“Không có sân thượng sao?”
Sau khi tôi giải thích xong, Sou liền hỏi.
“Có, nhưng không có gì trên đó đâu”.
Tôi trả lời, mặt hơi cúi xuống. Lúc đó, tôi chỉ biết nhìn chằm chằm vào mũi đôi giày lười màu nâu hơi dơ một chút mà tôi đã đi từ hồi lớp tám.
Nhưng tôi không có ý định mua đôi mới, bởi vì đôi giày lười này rất quan trọng với tôi.
Và không phải là tôi quên giới thiệu cho cậu ấy về cái sân thượng.
Cũng không phải sân thượng cấm vào.
Chỉ là thật sự trên đó không có gì cả, nên tôi nghĩ không cần thiết phải giới thiệu cho cậu ấy.
“Ừ, nhưng nếu có thể thì tớ muốn xem”.
Nhưng Sou lại nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói.
“Được rồi”.
Trong khoảnh khắc, mắt chúng tôi thoáng gặp nhau, tôi cúi thấp đầu để giấu đi khuôn mặt ửng đỏ.
Không chừng Sou lại nghĩ câu trả lời của tôi có ý phiền phức.
Thế nhưng, sự thật là tôi rất vui mừng.
Vì lúc đó tôi muốn ở cùng Sou thêm một chút nữa.
Giờ nghĩ lại, có lẽ đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy muốn ở bên Sou nhiều hơn nữa.