Just Be Friends

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Nửa đêm, Sou mới về.

Tôi nằm nghiêng trên ghế sofa ngủ quên hồi nào không hay.

“Kanon, ngủ ở đây sẽ bị cảm đó”.

Sou cúi xuống ngay trên mặt tôi nói, rồi nhẹ nhàng nắm tay tôi để kéo tôi lên giường.

“Sou này...... anh có yêu em không?”.

Tôi mơ màng mở mắt ra, nhìn Sou chằm chằm, rồi thay vì nói “Mừng anh đã về” như thường lệ, tôi lại hỏi thế.

Bỗng dưng tôi rất muốn hỏi câu đó.

“Yêu chứ”.

Sou nhìn tôi không chớp mắt và trả lời, rồi bồng tôi lên bằng hai tay.

—Chữ yêu đúng là ma thuật mà.

Hoặc đã từng là ma thuật.

Bởi vì mỗi lần nói ra miệng chữ “yêu” là mỗi lần hiệu lực của ma thuật sẽ dần mất đi.

Lẽ nào do tôi đã quá quen với trạng thái bị trúng ma thuật đến nỗi quên mất cảm giác trúng ma thuật luôn rồi?

Không phải có lẽ mà chắc chắn là như vậy.

Bởi vì giờ đây, tiếng “yêu” ấy chỉ thỏa mãn trái tim tôi trong chốc lát mà thôi.

“...Ước mơ của Sou là gì?”

Tôi đang mơ màng ngủ khi Sou đắp chăn cho tôi, nhưng tôi tiếp tục hỏi trong nhận thức rõ ràng.

“Trở thành nhiếp ảnh gia”.

Sou trả lời.

Tôi vốn đã biết câu trả lời đó.

Biết từ rất lâu rồi.

Đã biết nhưng vẫn hỏi.

Mà không hiểu sao giờ đây ngực tôi lại đau nhói.

Đương nhiên, tôi không rõ một bức ảnh hoàn hảo là một bức ảnh như thế nào.

Nhưng tôi cực kỳ thích ảnh chụp của Sou.

Những tấm ảnh của Sou luôn không kiêng kị, chân thật, đẹp tuyệt như bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Nó giống như đang phản chiếu tâm hồn của Sou vậy. Nên khi ngắm hình Sou chụp, tôi cảm giác như mình có thể hiểu được suy nghĩ của Sou.

Và tôi cũng hiểu, Sou nghiêm túc thế nào với ước mơ trở thành nhiếp ảnh gia.

Hôm qua, tôi đã thấy một tờ giấy rơi ra từ cặp đi học của Sou, chắc do cậu ấy quên đóng cặp lại.

Tờ giấy giản dị rõ ràng không phải là thư tình rồi, và tôi cũng nhận thức được Sou phải học bao nhiêu tiết ở trường.

Nhưng, nó không phải một tờ tài liệu học tập thông thường, mà là thư tiến cử du học, có lẽ là từ người thầy mà Sou hâm mộ.

Tôi không nhớ rõ nội dung.

Nhưng thời gian được ghi là một năm.

Giây phút đó, trái tim tôi như đóng băng lại.

Sou chưa từng giấu tôi chuyện gì. Nên có lẽ cậu ấy đang tìm thời điểm thích hợp để nói chuyện đi du học với tôi. Nhưng nhất định không phải là thảo luận với tôi xem có nên đi hay không.

Sou đã quyết định rồi, chắc chắn Sou sẽ nói “Hãy chờ anh về” với ánh mắt kiên định hệt như hồi đó.

Không phải là nhà tiên tri nhưng tôi cũng nhìn thấy được một tương lai rõ ràng như thế.

Nhưng e rằng, tôi không thể gật đầu đáp lại “Ừ” như lúc ở cánh đồng hoa hướng dương được.

Vì nếu tôi cố nhồi nhét thêm những nỗi buồn vào tim nhiều hơn nữa, nó sẽ vỡ tan ra thành từng mảnh mất.

Chưa kể, tôi sẽ nói những lời lẽ khó nghe với Sou nữa.

—Sou chỉ biết tới ước mơ của mình thôi sao?

