Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 132 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Cậu ngồi vào đây chứ anh bạn? Một giọng cất lên sau lưng tôi.

Tôi giật mình khi trông thấy chủ tiệm: một ông già da đen với chòm râu xám, đội chiếc mũ phớt mềm và mặc sơ mi, gi lê cùng quần âu kẻ sọc kèm dải đeo.

Ông khoát tay mời tôi ngồi vào chiếc ghế bành ngả bằng da màu đỏ.

- Ta không nghe thấy cậu bước vào, nhưng cũng phải nói rằng ta điếc lòi điếc tĩ ấy mà! ông nói rồi bật cười ha hả.

- Xin ông thứ lỗi, nhưng...

- Cứ gọi ta là Djibril.

- Tôi khát khô cả cổ rồi, Djibril. Ông có thế cho tôi xin một cốc nước và mấy viên aspirin được không?

- Ta sẽ đi kiếm cho cậu mấy thứ đó, chủ tiệm hứa rồi biến vào phòng phía sau.

Trong góc phòng khách có để một chồng tạp chí chênh vênh trên chiếc đôn gỗ gụ cũ kỹ vẩn bụi dưới nắng. Tờ tạp chí mới nhất là một số Entertainment Weekly để tuần từ 24 tháng Hai 2012. Bìa là bức ảnh chụp một phụ nữ tóc vàng cắt ngắn, ánh mắt cương nghị, bên trên có dòng tít:

Lisa Ames

Gặp gỡ nữ diễn viên chính của Past

Forward, bộ phim truyền hình mới

đang gây sốt.

Một Lisa mảnh mai hơn, khêu gợi hơn và lạnh lùng hơn người phụ nữ mà tôi biết. Tôi lật giở tờ tuần san, đọc lướt bài báo. Như vậy là Lisa đã giành được vai diễn hằng mơ ước. Tôi nên lấy làm mừng hay tiếc nuối đây?

- Đây này, anh bạn trẻ! Djibril bảo tôi khi quay trở ra với một chai nước khoáng dạng xịt và một vỉ paracetamol.

Sau khi uống hai viên thuốc và ba cốc nước, tôi bắt đầu cảm thấy khá hơn, dù cho cổ họng vẫn còn bỏng rát.

Tôi rụng rời khi soi mình trong gương. Tôi đã bốn mươi sáu tuổi và kể từ nay đã mang gánh nặng tuổi tác. Đôi mắt tôi u ám hơn, thâm quầng, hõm vào hốc mắt, đuôi mắt đã có vết chân chim. Mái tóc đen của tôi đã ngả muối tiêu, trán đã hằn nếp nhăn. Cổ tôi đã có ngấn còn sắc da thì xanh xao. Đường nét khuôn mặt đã chảy xệ. Chúng đã mất đi sự sắc nét và cốt cách. Hai đường rãnh thẳng đứng chạy từ cánh mũi xuống mép, vắt qua má khiến tôi có vẻ ủ dột.

Kiệt sức, tôi buông mình xuống ghế bành. Djibril đắp lên mặt tôi một chiếc khăn ấm thơm mùi bạc hà cay. Trong khi thư giãn, tôi nghe thấy ông đưa lưỡi dao cạo trên bề mặt da của thanh mài. Tiếp đó ông dùng chổi lông phết một lớp bọt xà phòng rồi lướt lưỡi dao cạo trên hai má và cổ họng tôi. Tôi vừa thả lỏng cơ thể theo cử chỉ tự tin của ông vừa hồi tưởng lại những dư vị cay đắng của “ngày hôm qua”.

Cuộc cãi lộn với Lisa dã khiến tôi mất phương hướng và mang nặng mặc cảm tội lỗi. Tôi đã lãng phí một ngày quý giá lẽ ra đã có thể ở bên các con.

Người thợ cạo rửa mặt cho tôi bằng nước ấm rồi dùng đá phèn thấm một vết đứt nhỏ. Rồi ông kết thúc công việc của mình bằng cách đặt một tấm khăn mới còn nóng và sực mùi bạc hà lên mặt và mí mắt tôi. Hai mắt nhắm nghiền, tôi nghe thấy tiếng chuông báo hiệu có một người khách bước vào. Tôi đang nằm im một lát, cố gắng lấy lại sức thì bỗng một giọng nói thân thuộc gọi tôi:

- Thế nào nhóc, cậu đang tìm cách làm mềm da đấy ư?

Tôi giật mình, bỏ tấm khăn đang che mặt ra để rồi nhìn thấy ông Sullivan vừa ngồi vào ghế kế bên.

Ông nội tôi đã gầy rộc đi. Những nếp nhăn trên gương mặt ông hằn sâu. Ông có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt ông vẫn tinh anh và láu lỉnh như cũ.

- Gặp được ông thật dễ chịu, tôi bảo rồi quay sang ôm ông hồi lâu. Cháu rất tiếc, lần trước chúng cháu đã bỏ lỡ dịp đoàn tụ.

- Đúng thế, ta biết. Lisa đã kể cho ta nghe rồi. Cậu cư xử thật chẳng ra thể thống gì.

- Đôi bên đều có lỗi mà, tôi chống chế.

Ông Sullivan làu bàu rồi quay sang Djibril để giới thiệu.

- Đây là thằng cháu nội của tôi tên Arthur. Tôi đã kể ông nghe về nó rồi đấy.

Ông già da đen lại bật cười ha hả.

