Đừng có nói với tôi là anh ngạc nhiên đấy nhé!
Ai đó vừa bước vào phòng. Tôi ngoái lại để rồi phát hiện ra một hình ảnh giống hệt mình. Một bản sao. Một tôi khác có phần ngạo nghễ hơn, loại bỏ được vẻ nặng nề của tôi, vẻ nghiêm trang của tôi, những băn khoăn lo lắng mà tôi mang nặng theo người và trong tâm trí kể từ bao lâu nay.
Tôi như tê liệt. Vì kinh ngạc. Vì sợ hãi.
- Anh là ai? Rốt cuộc tôi cũng thốt nên lời.
- Tôi là anh, dĩ nhiên rồi, người kia vừa khẳng định chắc như đinh đóng cột vừa tiến tới phía tôi. Nghiêm túc mà nói, trong vòng hai mươi tư năm qua, anh chưa bao giờ lường tới giải pháp này ư?
- Giải pháp nào?
Hắn cất giọng cười giễu cợt rồi vớ lấy bao Lucky Strike nằm lăn lóc trên bàn làm việc.
- Bố anh nhầm rồi: vấn đề thực sự trong cuộc sống này đâu phải là người ta không thể tin bất cứ ai…
Hắn quẹt diêm châm thuốc rồi nói tiếp:
- Không, nói cho cùng, vấn đề thực sự là người ta bao giờ cũng chỉ có duy nhất một kẻ thù đích thực: bản thân mình.
Hắn lại gần quầy bar rồi tự rót cho mình một ly whisky Nhật.
- Anh có muốn biết sự thật về ngọn hải đăng không?
Thấy tôi bàng hoàng lặng thinh, hắn tiếp lời:
- Sự thật, đó là một vài thứ không thể đảo ngược nổi. Anh không thể xóa bỏ những thứ đó. Anh không thể quay trở lại quá khứ. Anh không thể được tha thứ. Anh phải thu xếp để chung sống với những thứ đó và để khỏi gây ra những thiệt hại khác. Vậy thôi.
Những giọt mồ hôi túa ra trên trán tôi. Tôi cảm thấy cơn giận đang dâng lên trong lòng như một con sóng đầy hăm dọa.
- Và có can hệ gì đến ngọn hải đăng?
Hắn khoái trá nhả một bụm khói thuốc.
- À, nhất trí thôi, anh coi tôi như một thằng ngốc, hắn giễu cợt. Thực ra, anh không muốn biết sự thật thôi.
Tôi đã chán ngấy việc nghe hắn nói rồi.
Ánh mắt tôi nhìn như bị thôi miên vào con dao rọc giấy đặt trên bàn viết. Một đồ vật đẹp đẽ trông giống phiên bản thu nhỏ của một thanh kiếm Nhật bằng ngà chạm khảm. Cuồng dại vì cái tôi khác kia đang chơi khăm đời tôi mà không hề bị trừng trị, tôi chộp lấy thứ vũ khí kia rồi vừa chĩa vào bản sao của tôi vừa tiến lại gần hắn.
- Tại sao mày lại tìm cách đánh cắp cuộc đời tao? Tao sẽ không để cho mày muốn làm gì thì làm đâu. Tao sẽ giành lại vợ con tao! Tao không muốn mất họ!
Miệng hắn nhệch ra thành một tràng cười ha hả:
- Mày không muốn mất họ ư? Nhưng mày đã mất họ rồi cơ mà, đồ ngu!
Để bắt hắn im miệng, tôi đâm nhiều nhát vào bụng dưới của hắn. Hắn gục xuống sàn căn hộ màu vàng nhạt, máu me be bét.
Tôi đứng lặng đi hồi lâu, như một pho tượng, cố gắng thấu hiểu một cảnh huống vô lý hết sức.
Rồi, tầm nhìn của tôi mờ dần đi lần cuối, hình ảnh giật lên trước mắt, như trên những màn hình ti vi đời cũ tôi thường xem khi còn nhỏ. Toàn thân tôi nhoi nhói như kim châm, đột ngột co lại trước khi rung lắc bởi những cử động nhanh và mạnh, không thể kiểm soát. Thân mình tôi rời rã, mất sinh khí, vuột khỏi thực tại bằng cách hư hao dần trong mùi đường cháy khét.
Sau đó có tiếng nổ trầm đục, giống như một phút súng nghẹt lại nhờ ống giảm thanh. Rồi, đúng vào khoảnh khắc tôi tan biến, hình ảnh vợ con in sâu vào tâm trí tôi.
Chính vào lúc đó, sự hiển nhiên đập vào mắt tôi.
Trái ngược với những gì tôi vẫn luôn nghĩ, không phải tôi biến mất.
Mà là họ.