Tuy nhiên, chúng tôi vẫn biết đến những ngày hoàn hảo. Những ngày khi, trong suốt vài giờ đồng hồ, chúng tôi trở thành điều mình mong muốn nhất trên đời: một gia đình như mọi gia đình khác.
Năm 2006, tại đảo Coney, ngày lễ Quốc khánh. Ben đã bốn tuổi. Tôi công kênh thằng bé trên vai. Mặt trời đã lên cao. Cùng Lisa, chúng tôi vừa tay trong tay dạo trên lối đi bằng gỗ chạy dọc bờ biển vừa hồi tưởng lại thời điểm chín năm về trước khi chúng tôi tới đây vào giữa mùa đông. Cả gia đình chúng tôi đi bơi, ăn xúc xích nóng tại tiệm Nathan’s Famous, ngồi vòng quay khổng lồ và chơi trò cầu trượt siêu tốc. Tối đến, chúng tôi ghé qua nhà ông Sullivan để xem bắn pháo hoa từ đôi bờ sông Đông.
Một Chủ nhật tháng Mười năm 2007, tôi tỉnh dậy chỉ cách nhà vài chục mét, dưới một cột đèn đường trên phố Christopher. Khi tôi nhấn chuông cửa mới qua 12 giờ trưa một lát. Người ra mở cửa cho tôi là ông nội. Chúng tôi ôm nhau thật lâu, như mọi lần.
- Cậu về đúng lúc đấy, ông bảo.
Khi tôi nhướn mày tỏ ý không hiểu, ông dẫn tôi vào phòng ăn. Ngồi vào bàn, lần đầu tiên tôi gặp bố mẹ Lisa.
- Con đã nói với bố mẹ là anh ấy có thật mà! cô reo lên rồi lao tới ôm tôi. Bố mẹ ơi, con giới thiệu với bố mẹ “người đàn ông vắng bóng”.
Và ngày hôm đó trôi qua cùng “bố mẹ vợ của tôi” như thể tôi đã quen biết hai người họ từ lâu lắm rồi.
Cuối tháng Năm năm 2008, 8 giờ tối. Đúng dịp Manhattanhenge: “ngày hạ chí của Manhattan”. Đám đông tụ tập trên các con phố để chứng kiến cảnh chỉ xảy ra hai lần một năm: khi lặn, mặt trời nằm thẳng hàng với những tuyến đường lớn của thành phố.
Lisa và Ben đang ở trước nhà. Con trai tôi đang ngồi trên xe đạp còn mẹ nó đang quay lưng lại phía tôi nên không nhìn thấy tôi đi tới.
- Bố kìa! thằng bé hét lên khi trông thấy tôi. Bố ơi!
Trong khi thằng bé cuống cuồng đạp xe lao tới, tôi thấy Lisa quay lại. Cô đang mang bầu chừng tám tháng.
- Một cô nhóc, Lisa vừa thông báo vừa dụi đầu vào hõm vai tôi.
Tôi xúc động chẳng kém gì lần đầu tiên.
- Nhưng lần này anh về quá sớm nên chưa tới lúc em sinh con rồi…
Cô khoát tay ý bảo chuyện đó không quan trọng.
- Em đang đợi anh về để chọn tên cho con, nhưng em đã có ý này. Anh nghĩ sao về cái tên “Sophia”?
Một sáng thứ Bảy hè 2009, trong cái tổ kén bao bọc là ngôi nhà nơi chúng tôi sinh sống. Trong khi Lisa đang không cưỡng nổi thú vui thưởng thức một lát bánh mì phết bợ mặn và mứt kem Nutella, tôi cầm cây ghi ta thùng của mình lên và gẩy hợp âm một ca khúc của Leonard Cohen.
So Long Marianne.
Ngồi trên chiếc ghế ăn, cô nhóc Sophia, nàng công chúa xinh đẹp của tôi, đang dùng thìa gõ nhiệt tình vào chiếc đĩa nhựa của mình để đệm nhịp cho bố nó. Đang mặc đồ cải trang thành người da đỏ, Benjamin nhảy vũ điệu cầu mưa quanh chiếc bàn chân quỳ trong bếp.
Trên mặt bàn bếp có tờ tạp chí Time với trang bìa là bức ảnh chụp một chú hổ Ben gan, dòng tít chạy qua bức ảnh thật đáng quan ngại.
Thay đổi khí hậu: tiến đến thời đại mới với nhiều giống loài tuyệt chủng.