Anh có thật lòng quan tâm đến em không?

Mơ ước và tình yêu, anh không thể nào nắm lấy cả hai được.

Hãy chọn một đi!

Tôi sẽ hét lên như vậy mất.

Nhưng tôi không muốn nói những lời đó với Sou.

Chỉ riêng với Sou thôi, tôi không muốn bị cậu ấy nhìn thấy phần xấu xí của mình.

Tôi chỉ muốn Sou nhớ tới người con gái tỏa sáng lấp lánh tưởng như như trong mơ ngày ấy thôi.

(Sou này—, trái tim em chỉ biết yêu anh thôi, yêu tới mức cùng đi theo tới thế giới mà Sou hằng mơ ước, giờ nó đang buồn lắm đấy)

Và mỉa mai làm sao, nếu như ước mơ của Sou vẫn tồn tại, thì nỗi buồn của tôi sẽ không thể tan biến.

Và, đây đã là hiện thực không thể thay đổi.

Hồi xưa tôi từng bị nói “Kanon đôi khi giống như cái máy vậy”.

Đúng, cho tới khi gặp Sou, tôi đã từng là một cái máy không cảm xúc.

Nhưng giờ đã có cảm xúc rồi, tôi lại giả vờ làm một cái máy.

Mỗi ngày, tôi cố hết sức đóng giả một cái máy, cất đi nỗi buồn, tươi cười chào đón Sou “Mừng anh đã về”.

“Em yêu Sou”.

Ngoài điều đó ra tôi không để lộ bất cứ cảm xúc nào khác. Nhưng giờ đã quá sức chịu đựng của tôi rồi.

Thời ấy, tôi vui chỉ vì được chạm mắt với Sou.

Tôi vui chỉ vì được trao đổi một từ, một lời với nhau.

Tôi cũng vui đến chết chỉ vì được ôm siết và trao nhau nụ hôn.

Ngực tôi nhức nhối tưởng như vỡ tan chỉ vì được nói lời yêu.

Vậy mà giờ đây, dù được nói lời yêu, dù được ôm siết, tại sao tôi lại thấy buồn?

Tôi buồn khủng khiếp, Sou sẽ đi tới một thế giới mà tôi không biết.

Nhưng tôi không thể ngăn cản.

Cũng không muốn ngăn cản.

Vì tôi yêu những tấm hình Sou chụp.

Vì tôi yêu Sou.

Nơi này không phải là lớp học ngày ấy, cũng không phải là cánh đồng hoa hướng dương mùa hè năm ấy.

Có cầu nguyện bao nhiêu cũng không thể trở lại thời ấy được nữa rồi.

Dù có đi tìm khắp thế gian cũng không có cách nào để trở về quá khứ.

Vì thế tôi đã ngộ ra.

Tôi đã biết mình phải làm gì, phải nói gì rồi—.

Vì chỉ có một cách duy nhất, đó là đập tan những quả bong bóng chất chứa nỗi buồn đang bay khắp căn phòng này mà không làm vấy bẩn những kí ức tươi đẹp như mơ kia thôi.

“Chúc ngủ ngon”.

Một lúc sau, Sou leo lên giường, khẽ vuốt tóc tôi và thì thầm.

Sou luôn luôn làm thế trước khi ngủ. Như để cứu rỗi một chút nỗi buồn của tôi. Cảm nhận sự ấm áp nơi bàn tay Sou, tôi giả vờ ngủ.

Nếu tôi trả lời lại, nếu tôi được cậu ấy hôn, thì quyết tâm ban nãy sẽ cực kì dễ dàng bị lung lay.

(Mình muốn là một cái máy thật sự)

Vừa nghĩ tới đó, tôi cảm giác được nước mắt đang trào ra dưới mí, tôi cố ý nhắm lại.

À, tôi thật muốn được giống như cô ca sĩ ảo có mái tóc hồng đó.

Tôi muốn là một con người ảo trên máy tính, hát bài hát thất tình mà hoàn toàn vô cảm với bất cứ nỗi đau nào.

ust Be Friends Nguyên tác: Dixie Flatline ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du — Mặc Nhiễm — Xù Kute Xuất bản: NXB Văn Học 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chiren Kina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.