Pháo hoa ở các lễ hội nhỏ trông mong manh như nhân của chiếc kẹo được khuyến mãi kèm theo món đồ chơi be bé vậy.
Toàn bộ pháo hoa được bắn hết chỉ trong mười lăm phút, tan biến giữa bầu trời cùng với âm thanh và những vệt ánh sáng còn sót lại.
“Nhờ hôm nay trời quang đãng mà pháo hoa của mọi người trong thị trấn đóng góp đều nổ rất đẹp. Xin chân thành cám ơn sự hỗ trợ của mọi người. Thưa quý vị, đường đêm ngày càng tối, quý vị hãy về nhà cẩn thận”.
Từ trong đền phát ra bài thông báo rất lịch sự và chân thành của một người phụ nữ không biết năm nay đã bao nhiêu tuổi.
Tôi và Sou đi vòng ra sau ngôi đền, chú ý để không bị bạn cùng lớp bắt gặp. Len lỏi qua đám đông đang tận hưởng dư vị của pháo hoa giữa tiếng thông báo của đền.
Nếu ở lại quá trễ, khu vực này sẽ tối đen như mực ngay cứ như thể ánh sáng ban chiều chỉ là giả dối thôi vậy.
Cứ như thể, cả thị trấn bị bóng tối nuốt chửng vậy.
Vì vậy, hầu hết mọi người sau khi xem xong pháo hoa đều nhanh chóng về nhà.
“Nhà của Kanon ở hướng nào vậy?”.
Vừa rời khỏi đền và đi bộ được một lúc, Sou quay sang hỏi tôi.
—Kanon.
(Sou vừa gọi tên mình)
Chỉ có vậy thôi mà tự nhiên lúc đó, tôi cảm thấy tên của mình là một cái tên thật đặc biệt.
Có cảm giác như tên của tôi không đơn giản chỉ là một cái tên nữa, ngoài ý nghĩa do cha mẹ đặt cho, dường như nó mới có thêm một ý nghĩa rất quan trọng nữa.
“Hướng này”.
Ngực tôi lại đập nhanh tới mức bản thân cũng thấy lạ, tôi chỉ tay về hướng khi nãy tôi đã đi và trả lời Sou.
“Vậy hả, nhà tớ cũng hướng này”.
Sou cũng chỉ tay về cùng một hướng.
“Vậy, mình đi chung một nửa đường nhé”.
(Mình có thể đi cùng Sou thêm một chút nữa rồi)
Nghĩ vậy tôi vui vẻ mỉm cười nói mà không có lí do gì cả.
“Ừ”.
Có lẽ tôi nhìn nhầm, nhưng Sou cũng có vẻ vui, cậu ấy gật đầu.
“Pháo hoa đẹp thật đấy nhỉ”.
Tôi nói khi chúng tôi đi bộ trên con đường ven bờ biển đang dần bị bóng tối thống trị.
“Ừ. Cứ như thể không phải hiện thực vậy”.
Sou nhìn lên bầu trời mờ đục bởi khói của pháo hoa và nói.
Tôi sửng sốt trước lời nói của Sou. Vì chính tôi cũng có suy nghĩ giống y như vậy khi đang xem pháo hoa.
Mà không, kể từ lúc Sou tới đây, tôi đã luôn nghĩ như vậy rồi.
Bởi vì, thế giới có Sou quá rạng rỡ. Vì vậy, nó quá khác so với thế giới tôi sống từ trước tới giờ, nên tôi luôn lo sợ cho rằng mình đang ở trong mơ.
“Ừ, tớ cũng vậy, tớ cũng nghĩ như vậy”.
Tôi nói, có lẽ chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, nhưng dù vậy, tôi cũng thấy hơi xúc động vì có chung suy nghĩ với Sou.
“Ừ”.
Lần này tôi không nhìn nhầm.
Sou nhìn vào mắt tôi, vui vẻ gật đầu.
“À mà, chắc Sou chụp được nhiều hình pháo hoa lắm nhỉ?”
Trong lúc bắn pháo hoa, hình như giữa chừng Sou không xem trực tiếp nữa mà toàn nhìn thông qua thấu kính máy ảnh.
“Ừ. Vì ở Tokyo đâu có thoải mái thế này, hơn nữa cũng không được xem pháo hoa gần như thế”.
Sou trả lời.
“Vậy hả? Nhưng ở Tokyo hay có mấy lễ hội pháo hoa lắm phải không?”
“Ừ. Có nhiều, mà người cũng nhiều nữa”.
“Vậy à”.
Rốt cuộc, Tokyo là nơi thế nào?
Lẽ nào nó không phải là nơi luôn lấp lánh ánh sáng như tôi tưởng tượng.
Tôi đang vẽ ra trong đầu phong cảnh của Tokyo mà trước giờ tôi chưa từng thấy, lầm bầm gật đầu đồng ý với Sou.
