Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 132 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

Một con rồng. Rồi một con khác.

Một đội quân rồng, sư tử, ngựa đang uốn lượn trước mắt tôi, được đám người đeo mặt nạ điều khiển.

Trước đó, tôi đã vắt vẻo nhiều mét phía trên mặt đất, đầu chúc ngược, hai cánh tay buông thõng. Tôi ngồi dậy rồi đứng thẳng lên. Tôi đang ở trên thềm nghỉ của một cầu thang thoát hiểm lộ thiên. Một fire escape bằng kim loại gắn vào mặt tiền của một tòa nhà gạch xây.

Dưới con phố là cảnh tượng náo nhiệt; một đám rước sôi động đang di chuyển: những chiếc xe nhiều màu, những lá cờ đủ sắc, những người nhào lộn, những vũ công, những con vật khổng lồ bằng giấy bồi.

Tôi biết trục đường hẹp với những tòa nhà ảm đạm, hơi cáu bẩn, cùng những cửa hiệu nhỏ bên trên gắn biển dạ quang và chữ tượng hình này. Tôi đang ở khu Chinatown, trên phố Mott. Năm nào cũng vậy, nơi đây chính là điểm xuất phát của đám rước mừng Năm mới theo phong tục của Hoa kiều. Quả nhiên, bầu không khí đậm chất lễ hội: những dải lụa phấp phới trong gió, những tờ giấy bướm xập xoè  trong không trung, những tràng pháo nổ vang hòng xua đuổi ác quỷ tà ma.

Tôi rảo bước qua các bậc thang để xuống tới vỉa hè. Một tờ áp phích nhỏ dán trên cây cột chỉ rõ ngày tháng - Chủ nhật ngày 2 tháng Hai năm 2014 – và lộ trình của đám rước: phố Worth, khu Đông Broadway, rồi công viên Roosevelt.

Tôi rẽ đám đông chật ních để rời khỏi đám rước.

Trên đường xuôi xuống cuối phố Mulberry, tôi để ý thấy nhiều xe taxi với phần mào quảng cáo dường như đang chế nhạo tôi bằng cách thông báo cuốn tiểu thuyết L-O-V-E-R, tác phẩm mới nhất của Nicolas Hull, sắp ra mắt.

Tôi dừng chân tại công viên Columbus, lá phổi xanh của khu Chinatown. Bầu không khí nơi đây đã tĩnh lặng hơn nhiều. Một chiều đông đẹp trời: nhiệt độ vừa phải, bầu trời trong vắt, gió phơn dịu mát, mặt trời giữa trưa rọi qua những tán cành.

Ngồi quanh mấy chiếc bàn đá là những cụ già người Hoa đang chơi mạt chược và đô mi nô chung sống hòa bình với những người tập Thái cực quyền, các nhạc công và những cặp vợ chồng trẻ đang đi picnic cùng con cái.

- Bố!

Tiếng gọi ấy khiến tôi giật mình. Tôi quay về phía cô bé lạ mặt đang ngồi trên băng ghế gỗ, quyển sổ vẽ đặt trên đầu gối. Rồi cô bé mỉm cười với tôi khiến tim tôi loạn nhịp. Đó chính là Sophia của tôi!

Cơ may để tôi gặp con bé tình cờ thế này là một phần triệu. Ông Sullivan nói đúng: không một chuyến đi nào ngẫu nhiên cả. Tất tật đều tuân theo một thứ logic.

- Con khỏe không con yêu? Tôi nói đoạn ngồi xuống cạnh con bé.

Tôi đã không được nhìn nó lớn lên.

Bức ảnh mà hằng năm các bậc cha mẹ chụp cho con cái mình chưa bao giờ thích hợp đến thế.

Tôi đã rời xa con bé từ khi nó còn ẵm ngửa, giờ tôi gặp lại nó trong chiếc váy thanh lịch cổ cánh sen với mái tóc dài vàng óng tô điểm bằng cặp tóc ánh xà cừ.

- Con khỏe, bố ạ!

Tôi chăm chú nhìn quanh. Cách đó mười mét, cô trông trẻ người Thụy Điển đang ngồi trên ghế băng, mắt dán vào màn hình điện thoại di động.

- Con nhận ra bố hả Sophia?

- Dĩ nhiên. Mẹ vẫn thường cho con xem ảnh chụp bố mà.

Khó khắn lắm tôi mới kìm được nước mắt.

- Giá mà con biết bố mừng thế nào khi gặp được con! Tôi nói rồi ôm ghì con bé vào lòng.

Tôi cầm tay Sophia dẫn con bé ra xa khỏi cô trông trẻ.

- Đi nào, con yêu, bố sẽ đãi con bữa quà chiều.

Tôi dắt con bé đi về phía mấy người bán hàng rong rồi gọi một cốc cappuccino, một chai nước cam cùng một đĩa thập cẩm các đặc sản Trung Hoa: mứt gừng, hoa quả sấy, bánh xốp Hồng Kông, củ sen rán…

- Ở nhà mọi người đều khỏe chứ con? Tôi vừa hỏi thăm vừa bày những món vừa mua ra một chiếc bàn sắt.

- Không tệ đâu ạ! Con bé cam đoan rồi cắn một miếng bánh xốp.

