Just Be Friends

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Hôm sau, tới quá trưa tôi mới mở mắt ra nổi. Và thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là đèn báo có tin nhắn mới của chiếc điện thoại mà tôi vẫn nắm chặt trong lúc ngủ đang nhấp nháy ánh sáng màu xanh lá.

Vẫn đang trong tình trạng đầu óc lờ đờ, gần như vô thức, tôi bật mở điện thoại.

Trên màn hình nền pháo hoa rực rỡ mới đặt hồi đêm qua đang nhấp nháy hiển thị có một thư mới.

(Ủa)

Chỉ một giây thôi tôi tỉnh ngủ hẳn, hết hồn.

(Lẽ, lẽ nào......)

Tôi mở hộp thư đến ra, có hơi mong chờ hơn mức bình thường.

Chào buổi sáng.

Cậu lấy hình tớ chụp làm hình nền kể ra cũng hơi ngượng, nhưng tớ vui lắm.

Nhưng mà, hôm qua cậu thức khuya lắm hả?

Hay là tớ đánh thức cậu?

Đúng như mong đợi, người gửi tin là Sou.

Không đâu, tớ vẫn còn thức.

Tự nhiên thấy khó ngủ.

Nhưng lần đầu tiên tớ thức khuya như thế đó (cười).

Bình thường khoảng mấy giờ Sou ngủ?

(Chuyện này... có phải là tiếp tục hiện thực như mơ hôm qua hay không?)

Đầu tôi mơ hồ suy nghĩ về chuyện đó. Tôi cuộn mình trong chăn trả lời tin nhắn, ý thức vẫn còn lơ mơ sau giấc ngủ nông.

Vì nếu đây là hiện thực thì nó hạnh phúc quá, nên tôi hơi sợ việc mình tỉnh táo hẳn.

Vậy à (cười)

Tớ bình thường cũng ngủ sớm lắm.

Buổi đêm mà thức khuya vậy, cũng thấy sợ phết nhỉ?

Ừ, tớ hiểu.

Lúc nào sợ thì tớ hay ngắm sao (cười)

Nhưng ngạc nhiên thật.

Tớ tưởng Sou là kiểu người hay thức đêm chứ.

Tớ từng nghe kể là người ở Tokyo không ngủ đâu!

Tớ thấy chuyện thành phố Tokyo không ngủ là nhầm lẫn rồi (cười)

Người Tokyo cũng ngủ đàng hoàng lắm đó (cười)

Nhưng bầu trời sao ở thị trấn này đẹp quá, giống như được nhìn thấy cả vũ trụ vậy.

Từ lúc chuyển từ Tokyo tới đây, bầu trời sao là một trong những thứ làm tớ động lòng nhất đó.

Vậy à, xin lỗi (cười)

Ở Tokyo không thể xem được bầu trời sao như thế này hả?

Không xem được như thế này đâu.

Bởi vì có thức tới khuya cũng không thấy được ngôi sao nào hết, giống như chỉ còn lại trái đất thôi vậy, có lễ còn thấy sợ nữa

Ra vậy. Không ngắm được sao cũng hơi buồn nhỉ...

Nhưng tớ muốn thử tới Tokyo, một lần thôi cũng được.

Vì tớ mới chỉ được thấy mấy tiệm mì ngon qua ảnh thôi, toàn tập trung ở Tokyo hết (cười).

A.

Sou thích buổi sáng hay buổi tối?

Ừ. Với tớ, bầu trời ở Tokyo u buồn lắm.

Nhưng đúng là có rất nhiều tiệm mì ngon (cười)

Và tớ thích buổi sáng hơn.

Chụp hình vào buổi sáng là đẹp nhất.

Vì nắng buổi sáng dịu hơn.

Kanon thì sao?

Tớ cũng thích buổi sáng hơn.

Tớ cảm thấy buổi sáng mà dậy sớm thì mình sẽ có thể đi tới bất cứ đâu.

Ở đây mỗi khi đêm xuống là tối thui rồi.

Vậy nên tớ thích buổi sáng hơn. Sou có thích chỗ nào không?

Hôm ấy, tin nhắn cứ tới liên tục không ngừng.

Đến khi sắp đi ngủ, tôi và Sou đã gửi biết bao tin nhắn, nhiều chữ tới mức không đếm nổi, để kéo dài hiện thực như mơ ngày hôm qua.

Và mỗi lần nhận được những tin nhắn rất chỉn chu từ Sou, khá lịch sự so với tụi con trai, thì tôi nhận ra con tim mình mỗi lúc một thích Sou hơn, giống như trái bong bóng ngày càng phình to ra vậy.

(Giống như đang nằm mơ vậy)

Từ hôm qua tới giờ, tôi nghĩ thế không biết bao nhiêu lần, rốt cuộc chừng nào mới yên lòng đây?

Dẫu rằng đó là hiện thực không phải nghi ngờ gì nữa, nhưng tôi vẫn mãi không thể tin được.

Nhưng khác với hôm qua, trong tin nhắn, chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều. Cảm giác như thể chúng tôi bộc bạch ra hết tất cả những điều muốn nói hôm qua vậy.

Hơn nữa, tôi đơn giản chỉ là muốn biết về Sou nhiều hơn.

Mấy giờ Sou ngủ? Mấy giờ Sou dậy?.

Sou thích buổi sáng hay buổi tối hơn?

Sou thích những chỗ như thế nào? Nao lòng với những phong cảnh như thế nào?

Nhóm máu gì? Sinh nhật vào ngày mấy, tháng mấy?

Thích kiểu con gái như thế nào? Được tỏ tình mấy lần rồi và đã tỏ tình mấy lần rồi?

Sou nghĩ gì khi lần đầu tiên chạm mắt với tôi?

Rồi đã đứng sau lưng tôi lúc đi thăm quan trường học với tâm trạng như thế nào—?

Tất nhiên tôi không thể hỏi hết mấy chuyện đó, nên cứ mãi không biết mà giữ nhiều nghi vấn trong lòng.

Nhưng cuối tin nhắn, tôi đều thêm dấu “?” vào rồi mới gửi, để nhằm thu thập các mảnh ghép hình thành con người của Sou.

Sou cũng vậy, tôi cũng nhận được các tin nhắn có dấu “?”.

Vì có lẽ khi ấy Sou cũng giống như tôi, cũng nghĩ tới tôi, và thu thập từng mảnh tâm hồn tôi, tôi chắc chắn như thế—.

ust Be Friends Nguyên tác: Dixie Flatline ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du — Mặc Nhiễm — Xù Kute Xuất bản: NXB Văn Học 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chiren Kina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.