Just Be Friends

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tái Bút
Tái Bút

❊ ❊ ❊

Các bạn, hân hạnh được làm quen. Và xin chào các bạn—

Tôi là Kina Chiren, tạ ơn trời đất, tôi đã được chuyển thể cuốn tiểu thuyết Vocaloid thứ hai, nối tiếp cuốn “Thế giới bươm bướm”.

Trước tiên, xin chân thành cảm ơn các bạn đã cầm cuốn sách này.

Sau khi viết xong, tôi đã nghĩ đến một chuyện hơi nhạt nhẽo là... “Thật tội cho Sou quá!”, nhưng bài hát nó là vậy, nên đành chịu thôi. (cười)

Nhân tiện, tôi rất vinh hạnh vì lần này đã được nhờ cậy để chuyển thể phiên bản Light Novel cho ca khúc có thể nói là tiêu biểu của dòng tình ca lãng mạn của ca sĩ Luka, bài hát “Just Be Friends”.

“Just Be Friends” được đăng lên trang niconico chắc khoảng bảy ~ tám nám trước.

Khi đó, tôi đang là học sinh và đã cố xoay sở để mua được một cái iPod lúc bấy giờ khoảng 50,000 yên, bỏ vào các bài hát Vocaloid thời kì đầu tôi cực kỳ yêu thích lúc đó, ngày nào tôi cũng nghe trên đường đi đến trường.

(Vì hồi đó hầu như vẫn chưa làm đĩa CD, các P toàn phát hành định dạng MP3, nên tôi đành tải về rồi chăm chỉ tạo album my best vocaloid.)

Trong số đó, các bài hát tình ca tôi yêu thích nhất là “Ngọn đồi dưới ánh hoàng hôn”, “Khi mối tình đầu kết thúc”, “Trước khi tất cả kết thúc” vv... và “Just Be Fiends”.

Khi xem video “Just Be Friends” lần đầu tiên, tôi đã ngạc nhiên và thấy bài hát này như một trò đùa! hơn là thấy đau buồn.

Cả âm điệu cũng vậy, tôi cho rằng không cần thiết phải làm nhân vật chính là hai người ra dáng người lớn như vậy, trông nổi bật hơn bình thường— so với nhiều video khác, so với giọng hát hay tuyệt vời của Miku hay Luka—.

Và tôi đã nghĩ nó cũng là bài hát khó.

Bởi vì bài hát thể hiện tình yêu— sự chia tay— rất thật của hai người đang trưởng thành trông rất “ra dáng người lớn” mà tôi đã nghĩ về hai nhân vật khi xem bài hát lần đầu tiên. Và bởi tôi nông cạn luôn nghĩ rằng “tuyệt đối sẽ không chia tay!”, nên có lẽ lúc đó tôi vẫn chưa thấm hết ý nghĩa lời bài hát.

(Không biết chừng vài năm sau tôi sẽ rơi vào tình trạng giống bài JBF thì sao...... (`•ω•´))

Trong tiểu thuyết, Kanon cũng đã nói rằng, âm nhạc rất kì diệu, chỉ việc nghe nhạc thôi mà lại gợi nhớ về từng cảm xúc, từng câu chuyện xưa kia.

Tôi nghĩ trong lòng của mỗi một người đều có một kí ức về “Just Be Friends”.

Khi tôi suy nghĩ tới tình tiết (sẽ tạo ra câu chuyện như thế nào), tôi đã muốn viết một cuốn tiểu thuyết mà không làm phá hỏng kí ức của từng người, từng người ấy.

Chính vì vậy, so với việc suy nghĩ một câu chuyện chặt chẽ, tôi đã suy nghĩ làm sao để viết ra một cuốn tiểu thuyết kết nối từng kí ức đã trải qua của hai nhân vật.

Và, hình ảnh trong PV của “Just Be Friends” cũng gây ấn tượng cực mạnh với tôi.

Thế nên tôi đã cố viết ra kí ức của hai nhân vật giống như ký tự hóa lại PV hết mức có thể.

