Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Một tác phẩm điêu khắc bằng pha lê, vừa dài vừa hẹp, đỉnh cao nhất đạt hai trăm năm mươi mét.

Nằm ở ngã tư phố Worth giao Broadway, TriBeC4 là một trong những tòa chung cư hiện đại và sang trọng bậc nhất đã mọc lên như nấm sau mưa trên bầu trời Manhattan kể từ cuối những năm 2000.

Xét về mặt kiến trúc, tòa tháp bao gồm những căn nhà bằng kính với kích cỡ và hình dạng khác nhau được xếp chồng lên nhau. Với cơ cấu mỗi tầng một khác, nhìn từ xa tòa nhà chọc trời này giống với một chồng sách chuẩn bị đổ ụp. Việc xây dựng hẳn đã gặp phải nhiều lời gièm pha, nhưng tòa nhà vẫn hết sức độc đáo và nổi bật so với những tòa nhà cổ kính của khu phố vốn có bề dày lịch sử này.

Nhưng làm thế nào để thâm nhập vào bên trong một tòa nhà như thế này? Tôi tự hỏi trong lúc chiếc taxi chở mình dừng trước cao ốc TriBeC4.

Một trong hai người mặc chế phục rảo bước ra mở cửa cho tôi. Tôi ra khỏi xe với vẻ tự tin và bước vào trong tòa cao ốc mà không bị ai hỏi han gì. Với chiều cao khoảng mười mét, đại sảnh tòa nhà nửa giống với sảnh chờ lên máy bay của một sân bay, nửa giống với phòng triển lãm của một bảo tàng nghệ thuật đương đại: những bức tường kính, những bức tranh trừu tượng và tối giản, một rừng bonsai hiện ra dọc một bức tường toàn cây.

Một chiếc cầu nối trong mờ hoành tráng dẫn tới dãy thang máy dẫn lên các căn hộ. Vào trong thang máy rồi tôi mới nhận ra để thang máy vận hành, người sử dụng phải nhập mã hoặc dấu vân tay kỹ thuật số mới có thể lên các tầng. Tôi đang toan bỏ cuộc thì một người trông giống như người giúp việc, hai tay đang ôm toàn những bọc gói hàng hiệu, bước vào thang, chào tôi rồi gõ một dãy số lên bàn phím điện tử. Anh ta nhấn nút một trong các căn hộ penthouse nằm ở đỉnh tòa tháp rồi tiện thể hỏi tôi:

- Tầng nào thưa ông?

- Tầng ba mươi ba.

Tôi để anh ta thao tác và vài giây sau, tôi đã ở trước lối vào căn hộ của Nicolas Hull.

Cánh cửa ra vào căn hộ mở hé.

Chẳng có chuyện tình cờ đâu, giọng nói của ông Sullivan như đang văng vẳng bên tai tôi.

Tôi khẽ khàng bước vào sảnh căn hộ, rồi tiến vào phòng khách được bài trí hiện đại nhưng ấm cúng. Những tia nắng cuối chiều đang xuyên qua căn hộ từ mọi phía, biến nó thành một nơi gần như siêu thực. Một thứ ánh sáng dìu dịu, màu đồng, như thể sống động, dường như đang quay tròn quanh tôi. Làn bụi vàng rực trông hệt như một con trăn Nam Mỹ đang tìm cách quấn quanh tôi.

Tôi tiến về phía các ô kính rộng rồi bước ra ngoài ban công được bảo vệ bằng hàng lan can kính. Từ đây ta có thể bao quát sông Đông, cầu Brooklyn, chiếc vương miện vàng rực của tòa nhà Municipal Building, tòa tháp mới lấp lánh của One World Trade Center…

Quang cảnh kỳ ảo. Nơi này thật khiến người ta kinh ngạc, nhưng có điều gì đó khiến tôi thấy khó ở. Con tàu thủy tinh này quá vô hồn. Nó khiến tôi có cảm giác bị chia tách khỏi thứ tôi thực sự yêu thương: con người, độ thô nhám của đường phố và những mối quan hệ giữa người với người, đời sống.

Tôi quay vào bên trong căn hộ. Tôi nhận ra những bức ảnh chụp Lisa và bọn trẻ treo trên tường: những nụ cười tươi tắn, những dấu hiệu cho thấy sự hòa hợp, những khoảng khắc hạnh phúc được máy ảnh chớp lấy. Bằng chứng cho thấy cuộc sống của ba mẹ con cô ấy vẫn tiếp tục mà không cần có tôi.

Bằng chứng cho thấy, đối với họ mà nói, có tôi hay không cũng chẳng vấn đề gì.

Tôi dừng chân trước một bức ảnh chụp chân dung con gái tôi để tông nâu đen. Ban nãy tôi đã xáo động khi gặp lại con bé và chưa gì tôi đã nhớ nó quá thể! Vừa tiếp tục thám hiểm phòng khách, tôi vừa lục túi để lấy ra tờ giấy mà Sophia đã vẽ lên đó một bức tranh tặng cho tôi.

Trong một góc phòng có kê chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ hồ đào, bên trên đó là hàng chồng sách đang chờ ghi lời đề tặng. Những bản sách cuốn tiểu thuyết mới nhất của chủ nhân căn hộ. Một cuốn tiểu thuyết dày với trang bìa là bức tranh nổi tiếng của Magritte vẽ nụ hôn của một người đàn ông và một người đàn bà mà gương mặt mỗi bên đều khuất sau tấm ga trải giường màu trắng. Nhan đề cuốn sách bằng chữ cái mạ bạc, tiếp theo là tên tác giả nổi bật trên nền tối sẫm:

L-O-V-E-R

Nicolas Stuart Hull

Tôi giở tờ giấy đã cẩn thận cất trong túi áo ra, nhưng thay vì bức tranh con bé đã hứa tặng cho tôi, trên giấy xuất hiện một dòng chữ viết nắn nót bằng những chữ cái in hoa nét sổ:

Bố có muốn biết một bí mật này không?

Cả thân mình tôi run lẩy bẩy. Tôi lật sang mặt kia tờ giấy và đọc thấy:

Nhà văn đó, chính là bố.

Tôi không thể hiểu ngay lập tức điều Sophia muốn nói.

Hai mắt tôi lại nhìn đăm đắm trang bìa cuốn tiểu thuyết.

L-O-V-E-R

Nicolas Stuart Hull

Bỗng nhiên, tôi thấy xây xẩm mặt mày, và những chữ cái kia nhảy nhót trong tâm trí tôi rồi đảo vị trí để tạo thành một từ khiến tôi choáng váng:

ANTHUR SULLIVAN COSTELLO

Hoảng hốt, tôi chộp lấy một cuốn sách rồi lật lại mặt sau. Ta có thể đọc thấy trên bìa bốn một đoạn tiểu sử ngắn của Nicolas Hull kèm ảnh chân dung.

Bức ảnh đó, chính là ảnh chân dung tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.