Chùm pháo hoa nhỏ xíu nhiều lần chớp sáng trong mắt tôi, quá khứ vài giờ trước cứ hiện đi hiện lại.
Đêm đó tôi mãi không thể ngủ nổi.
Tôi cứ nghĩ khi tới nửa đêm sẽ có mail của Sou gửi đến, nên tôi không thể không để ý điện thoại được.
“Hà”.
Chưa kể, chắc chắn đó là lần đầu tiên tôi thức tới ba giờ đêm.
Bình thường có thức trễ cỡ nào cũng chỉ tới một giờ đêm là tôi ngủ rồi.
Vì vậy, bây giờ nhắc lại thì đúng là buồn cười, nhưng hồi đó đối với tôi, ba giờ đêm là đã quá khuya rồi, cảm giác cứ như bao quanh mình chỉ có bóng đêm thôi vậy.
Tưởng như cả thế giới chỉ còn mình tôi sống, bỗng nhiên thoáng chút sợ hãi, tôi mở cửa sổ ra và ngắm nhìn bầu trời đêm.
Nơi đó vẫn như vậy, vẫn luôn là một bầu trời rộng lớn nối liền đến tận chân trời, giống như được mở rộng tầm nhìn ra cả vũ trụ. Giữa bầu trời đêm, hàng nghìn ngôi sao có đếm cả đời cũng không hết đang tỏa sáng lấp lánh.
Nhưng, những ngôi sao tôi đang thấy bây giờ có thể là những ngôi sao đã chết hàng triệu năm trước rồi.
Nghĩ đến đó, chẳng hiểu vì lý do gì, nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy có một chút buồn bã.
(Không có thứ gì là không kết thúc cả)
Phải, chính bầu trời sao này đã dạy cho tôi biết.
Dở hơi thật, chắc tại đang giữa khuya nên tôi mới suy nghĩ tới mấy chuyện thần bí mà trước nay chưa từng nghĩ tới như thế.
Đúng lúc ấy, điện thoại trong lòng bàn tay tôi reo lên.
Từ trước đến giờ, đã có khi nào tôi cảm thấy thứ đồ vật mang tên điện thoại di động này lại đáng yêu đến thế chưa nhỉ?
Tôi cứ muốn nghe mãi tiếng chuông reo vang báo hiệu mỗi khi có tin nhắn bất ngờ như thế.
Nhưng tôi cũng muốn nhanh chóng xem xem có tin nhắn gì đến, tôi mau lẹ mở hộp thư đến trước khi tiếng chuông báo tin nhắn kết thúc.
Tớ là Sou đây.
Cảm ơn cậu vì hôm nay đã tới.
Tớ vui lắm.
Gửi ảnh cho cậu nè.
Một tin nhắn rất đơn giản, đúng chất của Sou.
Nhưng tim tôi lại đập nhanh hơn bất cứ lần đọc tin nhắn nào từ trước đến nay.
Vì Sou đã nghĩ tới tôi khi nhắn những dòng chữ đơn giản này. Chỉ vậy thôi đã làm tôi vui muốn chết luôn rồi.
Kéo tin nhắn xuống dưới, tôi thấy Sou có gửi kèm ảnh mà cậu ấy đã chụp, tất cả có năm tấm.
Tấm thứ nhất là tấm cậu ấy cho tôi xem lúc đầu, quang cảnh lễ hội mùa hè lấy chiếc lồng đèn giấy màu đỏ làm tiêu điểm.
Tấm thứ hai không biết chụp lúc nào, là cảnh một dãy các gian hàng san sát đầy đủ sắc màu và dáng lưng tôi.
Tấm thứ ba là gương mặt nhìn nghiêng của tôi đang phồng má ăn kẹo bông.
Tấm thứ tư và tấm thứ năm là hình pháo hoa giống như đang rơi xuống từ vũ trụ.
Cảm ơn vì đã gửi tin nhắn.
Tớ cũng rất vui.
Kẹo bông rất ngon.
Cảm ơn cậu về mấy tấm hình nữa. Tớ sẽ đặt làm hình nền liền.
Thật ra tôi còn muốn viết nhiều nữa. Nhưng tôi chỉ gửi có thế. Nếu là bình thường, khi muốn thể hiện tình cảm, tôi hay dùng biểu tượng cảm xúc hoặc ký tự mặt cười. Nhưng lần này tôi không dùng gì cả, có lẽ là vì tôi muốn gần gũi với cảm giác của Sou hơn một chút.
Sau khi hồi âm, y theo tin nhắn, tôi liền đặt tấm hình thứ tư chụp pháo hoa làm màn hình nền.
Chuyện hình ảnh thì tôi không hiểu rõ lắm.
Nói gì thì nói, ngày hôm nay tôi mới được biết đến từ phản xạ ống kính đơn.
Nhưng tôi rất thích hình Sou chụp.
Mà cái đó có phải vì tôi thích Sou không nhỉ?
Có lẽ có một chút, nhưng cho dù Sou không biết chụp hình thì tôi cũng sẽ rất thích hình Sou chụp.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, quả nhiên việc tôi thích hình Sou chụp có lẽ là vì tôi đã thích Sou rồi.
(Ừ—mm...)
Cứ phân vân nghi hoặc mãi không dừng như thế, tôi tiếp tục ngắm nhìn những tấm hình Sou gửi cho tới khi chìm vào giấc ngủ lúc bình minh.
Kì lạ ở chỗ, dù có nhìn bao nhiêu đi nữa tôi cũng không thấy chán.
Chắc chắn là vì tôi đã nhập vào cơ thể Sou, được nhìn quang cảnh mà Sou đã nhìn từ con mắt của cậu ấy.