Tôi ngắm nhìn lũ con và thấy chúng thật tuyệt. Chính nhờ có chúng mà tôi trụ vững. Chúng đã giúp tôi không bỏ cuộc, giúp tôi giữ vững niềm tin vào tương lai. Nhưng mỗi lần nhìn chúng, tôi lại nhớ đến câu văn khắc trên tấm biển đồng kia: “Sau hơi thổi của hai mươi tư ngọn gió, sẽ chẳng còn lại gì”. Mỗi lần như vậy, một giọng nói khẽ khàng lại nhắc tôi nhớ tới lời cảnh báo của ông Sullivan: Hãy coi như tất cả những gì cậu đã gây dựng nên chỉ là một tòa lâu đài cát sẽ bị sóng biển đánh tan. Lời nguyền thực sự của ngọn hải đăng là thế đó: vào buổi sáng của ngày thứ hai mươi tư, mọi thứ sẽ tan biến vào hư vô. Sẽ không một ai trong số những người cậu từng gặp gỡ còn nhớ đến cậu.
Tôi không quên lời nói đó, nhưng tôi đã quyết tâm sống như thể câu chuyện đó không nhất thiết phải lặp lại. Giống như tên tù nhân đang đếm từng ngày trước khi được tha, tôi đếm từng năm ngăn cách mình với chuyến đi thứ hai mươi tư. Phán quyết cuối cùng dành cho tôi.
Một tối mùa xuân năm 2010, tôi bế Ben vào tận giường thằng bé. Nó đã ngủ thiếp đi trước màn hình phát đĩa phim Avatar mà cả nhà chúng tôi cùng ngồi trên tràng kỷ phòng khách để xem.
Tôi đặt thằng bé nằm lên giường, dém chăn cho nó, hôn nó thật lâu. Tôi làm vậy hòng tranh thủ hít hà mùi thơm của thằng bé và để dành đến tận năm sau. Tôi đang chuẩn bị rời khỏi phòng thì thằng bé kéo tay áo tôi giữ lại.
- Bố lại đi hả bố?
- Đúng vậy, chàng trai của bố, tôi nói rồi ngồi xuống giường.
- Bố đi đâu thế bố?
- Bố chẳng đi đâu hết, Ben ạ. Con biết điều ấy quá rõ mà. Bố con mình đã bàn về chuyện ấy rồi.
Con trai tôi ngồi dậy và dựng gối lên.
- Bố không đi gặp gia đình nào khác của bố chứ? thằng bé hỏi tôi, giọng nói pha chút lo lắng.
- Không đâu Ben, coi nào con, bố làm gì có gia đình nào khác! Bố chỉ có gia đình duy nhất là mẹ con, cụ nội con, em Sophia và con thôi. Không hề có ai khác.
Tôi xoa đầu thằng bé. Thằng bé vẫn cố nói tiếp, gần như giận dữ:
- Nhưng trong khi không ở cùng gia đình mình thì nhất định bố phải ở đâu đó chứ! Không thể nào khác được!
Tôi đặt bàn tay lên vai thằng bé.
- Bố biết chuyện này hết sức khó hiểu , nhưng đối với bố, thời gian trôi đi theo cách khác. Mẹ đã nhiều lần giải thích với con rồi đấy thôi.
Thằng bé thở dài rồi hỏi:
- Một ngày nào đó mọi chuyện sẽ trở nên bình thường chứ ạ?
- Bố hi vọng thế.
- Khi nào hả bố?
- Năm năm nữa thôi, tôi đáp. Năm 2015.
Thằng bé nhẩm tính.
- Năm 2015, con mười ba tuổi đấy.
- Bố đồng ý, cũng hơi lâu nhỉ… Thôi nào, giờ thì con ngủ lại nhé.
- Con có thể nhìn thấy bố biến mất được không?
- Không, không. Đấy không phải là một trò chơi cũng không phải một màn ảo thuật gì đâu. Vả lại bố cũng chưa đi ngay. Bố vẫn ở lại với mẹ con thêm một lúc nữa.
Tôi lại dém chăn cho thằng bé rồi hôn nó.
- Trong lúc bố vắng mặt, bố tin con sẽ nhường nhịn em và nhất là nghe lời mẹ.
Thằng bé gật đầu rồi cả quyết:
- Khi nào bố không ở đây ấy à, con chính là trụ cột trong gia đình!
- Không đâu Ben. Trụ cột gia đình là mẹ con. Con sẽ là người đàn ông trong gia đình. Ta nhất trí vậy nhé?
- Nhất trí.