Tôi rời khỏi nhà hàng trong tâm trạng giận dữ xen lẫn buồn tủi.
Trên vỉa hè, nhân viên trông xe đang chào đón một nữ khách hàng mới tới, một tạo vật với mái tóc dài thẳng đuỗn, vắt vẻo trên đôi bốt buộc dây cao chót vót chất liệu da pha kim loại. Anh ta đang mở cửa xe cho nữ tài xế, giúp cô ta bước ra khỏi chiếc xe hai chỗ mui trần.
Bấy giờ, mọi chuyện xâu chuỗi với nhau. Máu nóng nổi lên, tôi lao về phía người phụ nữ kia để giật lấy chùm chìa khóa xe mà cô ta đang giơ ra cho gã nhân viên.
- Này!
Tranh thủ lúc lộn xộn, tôi ngồi vào ghế lái rồi khởi động xe khiến cho các lốp rít lên ken két.
Tôi rời Manhattan để men ngược lên thượng nguồn sông Hudson rồi đi theo đường cao tốc Liên bang dẫn tới Boston.
Không rời chân ga, tôi chạy xe suốt bốn tiếng đồng hồ, tăng tốc ngay khi có thể, bất chấp tất cả các quy tắc cẩn trọng. Tôi đang trốn chạy, cuống cuồng, thất thần, sững sờ trước phản ứng của người phụ nữ tôi yêu. Tôi cảm thấy một con đê đang vỡ. Tôi mệt mỏi, nhụt chí, không biết làm cách nào để kiểm soát cuộc đời mình. Tôi có tác động được đến các sự kiện không? Không hề. Tôi chỉ có thể chịu đựng mọi chuyện. Kể từ hai chục năm nay, cuộc đời tôi đã vuột khỏi tay tôi. Tôi chỉ là một kẻ xuất hiện cách quãng trong cuộc đời của chính mình. Tôi đã đấu tranh, đã cố gắng làm hết sức mình. Tôi không phản đối đấu tranh, nhưng tranh đấu như thế nào khi bạn thậm chí không biết kẻ thù của mình là ai?
Ngay khi tới Boston, những sở thích xưa cũ lại nổi lên. Tôi đỗ chiếc xe mui trần trên một con phố thuộc khu Charlestown rồi đẩy cửa bước vào McQuillan, quán rượu Ai len nơi trước kia tôi vốn là khách quen.
Rốt cuộc cũng có một nơi không hề thay đổi! Quán bar này đã tồn tại từ cuối thế kỷ 19. Nó vẫn hệt như nó đã từng khi tôi hai mươi: vẫn quầy rượu hình móng ngựa, vẫn bầu không khí tửu quán, vẫn thứ gỗ sẫm màu ốp từ sàn lên tận trần.
Mấy bức ảnh màu nâu đen treo trên tường gợi nhắc quá khứ tửu sắc của quán. Trên mặt sàn, mạt cưa mang lại cho quán dáng dấp của sòng bạc. Rượu whisky và bia chảy tràn trong ly.
Tôi ngồi lên một chiếc ghế quầy bar rồi gọi vại bia đầu tiên.
Chính Frank đã giới thiệu với tôi quán bar này nơi thường chỉ có đàn ông lui tới. Các khách nam của MacQuillan không tới đây để tán gái, để kết bạn bè hay để thưởng thức những bữa ăn ngon lành: họ tới để uống rượu xếch. Để quên đi ngày dài của họ, công việc của họ, những khó khăn họ gặp phải, vợ của họ, người tình của họ, con cái họ, cha mẹ họ. Họ tới đây để uống say bí tỉ. Để tự hạ mình đo ván. Và đó chính là điều tôi làm, uống hết vại bia này đến vại bia khác, hết ly whisky này đến ly whisky khác. Tôi uống cho đến khi kiệt sức. Cho đến khi không thể nào nói nên lời nữa. Cho đến khi không thể đứng dậy được nữa. Khi quán đóng cửa, tôi lê bước trên phố rồi đổ gục trong chiếc xe mới.