Just Be Friends

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Và, chớp mắt một cái học kì hai đã kết thúc.

Ngẫu nhiên sao bên ngoài cửa sổ, tuyết lơ lửng từ trên trời rơi xuống ngay ngày bắt đầu kì nghỉ đông.

Tuyết rơi rồi.

Tuyết giống kẹo bông quá.

Muốn ăn ghê (cười)

Trời về đêm, tôi vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa gửi tin nhắn cho Sou.

Tuyết hình thành từ bụi đó, nên không ăn được đâu (cười)

Kanon thật sự rất thích kẹo bông nhỉ.

Vậy à!

Tớ không biết đó.

Nếu vậy, thành phố phủ đầy tuyết với thành phố phủ đầy bụi là một rồi.

Ừ, thích lắm. Tớ muốn ăn lần nữa quá.

Đúng rồi, nói thế thành phố tuyết là thành phố bụi nhỉ.

Với lại,

Tớ hỏi hơi kì, nhưng tự nhiên tớ muốn hỏi.

Kẹo bông với tớ, Kanon thích cái nào hơn? (cười)

Cái gì vậy chứ (cười)

Cái nào...?

Tớ thích... Sou hơn?

Mặc dù bối rối trước những câu trong tin nhắn của Sou, nhưng tôi đột ngột bật chế độ trung thực, ngoan ngoãn trả lời.

Tính ra ngoài câu đó, tôi không biết nên nhắn lại cái gì thì được.

Luôn luôn là Sou, kẹo bông vốn không xứng tầm để so sánh với Sou.

Tớ cũng thích Kanon.

Ngay lập tức có tin nhắn trả lời nhanh bất thường từ Sou, lúc ấy một nửa tim tôi đã ngừng đập, thật chứ không phải giỡn đâu.

(Mình không hiểu lắm, nhưng thế này... không phải là tỏ tình đấy chứ!?)

Nghĩ tới đó, ngực tôi đau tới nỗi tôi lo lắng không biết có phải nó đang phình ra hay không.

Thế nhưng nó là nỗi đau vì quá hạnh phúc. Hơn nữa còn vượt xa nỗi đau hồi xem pháo hoa.

(Cuối cùng cũng được tỏ tình mà chẳng lẽ mình lại chết sao?)

Từ khi lọt lòng tới giờ, lần đầu tiên tôi cảm thấy nhức nhối tới nỗi nghĩ như vậy.

Tôi nằm nghiêng như sắp chết trên giường, nghĩ về Sou với nửa trái tim ngừng đập như thế.

(Mình thích Sou, mình thích Sou, mình thích Sou)

Tôi cứ lặp đi lặp lại trong lòng mình câu đó giống như niệm thần chú vậy.

Không thể không lặp đi lặp lại được.

Giờ tôi không giữ bình tĩnh được nữa.

(Tin nhắn, phải trả lời lại)

Nghĩ thế thôi chứ tôi vẫn hoàn toàn bất động.

—Mình thích Sou.

A, ngoài cái suy nghĩ ấy ra, tất cả mọi chức năng cơ thể khác đều đã đình công rồi.

Bỗng nhiên, điện thoại trong tay tôi reo lên.

Này Kanon, mở cửa sổ đi.

Trước khi mở hộp thư đến tôi đã biết là Sou rồi, và đúng là tin nhắn của Sou thật.

Bình thường cũng chỉ có Sou nhắn tin cho tôi thôi.

Tôi lại lặp đi lặp lại câu thần chú trong lòng, nhưng bật dậy giống như mới được hồi sinh.

Chỉ cần nghĩ rằng mình thích Sou thì tâm trạng tôi bình tâm lại khá nhiều.

Khi mở cửa sổ theo lời Sou, tôi thấy Sou đang đứng đó, giữa một thế giới trắng toát như bị bao bọc bởi kẹo bông.

“Sou”.

Tôi bất giác gọi tên cậu ấy.

“Cậu xuống đây đi”.

Sou vừa vẫy tay vừa nói.

Tôi gật đầu không nói gì rồi rón rén đi ra ngoài để không đánh thức cả nhà dậy.

“Xin lỗi vì đột ngột tới. Quả thật tớ muốn gặp mặt để nói đàng hoàng”.

Sou nói, mặt hơi ửng đỏ.

Hơi thở của Sou hòa với tuyết biến thành khói trắng, tôi đã nghĩ nó giống như những vệt pháo hoa ngày hè vậy.

Nhưng mặt của Sou đỏ lên có lẽ là do trời lạnh. Vì từ nhà Sou tới đây bằng xe đạp cũng mất khoảng hai mươi phút.

“Ừ”.

Tôi gật đầu, tận hưởng niềm hạnh phúc quá đỗi không thể thấy được bằng mắt thường.

Rồi tôi nhìn chằm chằm vào mắt Sou.

Sou cũng nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

Bằng đôi mắt kiên định, trong vắt như nhìn xuyên qua được.

Và đột nhiên Sou ôm chầm lấy tôi. Thân thể của Sou lạnh, nhưng, lại ấm áp.

“Tớ, rất thích Kanon”.

Sou nói với một giọng nghiêm túc và hơi căng thẳng mà tôi chưa từng được nghe bao giờ.

Thị trấn vây quanh chúng tôi đã bị nuốt vào đêm tối.

Đêm lúc nào cũng tối mù mịt. Tối tới mức không thể tin được.

Hơn nữa hôm nay trời còn có tuyết rơi nữa chứ.

Vậy mà Sou lại đạp xe trong đêm tối lạnh lẽo như thế, đến đây chỉ để nói một câu này.

Dù sắp khóc rồi, nhưng tôi cố lấy hết dũng khí, vòng tay quanh thân thể Sou, ôm cậu ấy thật chặt.

“Tớ cũng vậy, tớ cũng rất thích Sou”.

Tôi hít thở, cố kiểm soát giọng nói đang run rẩy và thỏ thẻ.

Hơi thở của tôi cũng giống như Sou, do trời lạnh mà trở thành làn khói màu trắng đục như có phép thuật vậy.

Từ lúc nào— à không, từ ngày Sou xuất hiện trong thế giới của tôi, thì tình cảm dành cho Sou đã là lẽ dĩ nhiên trong con người tôi rồi, một chuyện bình thường giống như hít thở vậy.

“Vậy cậu đồng ý làm bạn gái tớ nhé?”

Sou và tôi nhìn nhau, Sou ngượng ngùng hỏi.

Có vẻ lần này không thể nào là cậu ấy đỏ mặt do trời lạnh được.

“Ừ”.

Hai má tôi cũng đỏ lên, tôi gật đầu.

Tất nhiên, đó không phải do trời lạnh rồi.

“Thành công rồi”.

Trước giờ tôi chưa từng thấy Sou cười rạng rỡ như thế, và Sou càng ôm chặt tôi hơn nữa.

Hơi ấm này còn ấm áp hơn bất cứ ánh nắng mùa xuân nào, đêm nay tôi quá hạnh phúc, chắc sẽ mất ngủ đây.

Lọt vào tầm mắt tôi, những bông tuyết giống như kẹo bông đang đung đưa rơi xuống, tan ra ngay khi vừa chạm vào mặt đất.

ust Be Friends Nguyên tác: Dixie Flatline ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du — Mặc Nhiễm — Xù Kute Xuất bản: NXB Văn Học 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chiren Kina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.