Đó là ngày thứ Hai của tuần học thứ hai sau khi tôi lên lớp mười một. Khi tiết học Lý luận đã trôi qua cả tiếng đồng hồ, mà cảm giác như hơn nửa lớp vẫn còn buồn ngủ.
“Mình mới chuyển tới từ Tokyo. Tên mình là Aoki Sou. Hân hạnh được làm quen với các bạn”.
Sou đột ngột xuất hiện trong thế giới nhỏ bé tí ti của tôi mà không hề báo trước gì cả. Tôi hiểu rằng, không khí lớp học sẽ thay đổi ngay khoảnh khắc cậu ấy giới thiệu như thế với ánh mắt chính trực.
Quê hương tôi là một nơi rất hẻo lánh, nên việc có học sinh chuyển trường là chuyện xưa nay hiếm.
Hơn nữa còn là chuyển tới từ Tokyo — nơi mà hầu hết học sinh chỉ được thấy qua tivi, có lẽ vì vậy nên cảm giác chẳng khác nào có người nổi tiếng vừa chuyển tới vậy.
Nhưng, chuyện mọi người hưng phấn không chỉ đơn giản là bởi cụm từ “học sinh chuyển trường từ Tokyo”, mà có lẽ là vì tướng mạo của Sou rất ra dáng một “chàng trai sống ở Tokyo” như trong tưởng tượng của mọi người.
Dù Sou mặc đồng phục giống các nam sinh khác trong lớp, nhất là chỉ mặc một cách bình thường chứ không hề may sửa lại. Nhưng Sou dường như mang một bầu không khí gì đó đặc biệt đến lạ thường.
Có lẽ đó là do kiểu tóc hợp mốt, hay cũng có thể là do nét mặt tạc tượng như bước ra từ truyện tranh thiếu nữ.
Nhưng mà, đúng như vậy.
Không thể diễn tả bằng lời được—.
Nói thế nào thì lúc ấy Sou trong mắt tôi khác hoàn toàn với các bạn học cùng lớp khác.
“Được rồi, em hãy ngồi ở chỗ sau cùng kế bên cửa sổ”.
Trong khi cả lớp đang mê mải với dáng đứng sáng ngời của Sou, thì giáo viên chủ nhiệm lại nói một cách uể oải trong khi vuốt nhẹ mớ tóc dễ vểnh sau đầu.
Chỗ tôi ngồi lúc đó là hàng thứ ba đếm lên cạnh cửa sổ, nên tất nhiên Sou phải đi ngang qua chỗ của tôi rồi.
Mắt tôi nhìn chằm chằm vào Sou khi cậu ấy đang đi tới chỗ tôi ngồi.
Cứ như thể, tôi đang bị dụ hoặc tới một thế giới khác vậy.
Và rồi, đúng lúc ấy.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau một cách chậm rãi trong không gian như chỉ còn tồn tại mình tôi và Sou, giống như trình chiếu hiệu ứng quay chậm vậy.
Trong mắt Sou phản chiếu hình ảnh của tôi.
Aa... đúng rồi—.
Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ là tôi đã thấy được khoảnh khắc mình rơi vào lưới tình.
Cho tới tận bây giờ, trái tim tôi vẫn chưa hề biết tình yêu là gì.
Thế mà, tôi đã yêu Sou ngay từ khoảnh khắc ấy mặc dù chưa từng biết tới thứ tình cảm đó.
“Và lớp trưởng, sau giờ học hãy dẫn Aoki thăm quan trường nhé”.
Khi Sou vừa ngồi vào chỗ, thầy giáo cất viên phấn trắng vào hộp nhựa và nói mà không nhìn đi đâu cả.
Chắc hẳn thầy đã quên mất ai là lớp trưởng rồi.
Thậm chí, có lẽ còn không biết luôn.
Và bạn thấy đấy, ông thầy này rất hay quên mặc dù thầy ấy là giáo viên. Thầy không lúc nào có nhiệt tình cả, tới mức thật lạ lùng là tại sao thầy ấy lại chọn làm nghề giáo?
Nhưng tôi lại nhận thấy không khí uể oải phát ra từ thầy giáo thật hợp với cái lớp này.
Chẳng bao lâu sau, tiếng chuông vang lên từ chiếc loa tàn tạ, báo hiệu tiết học thứ hai bắt đầu, giống như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tôi lấy sách vở từ hộc bàn, giở tới trang tiếp theo của tiết học tuần trước.
Bài giảng của tiết học này thú vị hơn nhiều. Bởi vì chỉ có thành tích học tập của môn này là tôi luôn luôn giỏi.
Chắc cũng nhờ ấn tượng mạnh mẽ đó nên tôi được chọn làm lớp trưởng khi lên lớp mười một.
Như thường lệ, tôi lắng nghe giáo viên giảng bài, rồi ghi vào vở những chỗ có vẻ quan trọng.
Nhưng, chẳng hiểu vì sao. Lời của giáo viên hoàn toàn chẳng thấm vào đầu được, đến mức tôi còn nghĩ xem không hiểu tai mình có bị gì hay không.
Nhưng rồi, nguyên nhân đã sáng tỏ.
Là vì tâm tư tôi, lạ lùng thay, lại chỉ đang chú ý tới chỗ ngồi phía sau ba dãy bàn.
Tôi chỉ toàn nghĩ tới chàng trai vừa mới xuất hiện trong thế giới của tôi lúc nãy thôi.
“Hà”.
Tôi hít thở một hơi ngắn để kích thích đầu óc, ngó ra ngoài cửa sổ nhằm làm xao lãng tư tưởng.
Những cánh hoa anh đào đang rơi trên bầu trời xanh ngắt đến khó tin.
Chợt nhớ không biết tự lúc nào, tôi từng nghe ai đó nói rằng, những cánh hoa anh đào nở đầu tiên sẽ chờ cho tất cả những nụ hoa còn lại trên cây nở hết rồi mới rơi xuống.
Mặc dù không biết là thật hay đùa, nhưng nếu là thật, thì đó thực sự là một câu chuyện rất tuyệt vời.