“Kanon, chào buổi sáng”.
Ở trường đại học, bước vào tháng Bảy, tôi làm bạn với một bạn nam tên là Fukami Masaki.
Nói vậy thôi chứ tôi đã biết Masaki từ hồi năm nhất rồi.
Với mái tóc màu nâu sáng bồng bềnh và thân hình cao ráo khoảng một mét tám, Masaki cực kì nổi bật cho dù là trong nhà ăn, trong sân trường, và ngay cả trong lễ khai giảng.
Nhưng vì tôi học Khoa Văn học, Masaki học Khoa Kinh tế, đồng thời có nhiều môn học chuyên ngành nên hồi năm nhất chúng tôi không có môn học nào trùng nhau.
Nhưng lên năm hai, giờ Tâm lí học vào tiết thứ năm buổi chiều nào cũng có Masaki.
Môn Tâm lí học rất được ưu thích, nhưng là tiết thứ năm cộng với giảng đường lớn, nên lớp khá trống vắng.
Vậy mà không biết vì đâu, Masaki lại ngồi ở chỗ kế bên tôi.
Bình thường trong tình cảnh vắng hoe thế này, người ta không ngồi kế ai cả nếu chưa phải là bạn bè.
Phần lớn các ghế được xếp một hàng ba cái, cho dù ngồi cùng một bàn, ít nhất người ta cũng ngồi cách một ghế.
Vì vậy việc Masaki ngang nhiên ngồi kế bên tôi thế này làm tôi hơi nghi ngờ, nhất là cậu ta cũng chưa từng bắt chuyện với tôi lần nào, vì suốt giờ học cậu ta toàn gục mặt lên bàn mà ngủ thôi.
(Chắc là ngẫu nhiên......)
Tôi đã nghĩ thế.
Nhưng không, không phải là ngẫu nhiên.
Vì sao ư, vì lần kế tiếp, lần kế kế tiếp nữa cũng y như vậy. Masaki luôn luôn ngồi ở ghế kế bên tôi.
(Rốt cuộc là có ý gì!?)
Ban đầu do ác cảm bởi hành động đó, nên tôi rất cảnh giác với Masaki. Thêm nữa là màu tóc cậu ta nhìn sao cũng ra vàng hoe, làm tôi nghĩ chắc mẻm đây là tên con trai thuộc dạng ăn chơi trác táng thời nay, nên tôi đã lo sợ rằng đây có thể là chiêu cưa cẩm mới.
“Kể cậu nghe nè, hôm qua tớ ngủ quên trong lúc đánh răng đó”.
Nhưng tôi đã lo âu vớ vẩn rồi, Masaki đơn giản chỉ là ngây thơ chứ không phải tên ăn chơi trác táng gì cả. Cả chuyện luôn ngồi kế bên tôi cũng chỉ vì cái lí do ngớ ngẩn “ngủ ngon hơn nếu có ai đó ngồi kế bên”.
Có một lần vào tiết học lẫn thứ mười, vì Masaki lại ngồi kế bên nữa, quá sức lạ lùng nên tôi đã nén lại sự xấu hổ mà hỏi “Tại sao có rất nhiều ghế trống mà cậu lại ngồi kế bên tôi hả?”, lúc ấy cậu ta cười hề hề và trả lời như trên đấy.
Nhờ cơ sự ấy mà sau đó chúng tôi có chào hỏi và trao đổi vài lời với nhau.
Nhưng thật sự Masaki rất hay ngủ gục trong giờ học.
À đúng hơn là ngủ trong phần lớn giờ học.
Hình như cậu ta cũng ngủ trong lúc nhuộm mái tóc sáng màu luôn thì phải. Nhân tiện, Masaki cũng là dân quê lên tỉnh giống tôi. Cậu ta kể rằng lí do nhuộm tóc là vì “Tớ nghĩ nếu lên Tokyo mà không nhuộm tóc thì không được”.
“Cậu bị ngốc à”.
Tôi cười và nói như vậy khi nghe lí do cậu ta nhuộm tóc.
Hễ có Masaki là thỉnh thoảng lại xuất hiện một tôi mà chính bản thân trước giờ chưa từng biết. Tôi cũng không cần đóng giả chính mình mà không phải lo ngại gì cả.
Nhưng có phải là tôi đã bị ảnh hưởng bởi Masaki không nhỉ?
Masaki lúc nào cũng thong dong. Với bất cứ ai, Masaki cứ là Masaki thôi.
“Vậy đó. Sáng dậy tớ cũng ngạc nhiên vô cùng, nên định là phải nói cho Kanon biết”.
“Sao lại phải nói cho tớ chứ?”.
“Gần đây Kanon ỉu xìu, nên nếu tớ kể chắc Kanon sẽ cười”.
Vậy mà lâu lâu Masaki lại nói mấy câu khiến tôi sửng sổt.
“Ơ?”.
Tôi chợt kêu lên thành tiếng như bị nói trúng tim đen.
“Cãi nhau với bạn trai hả?”.
Và câu hỏi của Masaki luôn thẳng thắn như mọi khi.
Nhưng kì lạ là tôi lại không thấy khó chịu. Chắc nhờ sự dịu dàng độc đáo bẩm sinh của Masaki xen lẫn trong từ ngữ của cậu ấy.
“Không có chuyện đó đâu”.
Tôi mỉm cười đáp.
“Nói dối”.
Nhưng Masaki nói như cậu ấy tự quyết định như vậy.
Lúc đó, đôi mắt Masaki đang nhìn tôi chằm chằm mang màu sắc giống hệt với Sou ngày ấy, như thể đang nhìn thấu tâm can tôi vậy.
“Tớ không nói dối”.
Không biết vì sao trước mặt Masaki, kĩ năng diễn của tôi quá tệ. Tôi vẫn ngoan cố, hơi lớn giọng phản đối. Có lẽ mắt tôi đã rưng rưng lệ mất rồi.
“Vậy là do tớ lo xa quá rồi, cười lên nào”.
Tức thì, Masaki nhìn tôi còn dịu dàng hơn nữa.
Tôi hơi hơi mỉm cười lần nữa với ánh mắt giống như chú cún đang lo lắng cho chủ của nó.
“...Ừ”.
—Ở bên Masaki, tôi thấy lòng mình yên ổn.
Tôi thản nhiên nghĩ như vậy.
Nhưng... đó không phải là yêu.
Tôi vẫn luôn yêu Sou cho dù trong lòng đầy ắp nỗi buồn. Bởi vì tôi yêu Sou nên tôi mới buồn.
Cho nên nỗi buồn này nếu không phải là Sou thì không ai có thể dập tắt được.