Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 159 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Tôi không muốn đi taxi. Xe cộ qua lại đông nghịt, khu TriBeCa cách đây không xa lắm và chạy sẽ giúp chân tôi hết tê.

Thẳng hướng Nam: phố MacDougal, đại lộ 6 rồi Broadway tới tận phố Duane.

- Ông đã đặt bàn trước chưa, thưa ông?

Hơi thở đứt quãng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tôi bước vào nhà hàng trong bộ dạng không ra làm sao. Chiếc áo phao đỏ và chiếc quần jean của tôi thật lạc lõng giữa những bộ lễ phục và váy dạ hội nơi đây.

- Tôi chỉ muốn tìm xem vợ tôi có ở đây không thôi.

- Tôi có thể tìm bà nhà giúp ông, thưa ông, anh ta nói rồi tra cứu trên màn hình máy tính. Bà nhà đặt bàn bằng tên gì vậy?

- Cám ơn anh, nhưng tôi muốn tự mình tìm lấy.

- Nhưng thưa ông, ông không...

Tôi đã băng qua hành lang phòng ngoài để vào phòng chính.

Vào buổi tối lễ Thánh Valentin này, toàn bộ khách hàng đều là những cặp đôi.

Bouley là nhà hàng vô cùng lãng mạn: khung cảnh sang trọng, không khí ấm cúng với các giá nến, trần hình vòm, những bức tranh treo tường gợi nhắc đến vùng Provence.

Tôi nhìn thấy Lisa đang ngồi bên bàn cạnh lò sưởi đá sừng sững giữa phòng. Kiểu cách, thanh lịch và thoải mái, cô đang ngồi đối diện một người đàn ông xoay lưng lại phía tôi.

Khi nhìn thấy tôi, khuôn mặt cô co rúm lại. Cô gập khăn ăn, đứng dậy rồi bước vội về phía tôi trước khi tôi kịp đến bên bàn.

- Arthur, anh đang làm gì ở đây vậy?

- Đáng ra anh mới nên là người hỏi em câu đó chứ, phải không?

- Em đang làm việc. Em đang cố kiếm tiền để lo cho cả gia đình ta.

- Bằng cách ăn tối dưới ánh nến vào một tối lễ Thánh Valentin sao? Em đang giỡn mặt anh đấy hả?

Những cuộc chuyện trò dừng lại và hàng chục cặp mắt đổ dồn về phía chúng tôi vẻ lên án. Quản lý nhà hàng can thiệp bằng cách yêu cầu chúng tôi kết thúc cuộc tranh luận này ngoài đại sảnh.

- Nghe này, Arthur, trong đời mình em chưa từng ăn mừng một lễ Thánh Valentin nào hết. Em ở đây là để dùng bữa tối tranh thủ bàn công việc. Em xin anh đừng có gây chuyện khó dễ.

- Đừng có coi anh như một thằng ngốc! Gã đó là ai thế?

- Nicholas Hull, một nhà văn kiêm biên kịch nổi tiếng. Anh ta muốn giao cho em một vai trong bộ phim truyền hình mà anh ta thực hiện cho kênh AMC.

- Vậy ra chỉ cần một gã hứa hươu hứa vượn sẽ cho em một vai là đủ để em nhận lời ăn mặc như một con điếm tới nhà hàng dùng bữa chứ gì?

- Em cấm anh xúc phạm em!

Bị kích động, tôi trút lên cô những lời trách móc, lên án cô vì đã ra ngoài hẹn hò trong khi đứa con gái lên ba đang ốm. Nhưng Lisa không chịu sắm vai một người mẹ tồi.

- Giờ đang là tháng Hai. Sophia bị sổ mũi do cảm lạnh, như 90% trẻ em trong thành phố này. Vào mùa đông thì đó là chuyện bình thường. Nhưng anh có biết như thế đâu, bởi vì anh chẳng bao giờ có mặt ở nhà!

- Em thừa biết là anh không thể ở nhà còn gì! Em cũng biết anh đau khổ vì chuyện đó đến nhường nào. Biết anh đang phải trải qua một cơn ác mộng tồi tệ nhường nào!

- Thế còn với em, anh nghĩ đó không phải là một cơn ác mộng sao?

Trong khi chúng tôi tranh cãi, tôi ngửi thấy mùi nước hoa vani và violet của cô. Lisa đẹp rạng ngời. Mái tóc cô mềm mượt buông xõa xuống đôi vai trần và vầng ngực cô được che chắn bởi một chiếc áo ren quây màu đen. Hai chiếc vòng tráng men lấp lánh nơi cổ tay cô. Cô hẳn đã mất hàng giờ đồng hồ để làm đẹp trong khi người ngắm là ai đó không phải tôi. Người ta không chọn được người mình sẽ phải lòng. Lisa vẫn luôn có nhu cầu làm phép thử hòng đo đếm khả năng quyến rũ nam giới của mình. Đó là thứ dưỡng khí cô hít thở. Một dạng phong vũ biểu đo độ nữ tính trong cô. Tôi đã đoán ra được cái thói đó ngay từ ban đầu và thời gian trôi qua thói tật đó chẳng hề suy suyển. Điều đó khiến tôi buồn bã. Điều đó khiến tôi phát điên.

Tôi cố gắng che giấu cơn giận trong lòng. Tôi còn ở đây hai mươi tư giờ nữa. Mọi chuyện vẫn còn có thể thu xếp ổn thỏa, tôi ngây thơ nghĩ. Nhưng tôi đã nhầm.

- Ta về nhà thôi, Lisa. Về gặp các con nào.

- Bao giờ kết thúc cuộc gặp của em đã. Em thực sự muốn giành được vai diễn này. Em biết mình có thể làm được.

Tôi mất kiên nhẫn.

- Mỗi năm ta chỉ có thể gặp nhau có một ngày, vậy mà em thản nhiên nói với anh là em muốn ăn xong bữa cùng một người đàn ông hơn là ở bên anh ư?

- Cho em hai tiếng thôi, thời gian đủ để kết thúc có đầu có đuôi cuộc gặp này rồi em sẽ về nhà gặp anh.

- Không. Em không được quay lại ngồi cùng gã đó!

Tôi nắm tay cô, nhưng cô giật ra và lớn tiếng:

- Anh đừng có làm trò nữa đi! Tôi không xin phép anh! Tôi không phải một món đồ! Tôi không thuộc quyền sở hữu của anh!

- Về nhà với anh đi, Lisa, nếu không...

- Nếu không thì sao? Anh đánh tôi chắc? Anh túm tóc tôi mà lôi về nhà chắc? Anh bỏ rơi tôi chắc? Nhưng anh chỉ làm có mỗi việc đó thôi mà, Arthur: bỏ rơi tôi!

Cô quay gót để trở lại bàn.

- Người đàn ông vắng bóng khốn khiếp! cô nói với tôi trong lúc quay vào phòng ăn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.