Tuy nhiên, với cương vị lớp trưởng, thỉnh thoảng khoảng ba tuần một lần, tôi lại làm việc do giáo viên nhờ nên cũng có cơ hội bắt chuyện với Sou.
“Cô nói cái này ngày mai phải nộp đó”.
Nói chung thường là mấy việc chẳng có tí lãng mạn nào như thế.
“Hiểu rồi”.
Dù được nhận lại chỉ vài câu đơn giản, nhưng giọng nói êm dịu ấy cũng đủ làm cho một ngày bình thường trong nháy mắt đã trở nên đặc biệt.
Đúng hơn là từ ngày Sou xuất hiện trong lớp, chỉ cần có Sou thôi đã làm thế giới của tôi trở nên đặc biệt rồi.