Khoa điều trị tạm thời.
Đồng hành đến đoạn kết đời người.
Trong tất cả những bệnh viện mà tôi biết, khoa này luôn là một dịch vụ riêng rẽ. Đội ngũ y bác sĩ tại đây đảm bảo việc chăm sóc sao cho người bệnh được thoải mái, nhưng cũng quan tâm đến cả những hoài nghi, những sợ hãi và những nguyện vọng sau cùng của họ.
Được một nữ y tá dẫn đường, tôi đẩy cửa bước vào phòng bệnh. Đó là một căn phòng sáng sủa, yên tĩnh, phù hợp với việc tĩnh tâm và hồi cố. Tắm trong thứ ánh sáng dìu dịu, các thiết bị y tế đã được giảm thiểu để đảm bảo cho người bệnh có được khoảng thời gian cuối đời tươm tất và không phải chịu đau đớn.
Ông nội tôi đang nằm dài trên giường. Không thể nhận ra ông. Gương mặt ông hốc hác, sắc mặt xam xám, da bóng loáng. Ông gầy tọp đi, thân hình vêu vao trơ xương dường như đã bị thu nhỏ lại, nằm đó như một cái xác không hồn.
Căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối: cùng một chứng bệnh nan y đã cướp đi cụ thân sinh ra ông và con trai ông, giờ lại đến lượt chính ông.
Sự tiếp nối truyền thống gia đình thật nực cười.
Ông Sullivan mở hé mắt khi đoán thấy sự hiện diện của tôi.
- Cậu nhớ không, ông cất giọng đứt quãng, hai ta gặp nhau lần đầu trong một phòng bệnh. Và ta sắp nói lời vĩnh biệt nhau cũng trong một phòng bệnh...
Cổ họng tôi nghèn nghẹn, mắt nhòa lệ. Thậm chí tôi còn không cố phản bác ông. Cả hai chúng tôi đều biết rằng phút lâm chung đã tới.
Ông muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại bật ho dữ dội, cơn ho như kéo dài không ngớt. Sau khi đã chèn vào sau lưng ông chiếc gối dựa, nữ y tá để hai ông cháu lại với nhau.
- Cậu tới đúng lúc lắm, nhóc ạ, ông vừa thở dốc vừa nói tiếp. Ta đã cố gắng tiết kiệm tối đa sức lực để khỏi phải ra đi chừng nào chưa nói lời vĩnh biệt với cậu.
Tôi nhận ra hiện tượng này, trước nay nó vẫn luôn khiến tôi mê mẩn. Ta thường nhận thấy hiện tượng phục hồi năng lượng ở nhiều bệnh nhân trong những thời khắc cuối đời: hoặc là bởi họ mong ngóng gặp lại một người thân, hoặc bởi họ muốn hoàn thành một tâm nguyện sau cùng.
Ông Sullivan dặng hắng rồi cất giọng khản đặc nói tiếp:
- Ta muốn nói lời vĩnh biệt với cậu, nhưng trên hết là cảm ơn cậu. Cảm ơn vì đã giải thoát ta khỏi địa ngục. Khi giải cứu ta khỏi bệnh viện Blackwell, cậu đã tặng ta hai chục năm trong đời trong khi ta chẳng còn trông mong gì nữa. Phần thưởng quá lớn phải không?
Những giọt nước mắt giàn giụa trên má tôi. Ông Sullivan cầm tay tôi rồi trấn an tôi.
- Đừng khóc. Ta đã sống hạnh phúc và được thế phần nào cũng là nhờ cậu. Hai mươi năm trước, khi chúng ta gặp nhau lần đầu, ta gần như đã chết rồi. Chính cậu đã giúp ta hồi sinh! Cậu đã đưa ta vào một quãng đời đầy lý thú để ta được sống hạnh phúc. Cậu đã cho ta gặp Lisa. Cậu đã cho ta biết hai đứa chắt...
Lần này ông cũng đang khóc. Những giọt nước mắt chảy ngoằn nghèo theo nếp nhăn trên mặt ông. Ông bám vào cánh tay tôi để tôi giúp ông ngồi thẳng dậy.
