Just Be Friends

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*** - ***

❊ ❊ ❊

“Masaki này...... có khi nào cậu lại chọn chia tay dù vẫn còn yêu người kia không?”.

Do tối qua không ngủ được mấy, nên hôm sau, tôi vật vờ học tới tiết thứ năm. Rồi tôi hỏi Masaki cũng đang mơ mơ màng màng nghe giảng giống tôi.

“Không. Nhưng nếu bị đá thì có đó”.

Masaki đáp rồi hơi mỉm cười.

“Buồn lắm đúng không......?”.

“Phải, buồn lắm. Tại tớ đã rất thích người ta. Nhưng cũng thấy chút nhẹ nhõm nữa”.

“Tại sao......?”.

“Hễ ở bên cô ấy, thì tớ không thể nào là chính mình nữa”.

Chắc trong lòng Masaki vẫn còn nuối tiếc, cậu vừa hồi tưởng về kí ức với cô gái kia, vừa đáp với gương mặt đượm buồn.

“Vậy à?”.

“Ừ”.

Mà cô gái Masaki thích là cô gái như thế nào nhỉ? Tôi đang tưởng tượng ra một cô gái mình chưa từng gặp.

“Cảm giác rất yêu một người, tới khi nào mới quên được nhỉ......?”.

Sau một hồi im lặng, tôi lại lẩm nhẩm hỏi tiếp. Nghĩ lại tôi thấy câu hỏi đó hơi vô duyên.

“Không biết nữa, nhưng cũng đâu cần phải cố quên làm gì. Tớ nghĩ nếu cậu tìm được người quan trọng hơn người đó thì sẽ tự động quên đi thôi.”

Trên bảng đen được ghi những thông tin rời rạc, nếu không chú ý lắng nghe giảng bài thì không thể nào nắm hết nội dung được.

Masaki nhìn chằm chằm vào đống chữ đó, giọng điệu nghiêm túc hơn một chút, trả lời.

“...Phải rồi nhỉ. Thỉnh thoảng Masakỉ nói được mấy câu nghe hay nhỉ”.

Tôi không hoàn toàn thấm hết ý nghĩa của câu trả lời đó.

Bởi có nằm mơ tôi cũng không tưởng tượng được cảnh tương lai khi mình quên mất Sou.

Nhưng có lẽ đâu đó trong lòng, tôi hiểu rằng đây là thông tin quan trọng, nên tôi đáp lại theo phản xạ.

“Thỉnh thoảng là sao chứ hả?”

Masaki cười, đánh vào sau gáy tôi, nhẹ đến mức không biết là có chạm vào chưa.

“Thỉnh thoảng là thỉnh thoảng đó”.

Tôi cũng cười trêu cậu ấy.

Phải lâu lắm rồi tôi mới được cười thoải mái thế này.

“Mà này, nhân tiện, ước mơ của Masaki là gì?”

Tôi hỏi sau một hồi yên tĩnh, nhưng chưa tới mức độ trầm mặc. Tôi hỏi câu đó gần như vô thức.

“Tớ chỉ ước được sống hạnh phúc với người mình yêu thôi”.

Ngay tức thì Masaki khẽ đáp như vậy.

Lúc đó, trong tim tôi như có một âm thanh gì đó khẽ vang lên.

Đó có lẽ là âm thanh của bong bóng bị vỡ, hay có lẽ là âm thanh khi đã sáng tỏ mọi câu trả lời. Câu trả lời của Masaki giống như một thiên thạch đâm sầm vào tôi vậy, tôi bị đả kích mạnh đến mức không thể phản ứng lại.

“Thế ước mơ của Kanon là gì?”

Chắc Masaki để ý thấy tôi đang im lặng bất thường nên hỏi lại.

“...À, ừm... tớ cũng... ước như vậy đó”.

Tôi từ từ ngẩng đầu lên nhìn Masaki đáp.

(Hình như thế)

Cho tới giây phút này, tôi luôn cho rằng mình không hề có cái gì gọi là ước mơ.

Tôi không có ước mơ lớn lao nào cho cuộc đời giống như Sou.

Nhưng không phải.

Nhầm to rồi.

Ước mơ dù lớn dù nhỏ cũng là ước mơ, vì vậy khát khao này của tôi cũng là ước mơ. Đối với tôi, nó là một ước mơ vĩ đại nhất cả cuộc đời.

(Ước mơ của mình là được ở bên cạnh Sou......)

Phải—, ước mơ của tôi là được sống bên Sou.

Ngay khi nhận ra được điều này, giống như một cái máy bị hỏng, nước mắt từng dòng từng dòng tuôn ra khỏi mắt tôi, nhiều như thể tiêu hết toàn bộ lượng nước trong cơ thể.

Và, ngực tôi nhức nhối, đau đớn quá mức chịu đựng.

“Sao vậy, Kanon?”

Đó là tông giọng khẩn thiết nhất tôi từng được nghe từ trước tới giờ.

“Không có gì......”.

Tôi đưa hai bàn tay lên che mặt để giấu đi nước mắt, lắc đầu, nghẹn ngào trả lời.

“Cậu đang khóc mà, làm sao mà không có gì được hả. Nói đi. Có chuyện gì vậy?”

Nhưng, Masaki nắm hai tay tôi kéo ra, nhìn gương mặt đang đẫm nước mắt trong suốt của tôi, cậu ấy khẩn thiết hỏi lại.

Đây là những lời tôi đã luôn muốn nói với Sou.

“...Masaki, tớ buồn... Buồn đến tan nát cõi lòng... hức”.

Những lời tôi đã không thể nói với Sou.

Vì tận sâu trong lòng tôi hiểu rằng, mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn được nữa ngay khi tôi nói ra những lời ấy.

“Ra khỏi lớp thôi”.

Tôi không thể kiếm chế cơn mưa nước mắt ngày càng nhiều, để che chắn tôi khỏi ánh mắt của bạn bè xung quanh, Masaki nói vậy rồi kéo tay tôi dẫn tới một phòng học trống ở kế bên phòng chúng tôi đang học.

ust Be Friends Nguyên tác: Dixie Flatline ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du — Mặc Nhiễm — Xù Kute Xuất bản: NXB Văn Học 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chiren Kina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.