Vào ngày tôi mới chuyển trường đến đây, ngay từ lúc chạm mắt với Kanon lần đầu tiên, tôi đã nghĩ Kanon là một cô gái có đôi mắt sáng rực đến đáng sợ.
“Bạn Aoki, tớ là lớp trưởng, giờ mình đi tham quan trường nhé”.
Nên sau giờ học, khi Kanon đột nhiên tới chỗ tôi, lòng tôi thầm bất ngờ vì được Kanon bắt chuyện.
Tôi không nghĩ Kanon lại là lớp trưởng, nên hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý.
“Ừm”.
Nhưng tôi đã trả lời mà không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì, vì đó là lời đầu tiên tôi nói với Kanon, nên có lẽ tôi chưa thể bộc lộ ra cảm xúc ấy mà chỉ đang giả bộ.
Và trong khoảnh khắc, tôi vô thức nhìn chằm chằm vào mắt Kanon.
Nếu hỏi tại sao thì đó là do đôi mắt của Kanon quả thật rất đẹp, đẹp đến nỗi tôi bất giác bị hút vào giống như cảm giác trong lần gặp đầu tiên.
Nếu phải so sánh thì đôi mắt cô ấy giống như một ngôi sao đang tự phát sáng vậy.
Mà hình như tôi nhìn lâu quá rồi.
“Vậy, cậu đi theo tớ nhé”.
Kanon bỗng dưng tránh mắt đi, lạnh lùng nói như không thể chịu nổi nữa.