- Hôm nay, ta lo ngại cho cậu, Arthur à. Hãy chuẩn bị tinh thần để đối diện với những điều khủng khiếp.
Tôi nhìn đôi mắt ông như mắt người đang lên cơn sốt, vằn tia máu, đang chớp liên hồi. Trông ông như một kẻ cuồng tưởng đang tiên đoán ngày tận thế.
- Sau hơi thổi của hai mươi tư ngọn gió, cậu sẽ chẳng còn gì hết, ông nói tiếp như thể đang tụng chân ngôn. Ta biết cậu chưa bao giờ tin lời ta, thế nhưng đó chính là điều sắp xảy đến! Vào buổi sáng ngày thứ hai mươi tư, khi cậu tỉnh dậy, không ai trong số những người cậu từng gặp còn nhớ đến cậu.
Tôi lắc đầu và tới lượt mình cố gắng trấn an ông:
- Không, cháu không tin mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy. Frank vẫn còn nhớ về cuộc gặp với ông tại sân bay JFK. Bố cháu vẫn nhớ ông đã dặn phải xây bít cánh cửa trong căn hầm. Ông thấy đấy, không phải tất cả hệ quả từ những hành vi của ông đều biến mất.
Nhưng nếu chỉ dùng lý lẽ này thôi thì chưa đủ để lay chuyển niềm tin của ông Sullivan.
- Tất cả những gì cậu từng gây dựng sẽ sụp đổ. Cậu sẽ trở thành một người lạ trong mắt vợ mình, các con cậu sẽ biến mất và...
Ông ngừng lời để lại ho thêm một tràng rũ rượi khiến ta có cảm tưởng ông đang bị ngộp nước. Chờ cho cơn ho dứt hẳn, ông lại tiếp tục cảnh báo lần cuối:
- Chẳng có nỗi đau nào khốc liệt hơn thế đâu. Và khi nỗi đau quá lớn, khi cậu thấy nó quá bất công, cậu sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để nó dừng lại.
Ông thở hổn hển để lấy lại hơi:
- Ta đã trải qua cảm giác đó rồi, nhóc ạ, và ta có thể cam đoạn với cậu rằng cậu sẽ thấy nỗi đau này khó lòng chịu thấu, đến nỗi nó sẽ giết chết cậu hoặc khiến cậu hóa điên. Hãy hứa với ta là cậu sẽ không hành động như ta nhé Arthur! Đừng để cậu bị cuốn theo nỗi muộn phiền, hãy cưỡng lại cám dỗ của bóng tối!
Chẳng còn mấy hơi sức, ông níu lấy bàn tay tôi.
- Không nên ở một mình, Arthur ạ. Trong cuộc đời này, nếu con người ta cô độc...
Ông ngừng lời và thu nốt chút sức tàn để nói tiếp:
- ... nếu cô độc, con người ta sẽ chết.
Đó là những lời cuối cùng của ông.
Tôi ngồi lại bên giường ông thật lâu. Cho đến khi cảm thấy tứ chi của mình run lẩy bẩy. Trước khi đi, tôi nhận thấy một bức ảnh ông giữ bên mình để trên bàn đầu giường. Tôi chính là người chụp ảnh, sau khi bấm nút hẹn giờ chụp tự động, vào một ngày đẹp trời mùa hè năm 2009.
Cả năm người chúng tôi đều có mặt, người này ôm chặt người kia: Lisa rạng rỡ, Ben đang làm trò hề trong bộ pyjama in hình hổ Tigger, Sophia cười tươi khoe hai chiếc răng duy nhất, còn ông Sullivan đang ra dáng trưởng tộc hãnh diện bá vai tôi. Một khoảnh khắc hoàn hảo được lưu lại vĩnh viễn. Chúng tôi là một gia đình. Chúng tôi là gia tộc Costello.
Giữa lúc toàn thân bắt đầu co giật, tôi cất tấm ảnh vào trong túi áo vest.
Trước khi tan biến vào thời gian, tôi nói lời từ biệt ông nội lần cuối.
Người duy nhất đã luôn ủng hộ tôi.
Người duy nhất chưa từng khiến tôi thất vọng.
Người duy nhất chưa từng phản bội tôi.