Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 159 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Ngôi  trường tiểu học của con trai tôi nằm ở ngã tư phố Greene giao quảng trường Washington, một tòa nhà gạch son sát cạnh Đại học New York.

Ngồi dựa lưng vào bức tường đối diện, tôi quan sát lũ học sinh vừa tan trường đang tản mác từ phía trên vỉa hè trong tiếng cười nói ồn ã. Lũ nhóc chưa đến mười tuổi, vậy mà chúng đã cư xử như thiếu niên: bọn con gái ăn mặc lố lăng với quần áo của thiếu nữ, bọn con trai kéo bè kết đảng như đám thanh niên đường phố.

Khi nhác thấy Benjamin, tôi suýt nữa thì không nhận ra thằng bé. Benjamin cũng đã lớn bổng lên. Mái tóc vàng mượt mà của thằng bé đã mọc dài thượt. Nó mặc quần jean tối màu, áo khoác ngắn dáng phồng với phần cổ lông và vẫn là đôi giày Stan Smith giống như khi tôi bằng tuổi nó.

- Tại sao lại là bố đến đón con? thằng bé hỏi trong lúc giở xe trượt ra.

- Cứ việc giấu giếm niềm vui của con đi! tôi bảo thằng bé rồi ôm ghì nó vào lòng.

Nó tìm cách thoát ra rồi bước lên xe trượt lao về phía công viên.

- Tối nay cánh đàn ông chúng ta hẹn nhau nhé, tôi nói trong lúc dạo bước đằng sau thằng bé. Bố có hai vé xem đội Knick thi đấu tối nay.

- Chẳng muốn đi. Con không thích bóng rổ, Ben lẩm bẩm rồi tăng tốc hơn nữa.

- Nhưng dẫu sao bố con ta cũng đi xem chứ! tôi kêu lên trong khi bị thằng bé bỏ xa.

Không ăn thua rồi...

Và tôi còn xa thực tế nữa chứ. Trong suốt buổi tối tại Madison Square Garden, tôi nhìn con trai mình chăm chú mà bụng quặn cả lên. Thằng bé đối xử với tôi như với người xa lạ, trốn tránh mọi ánh mắt đồng lõa của tôi, trả lời lấy lệ những câu hỏi của tôi bằng từng từ cộc lốc.

Tôi đã là một ông bố vắng mặt nên hôm nay tôi phải trả giá. Tận đáy lòng, tôi hoàn toàn hiểu thằng bé. Ngay cả những lần hiếm hoi khi có mặt, tôi cũng đã bận lòng và lo lắng đến nỗi chưa bao giờ dành toàn tâm toàn ý cho nó. Một phần trong tôi luôn luôn ở nơi khác: đã quay về phía ngày mai, trong sự ám ảnh của lần thức dậy kế tiếp. Tôi chưa bao giờ dành thời gian - vì tôi đã bao giờ có thời gian đâu - để truyền thụ cho thằng bé điều gì đó. Không một nền tảng thực sự nào, không một hệ thống giá trị nào, không một cuốn sách gối đầu giường nào để vượt qua thử thách. Nhưng tôi có thể truyền lại cho thằng bé những gì đây, trong khi bản thân tôi chỉ thừa hưởng từ bố mình một cách nhìn nhận tiêu cực về thế giới, trong khi cuộc đời tôi chỉ gói gọn lại trong một cuộc chiến đấu cầm chắc phần thua chống lại những nếp gấp lắt léo của thời gian?

New York đè bẹp Cleveland với tỷ số 120 - 103. Bất chấp tiết trời lạnh giá, Benjamin vẫn nằn nì được cuốc bộ về nhà. Về tới trước cửa nhà, tôi nhìn đồng hồ rồi rủ thằng bé:

- Con có muốn đi ăn bánh kẹp xa lát tôm hùm không?

Thằng bé ngẩng khuôn mặt xinh xẻo lên rồi nhìn tôi với đôi mắt mà tôi chưa từng thấy. Nơi hai đồng tử rực cháy một ngọn lửa dữ dội khiến tôi đâm lo.

