Hơi nóng êm êm của một căn phòng được sưởi ấm.
Má tôi áp vào bề mặt vải nhung.
Một chỗ ngồi thoải mái. Phần lưng ghế êm ái đỡ lấy gáy tôi.
Rồi những nốt nhạc, một giọng trong thanh cất lên, một bản ballade về cuộc chia ly của đôi lứa, nỗi muộn sầu vì một tình yêu đã mất. Trong vài giây, tôi để mình trôi theo nhịp điệu bài hát. Tôi biết đoạn nhạc này. Abba. The Winner Takes It All.
Tôi mở mắt. Tôi đang ngồi trong một chiếc ghế bành giữa một khán phòng. Xung quanh tôi là hàng trăm khán giả đang chăm chú theo dõi màn diễn: vở nhạc kịch Mamma Mia!
Tôi quay đầu, ngước mắt nhìn lên. Bề rộng đặc biệt của sân khấu, chiều cao trần nhà, hình dạng của gác lửng… Tôi từng tới đây cách nay đã lâu lắm rồi.
Tôi đang ở Broadway, ở nhà hát Khu vườn Mùa đông. Mẹ tôi từng dẫn tôi tới đây xem vở Cats, ít lâu trước khi mẹ qua đời.
Tôi đứng dậy, và nhận lấy một tràng rủa xả sau khi xô đẩy những người ngồi cạnh để rời khỏi hàng ghế. Tôi ngược lên hàng ghế đầu của khán phòng, xuống theo lối thang bộ rồi rời khỏi nhà hát.