- Cậu ta chính là người đàn ông vắng bóng đấy hả?

- Chính xác!

Người thợ cạo đặt tay lên vai tôi.

- Cậu có biết ta đã cạo râu cho ông nội cậu từ năm 1950 không? Sullivan và ta đã quen nhau sáu chục năm nay rồi!

- Đúng thế đấy, lão già đểu cáng! Hay là để ăn mừng vụ đó, ông vào kho kiếm lấy một chai whisky đi?

- Tôi có một chai Bushmills hai mươi năm đây. Ông uống thử xem có ngon không nhé! người thợ cạo hứa rồi lui ra.

Ông Sullivan rút từ túi áo vest ra một chiếc điện thoại di động rồi bấm số.

- Ta gọi cho Lisa đây. Con bé đang ở California để quay bộ phim truyền hình.

Thông tin này khiến tôi sững người. Tôi đã hạ quyết tâm không phí phạm thêm ngày nào và cứu vãn cuộc hôn nhân của chúng tôi nên viễn cảnh không được gặp vợ mình năm nay khiến tôi lúng túng.

- Sophia đi cùng mẹ nó, nhưng con trai cậu thì vẫn ở lại New York, ông nói rõ để an ủi tôi.

Sau khi trao đổi vài câu với Lisa, ông nội đưa điện thoại cho tôi.

- Chào anh, Arthur.

Giọng nói thẳng thắn và cương quyết của Lisa khiến người nghe thấy dễ chịu.

- Chào em, Lisa. Anh xin lỗi về chuyện lần trước.

- Anh nghĩ vậy cũng phải. Tôi đã chờ anh suốt đêm. Nhất là con trai anh cũng đã chờ anh.

Điện thoại áp vào tai, tôi bước ra vỉa hè để có thể nói chuyện mà không bị ai nghe thấy. Tôi chợt nảy ra một ý.

- Anh tới California gặp em được không? Nếu bây giờ anh ra sân bay luôn thì...

- Làm vậy chỉ khiến chúng ta đau khổ thêm thôi, cô thô bạo ngắt lời tôi. Trái lại, nếu anh có thể dành chút thời gian ở bên Ben, tôi nghĩ sẽ có ích hơn đấy.

- Thằng bé ổn chứ? tôi bỗng thấy lo.

- Đúng ra thì không, thằng bé chẳng ổn chút nào, cô vặc lại tôi bằng một giọng trách móc không hề che giấu. Lúc này thằng bé rất bất trị. Ở trường, nó chẳng thèm học hành gì nữa, nó đánh lộn với tất cả mọi người, ăn cắp và trốn học. Và ở nhà cũng chẳng khá hơn: không tài nào ép nó vào khuôn khổ được. Bảo thằng bé không hợp tác cho lắm chỉ là một cách nói giảm nói tránh. Thậm chí nó còn tỏ ra hung bạo. Tôi không thể làm gì được nữa rồi. Cụ nó là người duy nhất có thể nói lý với nó. Mà cũng chỉ thi thoảng thôi.

Vẻ bất lực trong giọng cô khiến tôi hoảng sợ.

- Có lẽ cần phải xin ý kiến một bác sĩ tâm lý.

- Anh nên nhớ là mẹ con tôi không chờ anh mới làm việc đó. Ben đã theo các khóa tâm lý trị liệu được nhiều tháng nay rồi. Nhà trường đã buộc gia đình phải đưa thằng bé đi trị liệu.

- Và bác sĩ kết luận thế nào?

- Kết luận là hành vi của thằng bé giống như một lời kêu cứu. Nhưng tôi chẳng cần đến bác sĩ tâm lý cũng thừa biết Ben khó lòng chấp nhận hoàn cảnh của gia đình ta. Đúng ra là hoàn cảnh của anh...

- Dĩ nhiên, vẫn là lỗi do anh! Có lẽ em nghĩ việc em sống cách Ben bốn nghìn cây số sẽ giúp ích cho thằng bé chăng?

- Tuần nào tôi cũng gặp con trai tôi. Và tôi không phải là nàng Pénélope: tôi không thể ở nhà để mà vừa ngoan ngoãn chờ anh vừa nốc thuốc ngủ và thuốc an thần.

Tôi nhìn dòng người đang bước đi trên vỉa hè đối diện. Sau hai chục năm trời, đường phố ở khu Harlem cũng đã đổi khác nhiều. Hình ảnh các gia đình, nụ cười trẻ thơ xuất hiện nhiều hơn bên cạnh sự đa dạng về màu da của cư dân nơi đây.

- Ba năm nữa thôi, mọi chuyện sẽ kết thúc, tôi nói với Lisa bằng giọng cố làm ra vẻ chắc chắn.

- Không, chẳng ai biết được ba năm nữa sẽ xảy ra chuyện gì.

- Lisa, chúng ta sẽ không lãng phí chút thời gian ít ỏi có được để tranh cãi nữa. Chúng ta yêu nhau và chúng ta...

- Không, anh đâu có yêu tôi! cô vội ngắt lời tôi. Dù sao chăng nữa, anh cũng chưa bao giờ yêu con người thực sự của tôi. Anh yêu cái ý niệm mơ hồ bản thân anh tự xây dựng nên về tôi, nhưng ý niệm đó không khớp với thực tế.

Tôi muốn phản đối điều cô vừa nói nhưng cô không để tôi kịp làm vậy.

- Tôi phải đi đây, cô xẵng giọng.

Rồi cô gác máy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.