Con bé bày đống bút dạ cùng sổ ra rồi bắt đầu vẽ say sưa.

- Thế còn anh con? Con chơi cùng anh ấy vui chứ?

- Vâng, Ben hay nhường con mà.

- Thế còn mẹ?

- Mẹ đi làm bận lắm ạ.

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

- Mẹ vẫn gặp cái người tên là Nicolas chứ?

- Vâng, dĩ nhiên rồi, con bé đáp rồi ngước mắt nhìn tôi. Bây giờ nhà mình ở nhà chú ấy mà.

Lời khẳng định này khiến tôi chết đứng. Tôi yêu cầu con bé nhắc lại câu vừa nói để chắc chắn là mình hiểu đúng.

- Bố biết con có phòng riêng mà, con bé nói rõ.

- Nhưng… mấy mẹ con chuyển tới đó sống từ khi nào vậy?

- Vài tháng rồi, trước lễ Tạ ơn ít lâu ạ.

Tôi thở dài rồi đưa tay ôm đầu.

- Bố không nên buồn thế, bố à.

Tôi uống nốt cốc cà phê.

- Mẹ vẫn giận bố sao con?

Sophia nhìn tôi vẻ rầu rĩ.

- Phải đó, con nghĩ vậy, con bé vừa nói vừa lắc lắc chai nước cam.

Rồi con bé nói thêm trong lúc chìa cho tôi cái chai vì con bé không thể mở được:

- Nhưng mẹ biết chuyện xảy ra không phải lỗi do bố mà. Mẹ biết bố không thể thay đổi được gì.

Tôi vuốt tóc con bé.

- Nghe này con yêu, toàn bộ chuyện này sẽ sớm dừng lại thôi. Ngay năm sau thôi, gia đình ta có thể gặp nhau bất cứ lúc nào. Bất cứ ngày nào!

Đứa con gái bé nhỏ của tôi lắc đầu.

- Con nghĩ là không được đâu ạ.

- Sao con lại nghĩ vậy?

- Ben bảo con là bọn con sắp chết rồi. Chính cụ Sullivan đã bảo anh ấy thế.

Tôi nổi cáu.

- Không đâu, con yêu, toàn là nhảm nhí hết!

- Bố nói lớn tiếng quá!

- Ừ, và bố sẽ còn nói lớn tiếng nữa đấy! Sẽ không ai chết cả, OK?

- OK, con bé đáp, để làm tôi vui lòng hơn là bị những lời tôi nói thuyết phục.

Tôi rót cho con bé ít nước cam vào chiếc cốc giấy.

- Con nghĩ mẹ vẫn còn yêu bố chứ?

- Con không rõ, con bé đáp, vẻ hơi lúng túng.

- Thế con nghĩ mẹ yêu cái gã Nicolas Hull kia chứ gì?

- Bố ơi! Con không biết đâu, con mới có sáu tuổi thôi mà!

Tôi nghe thấy một giọng gọi “Sophia!” Tôi quay lại. Ở đầu kia công viên, cô trông trẻ vừa nhận ra con bé mình phải trông nom đã biến đi đâu mất. Tôi không còn nhiều thời gian nữa.

- Cái gã Nicolas kia sống ở đâu vậy?

- Con quên địa chỉ rồi.

- Con cố gắng nhớ lại xem nào, mèo con của bố.

Con bé tập trung suy nghĩ, rồi sau vài giây cũng thốt lên:

- Khi bước vào thang máy, bọn con ấn nút 33.

- Nhất trí, nhưng ở khu phố nào hả con?

- Con không biết phố nào với phố nào đâu ạ.

- Vậy thì… nói cho bố biết khi ra khỏi tòa nhà đó con có thể đi bộ tới những đâu nào.

- Ừm, thỉnh thoảng bọn con đi ăn humburger trong một nhà hàng tên là The Odeon.

- Nhất trí, bố biết nhà hàng đó, nó nằm trong khu TriBeCa. Tòa nhà nơi con ở trông như thế nào nhỉ?

- Nó mới tinh ạ! Thỉnh thoảng mọi người gọi nó là tháp Jenga(*)!

(*) Jenga là trò chơi trong đó lần lượt từng người chơi sẽ rút mảnh gỗ từ một chồng hình tháp rồi xếp lại lên đỉnh tháp, cho đến khi toàn bộ tháp đổ sụp. (Chú thích của tác giả.)

- Nhất trí, bố sẽ tìm ra thôi! Tôi nói rồi xoa xoa đầu con bé. Con gái bố giỏi lắm!

- Sophia!

Lần này, cô giữ trẻ đã nhìn thấy hai bố con. Tôi đứng dậy ôm hôn con gái.

- Tạm biệt con yêu. Năm sau bố con mình gặp lại nhé! Bố sẽ có vô khối thời gian. Chúng ta sẽ làm vô khối thứ cùng nhau, đồng ý không?

- Nhất trí, con bé đáp rồi nhoẻn miệng cười thật tươi với tôi. Bố cầm đi, con vừa vẽ tặng bố một bức tranh.

Tôi cầm lấy tờ giấy con bé đưa cho, gấp lại rồi cất vào túi áo trước khi rời khỏi công viên theo cổng phía Bắc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.