Just Be Friends

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Lại một lúc sau đó, tôi và Sou không nói gì. Chúng tôi đi bộ chầm chậm giữa con đường tấp nập hàng quán.

Tiếng cười đùa của những người qua lại vang vọng ngay bên tai. Kể cả mấy âm thanh mà bình thường tôi sẽ thấy phiền phức lắm, nhưng hôm nay tất cả đều dễ chịu.

Tất cả mọi thứ tôi thấy được bằng mắt đều tỏa sáng lấp lánh giống như có một cơn mưa kim tuyến từ trên trời rơi xuống vậy.

“A, kẹo bông kia”.

Lúc đó, đột nhiên tôi trông thấy có người đang quấn những sợi đường lại, càng lúc càng lớn, kết lại thành đám mây phồng phồng. Vô thức tôi thốt lên.

“Cậu thích hả?”.

Sou nhìn ngang mặt tôi, hỏi với giọng êm dịu.

“A... ừm. Như con nít ấy nhỉ”.

“Làm gì có, tớ cũng thích mà. Nhưng dạo này chưa có dịp được ăn”.

“Vì không phải dịp lễ hội thì chẳng ai bán đâu nhỉ”.

“Đúng thật. Mất công tới đây rồi, cậu ăn không?”

“C—CÓ”.

“Vậy để tớ đi mua”.

“Hả?”.

“Chờ ở đây nhé”.

Từng câu nói của Sou, cậu ấy không chừa cho tôi cơ hội nào để phản ứng cả.

Sou đeo một cái túi nhiều màu vẽ đủ loại nhân vật nổi tiếng, trông cứ như một chiếc bóng đèn, chạy nhanh tới chỗ gian hàng có hương thơm ngọt ngào đằng kia.

Mặc dù có chút bối rối bởi hành động của Sou, nhưng tôi vẫn chằm chằm nhìn theo bóng lưng của cậu ấy đang lẫn lộn với đám trẻ nhỏ mua kẹo bông.

Nếu ngày ấy, Sou không bước vào thế giới của tôi, thì không biết tôi sẽ trải qua ngày hôm nay như thế nào trong một thế giới không có Sou nhỉ?

Nhưng, tôi chẳng nghĩ ra được gì cả.

Bởi vì nhất định, việc Sou xuất hiện trong thế giới của tôi là điều tất nhiên, đó chính là định mệnh.

Ngước lên nhìn bầu trời vừa mới bị màu đen mờ nhạt của bóng tối bao trùm, tôi đã nghiêm túc nghĩ như thể một đứa ngốc.

“Đây”.

Sự kết hợp giữa Sou và kẹo bông, có gì đó hơi hơi không hợp lắm.

Phải, trong lòng tôi thấy cảnh này thực sự khá thú vị, tôi nhận cây kẹo bông khổng lồ còn to hơn cả khuôn mặt mình.

“Cảm ơn cậu. Tớ gửi tiền cậu sau nhé”.

Tôi mỉm cười thật tươi và nói. Lấy ví ra trong tình cảnh này e rằng hơi khó. Nhất là kẹo bông sẽ dính vào yukata, rin rít rất khó chịu.

“Không sao. Quà cám ơn vì hôm nay cậu đã tới”.

Sou nhẹ lắc đầu nói.

“Hả, nhưng, tớ ngại lắm...”.

“Được mà, được mà. Thôi, kẹo bông tan mất, ăn nhanh đi”.

“Ừm... cám ơn cậu nhé”.

(Có ổn không nhỉ... ?)

Vẫn cảm thấy có chút tội lỗi, nhưng dưới sự thúc giục của Sou, tôi cắn đầy miệng chiếc khí cầu bằng đường trông y như một phép màu đó.

Ngay tức khắc, vị ngọt phập phồng tan ra trong miệng.

(Cứ như thể là một món ăn tạo ra từ ma thuật vậy)

Đúng lúc tôi đang mơ màng, bỗng nhiên bên cạnh vang lên những tiếng “tạch, tạch” liên tục.

“Ế ế?”.

Bị giật mình nên bất giác tôi cao giọng.

Tôi thận trọng quay sang phía bên cạnh.

Ngay lập tức, tôi thấy Sou đang hướng máy ảnh về phía mình, vẻ mặt nghiêm túc đến mức tôi khó cất nên lời.

“A, ừm..”.

Dù ngập ngừng, nhưng, tôi vẫn quay mặt tránh ống kính máy ảnh và cất tiếng.

“A, xin lỗi. Tại tớ thấy cậu ăn có vẻ rất ngon lành, nhìn rất dễ thương. Xin lỗi... Cậu giận hả?”.

Thấy tôi vùng vằng, Sou xin lỗi tới tận hai lần, nhưng lời nói nhẹ bẫng giống như không hề có ý đó, cậu ấy hỏi nhỏ để thăm dò sắc mặt tôi.

(Tại nhìn rất dễ thương...)

Chỉ bị chụp hình lén thôi vậy mà mặt tôi đã đỏ cả lên rồi, còn la thất thanh nữa chứ.

Nhưng cũng bởi, đây là lần đầu tiên tôi được con trai khen dễ thương ngay trước mặt thế này.

Hơn nữa, không chỉ là một cậu bạn trai bình thường, mà là người con trai duy nhất trên thế giới này, người con trai tôi thích tới nỗi tin vào định mệnh—.

“Vì cậu mua kẹo bông cho tớ, nên không giận...”.

Tôi cố gắng hết sức để nói ra câu đó.

“Tốt quá. Takura thật sự rất thích kẹo bông nhỉ”.

Sou lại nói mà không thể hiện cảm xúc nhiều lắm, nhưng sau đó, cậu ấy cười nhẹ nhõm.

“Ừm... sao nhỉ, nó thú vị mà, giống như đang ăn mây vậy”.

Mặt vẫn còn hơi ửng đỏ một chút, tôi cắn thêm một miếng kẹo bông nữa.

“Mây?”.

“À... hồi còn nhỏ, tớ đã từng nghĩ là muốn ăn mây...... rồi khi thấy kẹo bông ở lễ hội, tớ nghĩ là họ đang bán mây. Thế là tớ thích kẹo bông từ ấy...”.

“Khục”.

“Xin... xin lỗi, tớ nói chuyện kì cục quá nhỉ”.

Tự dưng tôi kể lại chuyện ngày xưa của mình, xấu hổ quá. Sao vậy nhỉ?

Ngay cả với bạn bè, tôi cũng chưa từng kể mấy chuyện mơ mộng kiểu này, vậy mà chính miệng tôi lại kể với Sou tất cả những gì ở tận sâu trong tim.

“Hoàn toàn không. Tớ hiểu suy nghĩ của Takura mà, nên tự nhiên thấy vui vui”.

Sou nói không chút xấu hổ.

Thế nên giống như xấu hổ giùm phần của Sou, tôi cúi mặt xuống để dấu hai bên má đang thấp thoáng ửng đỏ lần nữa.

Đúng lúc đó—, Sou đột nhiên hơi dùng sức, nắm chặt lấy cổ tay tôi.

“Á?”

Chuyện xảy ra bất ngờ, nên tôi giật mình la lên.

“Suỵt, đi theo tớ”.

Nhưng Sou lại đưa ngón tay lên môi, hơi nhấn giọng một chút, như thể không có thời gian để giải thích. Rồi cậu ấy vội vàng kéo tay tôi chạy đi giống như chạy trốn ai đó.

ust Be Friends Nguyên tác: Dixie Flatline ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du — Mặc Nhiễm — Xù Kute Xuất bản: NXB Văn Học 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chiren Kina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.