(Về tới nhà mất rồi...)
Từ đền Mikazuki về tới nhà tôi, nếu đi giày bình thường thì chỉ mất khoảng mười lăm phút đi bộ.
Bình thường lúc nào tôi cũng thấy đoạn đường này quá xa, nhưng hôm nay không hiểu sao tôi lại thấy muốn cứ thế này mà đi xa hơn nữa, tới tận cuối thị trấn thì thôi.
“Tớ muốn xem hình pháo hoa của Sou chụp”.
Tiếc nuối khi phải chia tay, tôi đứng lại tại chỗ và vô thức nói.
“Được”.
Sou cũng đứng lại và dịu dàng đáp.
Chắc hẳn lúc ấy đâu đó trong lòng chúng tôi, có lẽ đứa nào cũng muốn kéo dài khoảng thời gian này, thậm chí là ngừng nó lại.
Sou hướng màn hình tinh thể lỏng của chiếc máy ảnh về phía tôi, cho tôi xem những tấm hình chụp các bông hoa ánh sáng, xem ngược lại từ cảnh cuối của chương trình bắn pháo hoa chúng tôi đã xem lúc nãy.
“Ôii... đẹp tuyệt vời. Muốn đặt làm hình nền quá”.
Tôi thốt lên trong khi mê mẩn vào những tấm hình đang trượt qua.
“Vậy, để khi về tớ gửi cho”.
Sou bỗng nhiên nói. Nghĩ lại thì hình như chúng tôi đang đứng ở giữa đường.
“Hả?”.
“Tụi mình trao đổi địa chỉ mail nhé”.
Mặc kệ tôi đang đông cứng khi nghe câu đó, Sou lấy chiếc điện thoại di động nắp gập màu xanh da trời từ túi quần jean ra, rất thành thạo mở cổng hồng ngoại.
“Ưm, ừ”.
Đây không phải tình huống mà tôi cứ đứng bất động mãi được. Nên tôi gấp gáp rút điện thoại di động ra, chuẩn bị đường truyền hồng ngoại, rồi quay cổng hồng ngoại về phía Sou.
Chúng tôi cùng hướng điện thoại vào nhau, để các thông tin được truyền đi trong không khí.
Trao đổi địa chỉ mail bằng đường truyền hồng ngoại ở vùng này không phải là chuyện mới lạ, thậm chí còn là chuyện thường xuyên như cơm bữa. Nhưng không hiểu sao hiện giờ tôi lại thấy việc này vừa hạnh phúc vừa xấu hổ.
Bởi vì thực sự tôi luôn muốn biết. Tôi muốn biết địa chỉ mail của Sou.
Dù chắc chỉ còn mình tôi là không biết thôi, tụi con gái trong lớp hằng ngày đều tranh nhau hỏi nên biết cả rồi.
“Đã gửi được chưa?”
“Rồi”.
Vậy nên khi trả lời cậu ấy, có lẽ giọng tôi có hơi chút hưng phấn.
Trong bóng tối, dãy kí tự Aoki Sou hiện ra trên màn hình phát sáng làm tôi vui mừng không thể tả, thật tuyệt vời.
Chỉ mới nhập tên Sou vào danh bạ điện thoại thôi mà sao bây giờ đã thấy khó tạm biệt cậu ấy quá, buồn đến nỗi làm cho bầu trời đêm cũng muốn buồn theo.
Aa, cái thứ máy móc này có phải là do phù thủy tạo ra không nhỉ, sao nó luôn luôn làm cho trái tim con người lay động như thế này?
Và nó còn có tác dụng gắn kết trái tim của ai đó với ai đó lại với nhau, rồi chia tách mối quan hệ của người nào đó với người nào đó khác nữa.
“Nhà của tớ ở ngay ngã rẽ này, tới đây là được rồi. Cảm ơn Sou đã đưa tớ về nhé”.
Tôi nói khi vừa đi tới đầu đường, nơi có cột đèn đường cũ kĩ đang chiếu sáng.
“Không. Hôm nay tớ phải cám ơn cậu chứ. Về nhà tớ sẽ gửi hình. Chắc phải tới nửa đêm mới gửi hết mất”.
“Ừ. Cám ơn nhé. Tớ rất mong được xem mấy tấm hình đó”.
“Ừ. Vậy, chúc ngủ ngon nhé”.
“Chúc ngủ ngon”.
Tôi quay lưng về phía Sou, nhỏ giọng nói như thều thào và bước đi.
Thật sự, tôi rất muốn ngoảnh đầu lại nhìn một lần nữa. Nhưng không thể được.
Bởi vì tôi có cảm giác nếu quay lại, tôi sẽ tỉnh giấc khỏi hiện thực như giấc mơ này mất.