- Bố có biết điều khiến con thực sự thích là gì không?

Tôi chờ đợi điều tệ hại nhất, và điều tệ hại nhất đã tới. Benjamin mở miệng ra và tôi nghe thấy thằng bé lầm bầm:

- Là bố đừng bao giờ quay trở lại nữa! Là bố vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống của ba mẹ con con!

Thằng bé ngừng lời rồi nói tiếp, càng lúc càng hăng:

- Hãy để mấy mẹ con con được yên! Hãy quên bọn con đi! Đừng làm mẹ phải đau buồn nữa! Bố chỉ thạo nhất khoản đó thôi: khiến người khác đau buồn.

Mấy lời đó khiến lòng tôi tan nát chẳng khác nào những nhát dao găm.

- Con không công bằng với bố rồi Ben. Con thừa biết là toàn bộ chuyện này không phải lỗi do bố mà...

- Bố thôi cái kiểu cứ suốt ngày bảo rằng đấy không phải lỗi của bố đi! Con cóc cần biết là lỗi do ai! Bố không có mặt ở đây, có vậy thôi! Và con sẽ dặn bố điều này nữa: để không khiến Sophia bị tổn thương, mẹ chưa bao giờ nói với con bé rằng bố là bố nó! Nhưng thậm chí bố cũng không nhận ra rằng con bé chưa bao giờ gọi mình là bố!

Thằng bé hoàn toàn có lý và sự thật này đối với tôi mà nói thật khó lòng chịu đựng.

- Nghe bố này, Ben. Bố biết là đối với con, tình cảnh này hết sức khó hiểu và khó chịu đựng, nhưng con hãy tự nhủ rằng nó sẽ không kéo dài cả đời. Chỉ còn ba năm nữa thôi và mọi chuyện sẽ trở lại bình thường.

- Không.

- Tại sao lại không?

Lúc này, những giọt nước mắt to tướng đang giàn giụa trên má thằng bé. Tôi ôm ghì nó vào lòng.

- Ba năm nữa thì con và Sophia đã chết mất rồi... thằng bé khóc nấc lên nơi hõm vai tôi.

- Ôi không, con trai! Ai bảo con như thế?

- Cụ Sullivan,,,

Tôi cố kiềm chế cơn giận đang dâng lên trong lòng rồi bế con trai tới tận Oyster Bar. Nhà hàng trống đến ba phần tư số bàn. Chúng tôi ngồi bên một chiếc bàn yên tĩnh ở góc trong cùng và tôi gọi hai chiếc sandwich cùng hai lon soda.

-Kể cho bố nghe chính xác những gì cụ Sullivan nói với con nào.

Thằng bé dụi mắt, uống một ngụm Coca rồi giải thích giữa hai tiếng nức nở:

- Vài tháng trở lại đây, sức khỏe của cụ không được tốt. Cụ ho và uống khá nhiều. Một tối mẹ làm bánh kếp và bảo con mang sang mời cụ. Con đến nhà cụ, gõ cửa nhưng không thấy cụ ra mở. Con đang định về thì nhìn thấy cửa không khóa. Con bèn vào bên trong và tìm thấy cụ đang say mèm nằm trên sàn phòng khách.

- Chuyện xảy ra khi nào thế?

Thằng bé ngước mắt nhìn lên để ngẫm nghĩ.

- Cách đây ba tháng. Con đã đỡ cụ dậy. Người cụ nồng nặc mùi rượu. Con ở lại với cụ một lúc rồi hỏi tại sao cụ uống nhiều như thế. Cụ bảo con là uống như thế để quên đi nỗi sợ. Con hỏi cụ sợ cái gì. Bấy giờ cụ bèn kể cho con nghe câu chuyện của cụ và cụ bảo con là bố cũng sắp gặp phải chuyện tương tự. Vào buổi sáng tiếp sau chuyến đi thứ hai mươi tư, mọi thứ sẽ biến mất. Khi bố thức dậy, mẹ sẽ không nhận ra bố nữa, còn Sophia và con thì chưa bao giờ tồn tại trên đời.

