Uống thứ này đi nhóc, ông Sullivan vừa nói vừa đưa cho tôi một cốc whisky.
Tôi lắc đầu từ chối nhưng ông cố nài:
- Thôi nào, phải vinh danh dòng máu Ai len chảy trong huyết quản của cậu đi chứ! Cậu biết câu ngạn ngữ này chưa: ở Ai len người ta chỉ uống whisky vào hai dịp thôi. Lúc khát và lúc không khát.
Tôi quay sang Djibril.
- Ông không có cà phê sao?
- Ê này, chàng trai! Biển hiệu của ta đề “Thợ cạo” chứ có phải “Quán bar” đâu nhé! ông đáp rồi vỗ đen đét vào hai đùi.
Ông Sullivan lục túi áo lấy ra hai tấm vé rồi để trước mặt.
- Đội Knick gặp Cleveland tối nay tại Madison Square Garden. Ta đã mua hai vé cho Djibril và ta, nhưng tốt hơn hết cậu nên rủ con trai cậu cùng đi xem.
- Nếu hai người đã dự định tới xem trận đấu này thì cháu không muốn...
- Đừng lo cho bọn ta, Djibril xen ngang. Cứ đi xem trận đấu cùng con trai cậu đi. Sullivan và ta sẽ đi đánh chén món cà ri gà hoặc sườn cừu ở tiệm Red Rooster. Và có lẽ thậm chí còn đi uống một ly ở câu lạc bộ thoát y trên phố 124 nữa kia. Mà cậu biết sao không? Ta sẽ đi pha cho cậu một tách cà phê đây!
Tôi tranh thủ lúc còn lại một mình với ông Sullivan để chia sẻ với ông chuyện đang khiến lòng tôi không yên.
- Cháu gặp phải một vấn đề trong lần trở lại hồi năm ngoái. Một vấn đề nghiêm trọng.
Ông thốt ra một tiếng thở dài, tìm bao Lucky Strike rồi rút ra một điếu, gài sau tai.
- Chuyến đi kéo dài không lâu như dự kiến, tôi nói. Ngắn hơn nhiều: mười hai tiếng thay vì hai mươi tư tiếng!
Ông Sullivan bật chiếc bật lửa chuyên dụng khiến một chớp lửa cao lóe lên.
- Đó chính là điều ta e sợ, ông vừa châm thuốc vừa tiếc nuối. Ta cũng gặp phải vấn đề đó. Bốn chuyến đi cuối cùng của ta ngắn đi đáng kể.
- Như thế nào kia?
- Cứ chuyến sau lại ngắn bằng một nửa chuyến trước: đầu tiên là mười hai tiếng, rồi sáu tiếng, rồi ba tiếng.
- Còn chuyến đi cuối cùng?
- Nó chỉ kéo dài hơn một tiếng.
Thinh lặng chụp xuống căn phòng. Tôi không thể tin vào điều ông nội vừa tiết lộ. Rồi cơn giận thế chỗ cho nỗi khiếp đảm.
- Nhưng tại sao ông không nói gì cho cháu biết? tôi gào lên, tay đấm xuống mặt bàn.
Ông Sullivan mệt mỏi dụi mí mắt.
- Bởi vì có nói cũng chẳng giải quyết được gì hết, Arthur. Chỉ tổ khiến cháu mất tinh thần thôi.
Tôi vơ lấy hai tấm vé đang để trên bàn rồi rời khỏi phòng khách cửa tiệm.
Cơn ác mộng vẫn tiếp diễn.