(Là thật sao...?)
Trên đường về, vừa đi dọc theo bờ biển, tôi vừa xác định xem đây có phải là hiện thực không.
Biển cả hôm nay vẫn nhuốm màu bóng đêm dù đang giữa ban ngày, che giấu đi sự đáng sợ như muốn nuốt chửng mọi thứ, và ẩn chứa một vẻ đẹp thần bí như có thứ gì sinh ra trong đó, lớn lên, trưởng thành, rồi chết đi.
Ngước nhìn bầu trời, những cánh chim đang lượn vòng đầy thanh lịch, những cánh hoa đang cẩn thận nở trên mặt đất.
Aa, thế giới này là một hiện thực sáng chói mà.
(Sao bây giờ?)
Tôi bất chợt đứng lại.
Vậy tức là lời mời đi lễ hội mùa hè lúc nãy cũng là hiện thực...
(Vậy sao giờ?!)
Mới nghĩ tới ngày mai thôi mà nhịp tim tôi đã gia tăng thần tốc rồi.
— Cảm giác thích người nào đó thật tuyệt vời mà!
Đúng lúc đó, những lời Sou nói trên sân thượng sau giờ học cực kỳ đặc biệt ngày ấy như vang vọng trong tôi.
Khi đó, những lời ấy ấn tượng đến kì lạ. Từ lúc nào, nó đã in vào tận sâu trong tim tôi mà chính tôi cũng chẳng hay.
“Tuyệt vời...”.
Tôi ngâm nga ra tiếng khi hồi tưởng lại.
Phải rồi.
Tình từ đó, hoàn toàn phù hợp để diễn tả cái cảm xúc lần đầu tiên thích một ai đó kể từ khi sinh ra.