Tôi dùng khăn giấy lau khô nước mắt chảy trên má thằng bé rồi cố gắng trấn an nó.

- Đúng là chuyện đó đã xảy ra với cụ Sullivan, nhưng như thế không có nghĩa là nó cũng sẽ xảy ra với gia đình ta.

- Tại sao chúng ta lại thoát được hả bố?

- Bởi vì chúng ta yêu thương lẫn nhau và cả bốn người chúng ta đang tạo thành một gia đình. Chúng ta là gia tộc Costello. Con có biết Shakespeare nói thế nào không? “Nếu không thể bước đi thì tình yêu sẽ trườn bò.” Con biết như thế nghĩa là gì không?

- Nghĩa là tình yêu luôn mạnh hơn mọi thứ?

- Chính xác. Chính bởi vậy nên con không việc gì phải sợ cả.

Trong vòng vài giây, thứ linh đơn mang tên Shakespeare phát huy tác dụng, rồi, hết sức nhanh chóng, thực tại lại thắng thế.

- Bố có nghĩ mẹ còn yêu bố không? Ben vừa hỏi vừa bốc một miếng khoai chiên. Bởi vì con nghĩ mẹ rất thích cái chú Nicholas đó.

Tôi giấu nhẹm nỗi buồn của mình rồi hỏi thăm:

- Tay nhà văn Nicholas Hull ấy hả?

Thằng con tôi gật đầu, vẻ mặt tiu nghỉu.

- Vâng, chú nhà văn đó ạ. Mỗi lần đến nhà chú ấy đều làm cho mẹ cười, con còn nghe thấy mẹ nói chuyện với ai đó qua điện thoại rằng chú ấy chăm lo cho mẹ rất chu đáo.

Tôi nhìn thẳng vào mắt con trai rồi cố gắng trả lời thằng bé bằng vẻ thuyết phục nhất:

- Nghe bố thật kỹ này Ben, con không nên nghi ngờ bố. Người đàn ông mà mẹ thực sự yêu thương chính là bố. Bởi vì bố là bố của hai đứa, con và Sophia. Và khi nào bố về hẳn, bố cũng sẽ biết cách làm cho mẹ con cười và chăm lo cho mẹ con.

Tôi thấy là mình đã trấn an được thằng bé đôi chút. Lúc này nó ăn đã ngon miệng hơn. Sau khi đánh chiến sạch bách món bánh kẹp, hai bố con tôi về nhà nơi cô trông trẻ đang chờ.

Như thói quen chúng tôi đã có từ ngày thằng bé còn nhỏ xíu, hai bố con cùng đánh răng trong phòng tắm, rồi tôi dém chăn và chúc thằng bé ngủ ngon.

- Vẫn còn ba năm khó khăn phải vượt qua đấy nhé, nhất trí không Ben? Bố con mình có thể làm được nếu chúng ta tạo thành một đội và tin tưởng lẫn nhau. Để được vậy, con cần phải giúp đỡ bố bằng cách thật ngoan ngoãn và thôi ngay những trò ngu ngốc của con, OK?

- OK. Con là đàn ông trong nhà.

- Đương nhiên rồi.

- Còn bố, bố là người đàn ông vắng bóng! Mẹ vẫn luôn gọi bố như vậy đấy.

- Đúng thế, tôi thừa nhận. Bố là người đàn ông vắng bóng.

Và quả nhiên, tôi bắt đầu run lên.

- Chúc ngủ ngon, con trai, tôi nói đoạn tắt đèn để thằng bé khỏi nhìn thấy tôi co giật.

- Chúc bố ngủ ngon.

Nước mắt lưng tròng, tôi lê bước đến tận cửa, ra khỏi phòng rồi biến mất trước khi kịp đặt chân lên bậc cầu thang đầu tiên.

Tôi đã phạm phải tội lỗi nào mà phải trả một cái giá cao nhường ấy?

Tôi đang phải đền tội cho lỗi lầm không thể dung thứ nào đây?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.