Tối hôm đó...
Hôm nay cả lớp đi uống, chắc anh sẽ về trễ, em ngủ trước đi nhé.
Sou gửi tin nhắn cho tôi.
Ừ. Đừng uống nhiều quá nhé.
Tôi trả lời chẳng mảy may chút cảm xúc.
Nói thế không có nghĩa là tôi không lo lắng cho Sou. Mà là vì trong lòng tôi hiện giờ chỉ chất chứa được hai điều “Anh mau về sớm đi”, “Em buồn quá”.
Nhất định, nếu tôi nói “Em buồn, anh mau về đi” thì chắc chắn Sou sẽ về ngay thôi.
Nhưng tôi không thể nói được.
Có lẽ vì tôi không muốn bị Sou ghét, hay có lẽ tôi cũng không muốn bản thân mình phải nói ra những câu ích kỉ như thế.
Hơn nữa, tôi cho rằng mình không có quyền phá hủy thế giới mà Sou đã mơ ước từ lâu.
“Hàa......”
Rõ ràng là có tồn tại một Sou mà tôi không hề biết đến, cái thế giới mà tôi chưa biết đến ấy mới bao la làm sao.
Nghĩ tới đây, tâm trạng tôi bỗng sầu não vô cớ.
Ngược lại, nếu nói đến cái thế giới mới của tôi mà Sou không biết, thì chính là việc tôi đã kết bạn với Masaki. Trong một tuần còn ngồi chín mươi phút bên cạnh tôi, trò chuyện linh tinh.
Nhưng mà thế giới mới gì chứ, đó chỉ nên gọi là kết được bạn mới thì đúng hơn. Trên hết, mặc dù tôi đã tham gia sinh hoạt câu lạc bộ, thế giới đã mới mẻ hơn, nhưng trung tâm thế giới của tôi tuyệt nhiên vẫn chỉ là Sou.
Bởi vì đầu óc tôi trong hai mươi bốn giờ đồng hồ, lúc nào cũng kín mít một chữ Sou, toàn nghĩ về Sou thôi, cứ như ai đó cài đặt sẵn chương trình vậy.
“Hàa......”
(Thôi, đi ngủ)
Tôi thở ra một hơi dài hơn lúc nãy rồi tắt đèn, leo lên giường, nhắm chặt mắt lại.
Chỉ vì không có Sou mà tối nay tôi có cảm giác chiếc giường quá rộng.
Nhưng chỉ cần tôi có thể ngủ được là đủ rồi, để không phải nghĩ về nỗi cô đơn, về Sou, hay về bất cứ chuyện gì nữa.
—Sou này.
Nếu như giấc mơ cứ mãi là giấc mơ thì hay biết mấy.
Vì giấc mơ thì lúc nào đó sẽ trở thành hiện thực, rồi khi hiện thực trở lại là giấc mơ, thì cái hiện thực như mơ đó rốt cuộc đã đi được đến đâu?
Hay nó cứ mãi tiếp tục lơ lửng giữa bầu trời đầy sao bao la ngoài kia.
(Mãi mãi......)
Trong khoảng thời gian đã ngừng trôi—.
Sau đó, trong giấc ngủ mơ màng cứ lẩn quẩn quanh bóng tối vô tận, tôi mơ thấy một giấc mơ đơn sắc.
Giấc mơ đó có lẽ giống với màu nước biển.
Màu nước biển nhìn từ sân thượng trường học vào ngày tôi gặp Sou.