Thật ra, tôi định chỉ để hai người Kanon và Sou xuất hiện trong tiểu thuyết thôi, nhưng vì viết gộp luôn cả bài “Answer” nên Masaki xuất hiện dựa theo lời bài hát “em và người mới hiện giờ rất tốt”.

Nhưng quả thật, “Just Be Friends” vốn là hình ảnh của thế giới xoay quanh chỉ hai người “Sou và Kanon”. Và vì tôi nhận ra không ít những cô gái tầm tuổi mười chín đôi mươi, như bạn bè xung quanh và cả chính tôi ngày xưa, hay rơi vào tình trạng mê đắm nhiều thứ, nhưng nhất là tình yêu, hoặc là tất cả. Không ít cô gái sẽ buồn tưởng như sắp chết nếu không nhận được tin nhắn từ người yêu, nên tôi cố gắng tạo ra một cuốn tiểu thuyết chỉ của hai người Sou và Kanon, dưới cảm nhận góc nhìn từ phía Kanon.

(Tuy nhiên, Masaki được họa sĩ minh họa bởi Mogelatte quá đẹp trai, nếu đây là tiểu thuyết thiếu nữ nguyên bản thì y như rằng sẽ thành mối quan hệ tay ba rồi. ← Trong thế giới đó, tôi muốn cho Sou hạnh phúc......(/□=,))

Sau đây tôi xin giải thích ngắn gọn từng chương.

Phần Mở đầu là cảnh Kanon lúc này đã trưởng thành, bắt gặp tấm bảng quảng cáo sử dụng ảnh chụp của Sou trong nhà ga.

Họa sĩ Mogelatte thích cảnh này, nên đã đổi ý định, vẽ cho tôi cả một bức tranh pin—up.

Tôi nghĩ toàn bộ phần Mở đầu là minh họa cực kỳ ấn tượng cho một câu chuyện cổ tích.

Bởi nó quá tuyệt vời, nên tôi định trang trí bức tranh pin—up này trong phòng tôi luôn. (`ω,°)

Phần Tâm sự thiếu nữ I kể lại kí ức của hai người thời cấp Ba, với cảm giác mơ mộng thoáng qua như trong mơ.

Kí ức đó đối với cả hai là thế giới mà tất cả mọi thứ đều ngọt ngào.

Chỉ cần có tình yêu thôi thì không có gì đáng sợ phía trước.

Tâm sự thiếu nữ II thì đại khái tôi chỉ miêu tả tâm tình của Kanon, giấc mơ lung linh ngày xưa dần dần trở thành thực tại trên thành phố Tokyo.

“Just Be Friends” trong tôi tuy rất thực, nhưng ấn tượng diễm lệ cũng rất mạnh, tôi không muốn triển khai khía cạnh tối tăm cho lắm, nên đã triển khai theo hướng trái tim bộc phát của Kanon “buồn nhưng không thể nói”, “không muốn hủy hoại giấc mơ của Sou”, chứ không phải kiểu cãi nhau rồi chia tay.

Tâm sự thiếu niên là câu chuyện về Sou đáng thương. (cười)

Sinh vật có tên gọi là con trai, cho dù là chàng trai hiền lành cỡ nào thì nói chung thường không biết quan tâm tới nỗi lòng của con gái, rất thường hay rơi vào trạng thái “đột nhiên bị đá à! Tại sao!?” bởi người con gái hôm trước còn dịu dàng với mình.

Vì thế nên cảnh cuối cùng, nếu so với Kanon “đã suy nghĩ rất lâu” thì với Sou, đó lại là chuyện rất bất thình lình. (Tội nghiệp......)

Phần Đoạn kết lấy bài “Answer” làm đề tài.

“Nếu có chia tay, sẽ có gặp gỡ”.

Một câu thôi, nó đã trở thành như vậy, nhưng đoạn kết là cảnh cho dù Sou vẫn luyến tiếc Kanon, nhưng cậu lại nhìn thấy cảnh tượng đau đớn nhất (cười).

Ngực tôi thắt lại bởi tấm hình trong cảnh cuối của họa sĩ Mogelatte.

