Trên lan can ngoài ban công, tuyết lạnh như kem nhưng không hề ngọt đang chất thành đống rồi từ từ tan ra.
Đây là mùa đông thứ hai từ ngày tôi lên Tokyo.
Mà sao mùa đông năm nay lại lạnh quá, khác xa năm ngoái. Nhưng đó không phải là do nhiệt độ hay do cái lạnh đã quen thuộc với thành phố này.
Xin lỗi hôm nay anh đi ăn rồi mới về. Xin lỗi em nhé.
Và, không phải tại cái thực tế đang là mùa đông, cũng không phải tại gần đây tôi cảm thấy phiền hà khi phải mở điện thoại, mà tất cả là tại các tin nhắn của Sou luôn làm cho nỗi buồn của tôi tăng theo cấp số nhân thế này đây.
Em biết rồi. Anh về cẩn thận.
Nắm chặt chiếc điện thoại di động, tôi đã gần như vô cảm khi gửi tin nhắn trả lời.
Hay đúng hơn là tôi chỉ đang giả vờ vô cảm thôi.
Vì nếu không làm vậy, lỡ lại có thêm một nỗi buồn nào đó rơi vào trong trái tim đầy ắp nỗi buồn này nữa, thì nó sẽ giống như bong bóng xà phòng vỡ tan tành vậy.
Tại sao, từ lúc nào mà trái tim tôi lại chất đống nỗi buồn thế này?
Tôi ngẫm nghĩ nhưng rồi vẫn “không biết”.
Mà nỗi buồn chất chứa trong tim tôi lại không tan ra như tuyết được.
À... Những thứ mắt thường không nhìn thấy được luôn khó biến mất mà.
Vì cũng không có ai biết cách làm biến mất những thứ không thấy được.
(Sou......)
Trong căn phòng vang vọng tiếng cười rỗng tuếch từ chiếc tivi, tôi lại nhớ tới cái tên đó.
À không, không phải.
Là đang nhớ.
Tôi đang nhớ không ngừng, giống như không thể sống nếu không hô hấp vậy.
Không phải phóng đại đâu.
Từ khoảnh khắc gặp Sou, mỗi ngày mỗi ngày tôi đều nhớ tới cái tên đó, không ngơi nghỉ một giây nào.
Và mỗi lần nhớ tới cái tên đó, bông hoa nở rực rỡ trong tim tôi đều nhảy múa vui sướng.
Vậy mà bây giờ, mỗi lần nhớ tới Sou, trái tim tôi lại nát bươm như vảy cá tróc ra từng mảnh, từng mảnh.
(Mình muốn quay trở lại......)
Về cái thời tất cả đều ngọt ngào ấy—.
Thầm ước, tôi nằm nghiêng trên chiếc ghế sofa màu xanh lá cây đặt ở giữa phòng mà giống như ngã vật ra lên đó, rồi nhắm mắt lại để quên đi hết mọi nỗi buồn.
Và trong bóng tối chưa bao giờ kết thúc dưới mí mắt, những kí ức tưởng như đã phai nhạt bắt đầu ùa về từng cảnh, từng cảnh giống như một bộ sưu tập vậy.
Từ cái ngày tôi tới ở trong căn nhà này cho đến những nỗi buồn của ngày hôm nay—.