“Kanon, cho anh mượn tay nào”.
Hồi lâu sau, chúng tôi đi dạo giữa rừng ánh sáng kéo dài bất tận như thể đang ở trong một chiếc hộp châu báu đó. Khi đi tới trước cây thông Noel đang chiếu sáng lấp lánh, Sou cúi nhìn xuống tôi và nói.
Tôi “Ừ” rồi gật đầu, không nghĩ ngợi gì, tôi chìa tay về phía Sou.
Tôi chỉ nghĩ rằng đơn giản, cậu ấy muốn nắm lại tay tôi khi lúc nãy cậu ấy đã lỡ thả ra để chụp hình rừng ánh sáng kia thôi.
Nhưng mặt Sou rất nghiêm trọng, cầm ngón tay tôi lên, khẽ khàng lồng thứ gì đó vào ngón tay tôi.
Thứ gì đó—.
Thứ đó, chỉ có thể là một thứ thôi.
Trên ngón áp út của bàn tôi chìa ra cho Sou được lồng một chiếc nhẫn bạc có đính viên kim cương nho nhỏ.
“Sou, cái này......”.
Giọng tôi hơi run run, nhìn chằm chằm vào ngón áp út đang chiếu sáng lấp lánh còn hơn cả cây thông Noel kia nữa.
Bởi vì khoảnh khắc ấy, chắc chắn tôi là người hạnh phúc hơn bất cứ ai trên thế giới này.
Và cũng vì hạnh phúc quá nên tôi trở nên sợ hãi.
“Anh chưa từng mua mấy thứ thế này lần nào nên không biết gì cả. Hôm nay sau khi hết giờ học, anh mải mê đi tìm mãi nên trễ giờ lúc nào mà không hay. Nếu em không thích thì cho anh xin lỗi”.
Sou hơi né tránh ánh nhìn của tôi, nói với bộ dạng ngượng ngùng hiếm hoi.
“Kh—không... cảm ơn anh nhiều, em thích lắm. Đáng yêu lắm. Em rất thích và rất đáng yêu”.
Tôi vừa cố kìm lại giọt nước mắt sắp sửa trào ra vừa nói cảm ơn Sou.
Viên kim cương bé xinh ở đốt cuối ngón áp út đang chiếu sáng lấp lánh.
Như thể một ngôi sao ở thị trấn năm xưa, nay đã biến hình trở thành viên đá trên ngón tay tôi vậy.
“Tốt quá”.
Khi đó, Sou thật sự cười rất vui.
“Thật may mắn vì em đã được sinh ra trên thế giới có Sou”.
Tôi nói khi gương mặt tươi cười đó của Sou làm tôi yêu cậu ấy tưởng như sắp chết.
“Anh cũng may mắn vì được sinh ra trên thế giới có Kanon.”
Sou cũng nói với ánh mắt chính trực, không khác gì với ngày tôi gặp Sou lần đầu tiên.
Và rồi, trước cây thông Noel, không ngần ngại ánh mắt người đi đường, Sou ôm chầm lấy tôi và hôn tôi với chút mạnh bạo.
Với tôi và Sou, đây không phải là nụ hôn đầu.
Nhưng nụ hôn kiểu này lại là lần đầu tiên.
Đã ba năm kể từ ngày chúng tôi quen nhau, bây giờ tôi không còn hồi hộp khi hôn Sou nữa. Chắc hẳn Sou cũng thế, không còn hồi hộp khi hôn tôi nữa.
Vậy mà khoảnh khắc ấy tôi lại hồi hộp một cách bất thường khi hôn Sou.
Có lẽ là vì mọi người xung quanh đang nhìn. Nhưng không chỉ có vậy, tôi cảm giác được có cái gì đó đang cuộn lên trong trái tim tôi.
Tôi len lén mở mắt ra khi đang hôn.
(Sou này, bầu trời đầy sao của thị trấn ngày ấy như thế nào nhỉ?)
Ngày nào tôi cũng ngắm sao hết, vậy mà không thể nào nhớ ra được.