Diễn biến câu chuyện là như thế đó, trong cuốn tiểu thuyết này, mặc dù Sou và Kanon đã gặp nhau như định mệnh, vậy mà cuối cùng lại chia tay trong đau khổ. (Thì tại, bài hát nó như vậy...... (`•ω•´) /phải nói lần thứ hai)

Nhưng mà, đâu ai biết được tương lai như thế nào.

Một năm sau Đoạn kết, có thể Kanon sẽ kết hôn với Masaki, mà cũng có thể Masaki sẽ thích người con gái khác không chừng.

Rồi sau đó, có lẽ Kanon sẽ ngẫu nhiên gặp lại Sou, hay Kanon lại thích một người nào khác nữa.

Cho đến cuối cùng, tới tận lúc chết đi, thì không ai biết chuyện mình sẽ kết đôi với ai cả.

Chính vì vậy nên Đoạn kết trong cuốn tiểu thuyết này không phải là tất cả.

Cũng có người kết hôn với mối tình đầu, rồi sống trọn đời bên nhau.

Nhưng có lẽ chỉ là số ít.

Vì thế, thời thanh xuân của chúng ta, cái chuyện chia tay với người mình rất yêu cũng là lẽ bình thường mà thôi.

“Just Be Friends” thật sự là một bài hát tinh tế, thể hiện sự chia tay được dẫn tới từ sự bất an của một tuổi trẻ như thế.

Kanon cũng vậy, chắc hẳn cô cũng âm thầm ghen tuông với bạn học trong trường đại học của Sou, nhưng vì không có chuyện Sou lăng nhăng (cười), nên nếu như Kanon cố chịu đựng đau buồn (hoặc nếu cô ấy chịu mở rộng thế giới của bản thân hơn nữa), cô sẽ có thể ở bên Sou mãi như từ trước tới giờ, rồi đến khi tốt nghiệp, hai người có thể cưới nhau.

Nhưng mà, với các cô gái độ tuổi mười chín đôi mươi thì lệ thuộc vào tình yêu là chuyện bình thường. Các cô gái không thể kéo dài trạng thái tinh thần chịu đựng cao độ như thế được. Tình yêu không thuận lợi thì mọi thứ khác đều không thuận lợi, chuyện “không thể ở bên nhau lúc buồn” là rất đau khổ, tới nỗi không thấy được tương lai, dẫn đến quyết định chia tay.

Thế nhưng, dù buồn như thế, đau như thế, nhưng cảm giác “yêu” một người nào đó là cảm giác tuyệt vời hơn bất cứ thứ gì. Chính vì yêu nên mới buồn, mới đau, mới khổ. Và tôi nghĩ rằng đó là thứ tình cảm không thể thiếu để trở thành một người trưởng thành.

Thời gian không quay ngược lại được, quá khứ cũng không thể thay đổi. Nhưng có rất nhiều chuyện mà thời gian có thể giải quyết giúp ta, tương lai cũng thay đổi ít nhiều.

Vì vậy, cuối cùng, tôi muốn chỉ cho các bạn thấy thật nhiều điều về bản thân mình trong tương lai. Hãy yêu thật nhiều, tổn thương thật nhiều để trở thành một người có trái tim tuyệt vời khi gặp được đối tượng định mệnh.

Tới đây, số trang và phòng thảo luận tình yêu (cười) đã kéo khá dài rồi, cuối cùng tôi xin gửi lời cảm tạ.

Tôi xin chân thành cảm ơn nhà soạn nhạc Dixie Flatline đã giao phó cho tôi chuyển thể phiên bản Light Novel của một ca khúc nổi tiếng. Cảm ơn họa sĩ Mogelatte đã vẽ những bức hình minh họa đẹp đến nỗi tôi còn không tin vào mắt mình. Và xin cảm ơn người phụ trách cùng mọi người trong Nhà xuất bản PHP Institute.

Tôi không thể tạo ra âm nhạc, nhưng tôi rất hạnh phúc khi lại được liên quan tới các cô ca sĩ ảo hát hay trong các câu chuyện kể.

Chiren Kina.

ust Be Friends Nguyên tác: Dixie Flatline ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du — Mặc Nhiễm — Xù Kute Xuất bản: NXB Văn Học 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chiren Kina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.