Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Tôi ủ rượu trong người cho đến lúc mặt trời ló dạng, nhưng cơn lạnh thấu xương mới là thứ đánh thức tôi chứ không phải ánh sáng ban ngày. Miệng đắng ngắt và tâm trí rối bời, tôi xoay chìa khóa điện rồi bật máy sưởi mạnh hết cỡ. Tôi nhằm theo hướng Nam, qua cầu Harvard rồi lái tới tận Jamaica Plain. Khi tôi đậu chiếc xe mui trần vào bãi đỗ của nghĩa trang Forest Hills mới 7 giờ sáng.

Vào giờ này, cổng nghĩa trang vẫn đóng im ỉm nhưng bất chấp cổ họng khô rát vì đêm qua quá chén, tôi vẫn leo được qua bức tường bao ở đoạn thấp.

Hàng trăm héc ta công viên bị sương giá che phủ. Một lớp màng màu trắng đã phết lên những đường phân định lối mòn. Cây cối héo úa vì lạnh. Nước trong các đài phun đã đóng băng. Các bức tượng trông giống như những sinh vật bằng xương bằng thịt mà một cơn gió địa cực đã làm đóng băng giữa lúc đang cử động.

Hơi thở nồng nặc mùi rượu và đầu nặng trình trịch, tôi chạy trên sườn đồi, hít vào thứ không khí lạnh ngắt khiến phổi bỏng rát. Khi tới được sườn dốc bên kia, tôi nhìn thấy mặt hồ lung linh phản chiếu sườn đồi rợp bóng cây và bầu trời xanh.

Tôi men xuống dọc theo đường rừng tới tận lối đi rải sỏi dẫn tới các ngôi mộ và hầm mộ. Một làn sương mù nhẹ bảng lảng trên mảnh đất vuông vức nơi nhô lên tấm bia mộ của bố tôi.

FRANK COSTELLO

SINH NGÀY 2 THÁNG GIÊNG 1942

MẤT NGÀY 6 THÁNG CHÍN 1993

Ta từng là thứ ngươi đang là,

ngươi sẽ là thứ ta đang là.

- Chào Frank. Trời không nóng lắm nhỉ?

Tôi có cảm giác thật lạ. Hơn bao giờ hết, tôi giận ông vì đã phá hỏng cuộc đời tôi. Nhưng một phần trong tôi cũng có nhu cầu nối lại cuộc đối thoại.

- Ở đây đẹp lắm, nhưng người thì đã chết rồi, tôi ghi nhận rồi khuỵu xuống một bức tường rào thấp. Hẳn là ông thấy ngày trôi qua thật dài. Hẳn là ông thấy buồn chán lắm phải không?

Tôi tìm thấy một bao thuốc trong túi áo, còn có cả hộp diêm mà cô phục vụ bàn quán MacQuillan để lại cho tôi nữa. Tôi châm thuốc, rít một hơi dài sảng khoái.

- Ngay cả chuyện hút thuốc này nữa, ông làm gì còn quyền, chính thứ này cũng đã giết chết ông, vậy thì...

Tôi nhả ra một cuộn khói, nó kết tinh trong không khí lạnh băng trước khi tan biến.

- Cuối cùng, chính ông là người có lý: ta không thể tin vào bất cứ ai trên đời này. Cảm ơn vì đã cảnh báo tôi sớm đến thế, ngay cả khi tôi đã không được lợi lộc gì từ bài học này.

Một con chim đập cánh bay vút lên từ cành cây khiến vài bông tuyết rơi hôm qua bay lả tả.

- À đúng rồi, tôi còn chưa nói với ông: ông đã lên chức ông nội. Đúng thế, đúng thế, sự thật là vậy đấy. Tôi đã có một đứa con trai chín tuổi và một đứa con gái ba tuổi. Tôi không phải một ông bố mẫu mực cho lắm, nhưng tôi có lý do chính đáng. Trái ngược hẳn với ông.

Tôi rời khỏi bức tường thấp để lại gần tấm bia mộ. Ngôi mộ trống trơn. Không có hoa, không có cây, cũng không có lấy một lời tưởng niệm.

- Tôi nghĩ là các con ông hẳn không tới thăm ông thường xuyên cho lắm! Thực ra chẳng ai nhớ đến ông hết. Tôi cứ ngỡ ông không dành chút tình cảm nào cho tôi nhưng tôi đã nhầm: ngay đến các con đẻ của mình ông cũng chẳng yêu thương gì hết.

Tôi rít một hơi thuốc nữa và thấy đắng hơn hơi đầu, tôi bèn dùng gót giày di nát đầu mẩu thuốc.

- Tại sao ông không yêu thương chúng tôi hả Frank?

Tôi lại gần tấm bia mộ hơn nữa, đến mức vấp phải chân bia.

- Ông biết đấy, dạo gần đây tôi đã nghĩ rất nhiều đến chuyện này và tôi tin rằng mình đã chớm có câu trả lời. Ông không yêu chúng tôi bởi lẽ tình yêu khiến cho con người ta trở nên dễ tổn thương. Đó là một thực tế: ngay khi có con, ông đã sợ mất đứa trẻ. Ngay khi ông có con, những pháo đài của ông đã sụp đổ. Ông như bị tước khí giới, trở nên yếu đuối. Nếu ai đó muốn hãm hại ông, kẻ đó chẳng cần phải tấn công chính ông. Bấy giờ, ông đã trở thành một mục tiêu dễ dàng hạ gục.

Màn sương mù tan dần. Những tia nắng đầu tiên tỏa rọi đằng sau các hầm mộ.

- Nhưng ông, tôi nói tiếp, ông không chịu trở nên yếu đuối. Ông muốn không ai động được đến mình, ông muốn tự do, bất chấp nguy cơ rơi vào cảnh cô quạnh. Có vẻ đúng đấy chứ? Ông không yêu thương bọn tôi để khỏi trở nên mềm yếu. Ông không yêu thương chúng tôi nhằm mục đích tự vệ.

Gió nổi lên. Suốt hơn một phút, tôi chờ đợi câu trả lời không đến.

Rồi bỗng nhiên một thứ mùi ấm nóng, tươi mới, không hề hợp với cảnh huống được cơn gió sớm thổi bốc lên, lạnh lùng tóm lấy tôi.

Mùi hoa cam.

Không, không thể thế được!

Trong khi tứ chi tôi run lẩy bẩy, tôi cố tìm hiểu xem mình đang gặp phải chuyện gì. Lúc này mới hơn 7 giờ sáng một chút. Tôi chỉ mới xuất hiện lại được mười hai tiếng đồng hồ.

Mình không thể lại ra đi ngay lúc này được!

Nhưng một luồng điện phóng đã khiến đầu óc tôi choáng váng.

Mặt đất phủ giá nhủn ra dưới chân tôi.

Và tôi biến mất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.