Just Be Friends

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Khoảng hai mươi phút sau, bóng dáng Sou đang chạy xe đạp lao nhanh tới đây hiện ra.

“Xin lỗi, tại tớ phải cắt đuôi đám bạn, nên hơi mất thời gian”.

Sou vừa thở hổn hển vừa nói.

“Không sao. Tớ cũng đang nghĩ vậy”.

Tôi nói, bất giác thoáng mỉm cười bởi dáng vẻ sốt ruột trước giờ chưa từng thấy của Sou.

Hơn nữa, chuyện đó không nói tôi cũng biết. Hội con gái muốn về chung với Sou, tính trong lớp thôi đã nhiều đến nỗi hai bàn tay đếm cũng không hết.

“Từ trường về nhà Sou có xa không?”.

Tôi hỏi. Khác với hôm lễ hội, có thể nói chuyện tự nhiên với Sou thế này là nhờ vào việc trao đổi tin nhắn hằng ngày nên đôi bên đã hiểu nhau nhiều hơn rồi.

“Đi bằng xe đạp chắc mất khoảng ba mươi phút”.

Sou suy nghĩ một lát rồi mới trả lời.

“Cũng xa nhỉ”.

“Ừ”.

“A, nhà của Kanon cũng ở hướng này đúng không?”.

“Ừ, đi bộ khoảng ba mươi phút”.

Tôi vừa gật đầu vừa nói, lúc đang định đi bộ từ chỗ trước cửa hiệu sách Mangetsu thì...

“Này, nếu không ngại thì để tớ đèo cậu về nhé? Tại tớ mà Kanon về trễ mất rồi”.

Sou gõ bộp bộp lên yên sau của chiếc xe đạp và nói.

“A, hả!? Tớ, nặng lắm?”.

Tôi quá bất ngờ trước lời đề nghị đó, nên đã trả lời theo phản xạ.

Tại tôi cho rằng, cùng đi xe đạp với người con trai mình thích là chuyện chỉ có trong thế giới phim ảnh thôi.

“Trông cậu bình thường mà”.

“Nhưng, nhưng mà...... chở thêm tớ sẽ rất mệt đó......?”.

“Không mệt đâu. Nào, leo lên đi”.

Sou cười nhẹ, leo lên xe trước, rồi nói nửa như ra lệnh.

“Ừm......”.

Áp chế nhịp tim đang đập rộn ràng, bị Sou giục nên tôi leo lên tựa vào vai Sou rồi leo lên yên dùng để đặt hành lí ở phía sau.

Hơi ê mông một tí, nhưng giờ chuyện đó sao cũng được.

“Ôm chặt tớ nhé”.

Sou nắm chặt lấy tay tôi vòng qua eo cậu ấy.

“Ư,... ừm”.

Có thể chạm vào Sou qua lớp đồng phục, cảm nhận được làn da Sou khác với mình làm tim tôi như muốn rớt ra ngoài ngay lập tức.

“Không như vậy là ngã liền đó?”.

Xấu hổ quá nên tôi chỉ ôm hờ thôi, Sou quay đầu lại nói.

“......”.

“Cậu mà ngã là tớ bỏ lại luôn đấy?”.

Thấy tôi không ôm chặt, cứ giữ tay cứng ngắc như vậy, Sou nói tiếp với ý hăm dọa.

“...Ơ, quá đáng mà!”.

“Đùa thôi”.

Nhưng khi thấy tôi nói giọng như sắp khóc, Sou lập tức nở nụ cười hiền lành như hoa nở.

“Cậu thiệt là”.

Tôi cũng cười hùa với Sou, và cuối cùng cũng ôm chặt lấy eo cậu ấy.

Chúng tôi từ từ chạy qua bao nhiêu phong cảnh đẹp đẽ, từng con đường lộng gió nhuốm màu cam dưới ánh hoàng hôn.

Nhưng cái màu cam đó chỉ là màu mà chúng tôi tin rằng là màu cam, vì hồi xưa đã có ai đó tự tiện quyết định nó là màu cam.

(Sou này, không biết thế giới này có màu gì nhỉ?)

Bỗng nhiên tôi thắc mắc muốn biết màu sắc thực sự của thế giới khi ngắm mặt trời đang lặn dần.

Nhưng đâu có ai biết sắc màu thật sự đó là gì?

Nhất định, dù là các nhà khoa học đại tài cũng không thể tìm ra được màu sắc thực sự của thế giới.

Cũng giống như trên thế giới vẫn chưa có người nào biết được tình cảm của chúng tôi, giống như sắc màu đó.

(Tớ thích cậu)

(Sou, tớ thích cậu)

Tôi ráng kiềm chế để không buột miệng nói ra câu đó, siết chặt lấy phần trước bụng áo sơ mi đồng phục của Sou.

Chắc chắn suốt đời này tôi không thể biết được thế giới có màu gì.

Nhưng tôi biết chắc, giờ đây tôi và Sou đang nhìn thế giới với cùng một màu.

ust Be Friends Nguyên tác: Dixie Flatline ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du — Mặc Nhiễm — Xù Kute Xuất bản: NXB Văn Học 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chiren Kina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.