Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

Mandy khăng khăng đòi thay cái áo ngủ bằng cái áo thun ngắn tay mà Tate đưa cho nó, mặc dù đã sau mười hai giờ đêm rất lâu và gần giờ ăn sáng hơn giờ ngủ.

"Bây giờ con là người cổ vũ danh dự cho đội Dallas Cowboys," anh nói khi choàng nó qua đầu con bé.

Con bé chiêm ngưỡng những chữ bạc may trên phía trước chiếc áo thun mới của nó, sau đó mỉm cười với anh một cách lôi cuốn. "Cảm ơn Cha." ngáp một cái lớn, nó ôm chú gấu Pooh và ngã xuống gối lại.

"Nó đang học làm phụ nữ, được rồi."

"Lời bình luận đó chính xác là có ý gì đây?" Avery hỏi anh khi họ đi vào phòng ngủ của họ ở phía bên kia phòng khách.

"Nó lấy quà tặng, nhưng không ôm hoặc hôn."

Avery chống tay bên hông. "Em có nên cảnh báo các cử tri nữ rằng đằng sau những lời bênh vực nữ quyền ở nơi công cộng, anh đúng là người theo chủ nghĩa sô vanh mục nát tận gốc rễ không?"

"Xin đừng. Anh cần tất cả các lá phiếu mà anh có thể nhận được."

"Em nghĩ đêm nay đã hết sức tốt đẹp mà."

"Ý em là một khi anh đến đó à."

"Và trước đó nữa." Sự chuyển điệu như thổ lộ tâm tình của cô làm đầu anh ngẩng lên. "Cám ơn anh đã bảo vệ danh dự của em, Tate."

"Em không cần phải cám ơn anh về chuyện đó."

Họ trao đổi một cái nhìn rất lâu trước khi Avery quay đi và bắt đầu cởi quần áo. Cô đi vào nhà tắm, tắm nhanh, mặc áo ngủ, sau đó chuyển nhượng phòng tắm cho Tate.

Nằm trên giường, Avery lắng nghe tiếng nước chảy khi anh đánh răng. Từ việc chia sẻ cùng nhau những căn phòng khách sạn, cô biết anh không bao giờ đặt cái khăn lớn trên móc, mà luôn đặt nó thành một đống ẩm ướt bên cạnh bồn rửa mặt.

Khi anh xuất hiện từ phòng tắm, cô quay đầu lại, dự định trêu chọc anh về tật xấu đó. Lời nói đã không bao giờ được thốt ra.

Anh đang khoả thân. Bàn tay anh đặt trên công tắc đèn, nhưng anh đang nhìn cô. Cô ngồi lên, có câu hỏi thầm lặng trong mắt cô.

"Trước đây," anh nói bằng một giọng khàn đục, "anh có thể xua đuổi em ra khỏi tâm trí của anh. Anh không thể làm điều đó nữa. Anh không hiểu vì sao. Anh không biết em đang làm điều gì mà em đã chưa làm trước đây, hoặc những gì em đang không làm mà em từng làm, nhưng anh không thể lờ em và giả vờ là em không tồn tại nữa. Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em vì chuyện phá thai đó, hay chuyện đã nói dối với anh về nó, nhưng những chuyện giống như chuyện đã xảy ra tối nay trong xe làm nó dễ quên hơn.

"Kể từ đêm đó ở Dallas, anh giống như một kẻ nghiện vừa khám phá ra loại thuốc mới. Anh muốn em rất nhiều, và anh thường xuyên muốn em. Chống chọi lại nó đang làm anh điên lên và gần như không thể chịu đựng nổi. Mấy tuần sau cùng sẽ không có gì là vui vẻ cho anh hay cho những ai quanh anh.

"Vì vậy, chừng nào mà em còn là vợ anh, anh sẽ sử dụng quyền làm chồng." Anh ngừng lại một lát. "Em có muốn nói gì về chuyện đó không?"

"Có."

"Sao?"

"Tắt đèn đi."

Sự căng thẳng thoát khỏi cơ thể tuyệt đẹp của anh. Một nụ cười giật mạnh ở góc môi của anh. Anh tắt đèn, sau đó nhẹ nhàng lên giường và kéo cô vào trong vòng tay.

Chiếc áo ngủ của cô dường như bốc hơi dưới bàn tay vuốt ve của anh. Trước khi Avery có thời gian chuẩn bị tinh thần, cô đã nằm trần truồng bên dưới  anh, và anh đang mơn trớn da cô với đầu ngón tay của anh. Đôi khi môi anh rời khỏi cô để thưởng thức mùi vị của họng, ngực, vai, bụng cô.

Sự ham muốn tràn qua người cô, luồng cảm xúc dâng lên xuống không ngớt cho đến khi toàn bộ người cô nhức nhối. Cơ thể của cô phản ứng với mỗi sắc thái của anh - từ những lọn tóc rủ xuống trán của anh và phớt nhẹ lên da cô mỗi khi anh cúi đầu để hôn cô, đến bắp đùi săn cứng của anh đang ôm đùi cô trước khi dần dần tách chúng ra.

Khi anh nâng mình lên trên cô, tìm kiếm lối vào, cô kéo dài sự mong đợi bằng cách ôm lồng ngực của anh giữa tay cô và vùi mặt cô trong đám lông trên ngực anh. Môi cô hôn nhẹ qua núm vú của anh. Tate thốt ra tiếng rên rỉ khàn đục như khen thưởng cô.

Một cách thèm thuồng, miệng của họ tìm nhau lại. Những nụ hôn của anh nóng bỏng và ngọt ngào và sâu đậm... Và đó là điều anh nói về cơ thể cô khi anh khẳng định nó.

༺༒༻

Mandy, đang ngồi trên vai của Tate, thét cười khi anh nhún người và nghiêng qua lại như thể anh sắp sửa đánh rơi nó. Con bé kẹp chặt nắm tóc của anh, làm anh rên rỉ.

"Shh, hai người!" Avery khiển trách. "Các người sẽ làm cho chúng ta bị tống ra khỏi khách sạn này đấy."

Họ đang đi xuống hành lang dài từ thang máy đến dãy phòng của họ sau khi ăn xong bữa điểm tâm trong nhà hàng ở tầng dưới. Họ đã để lại Nelson và Zee uống cà phê ở dưới đó, vì Mandy đã bắt đầu ngồi không yên. Phòng ăn sang trọng không phải là chỗ cho một đứa bé khỏe mạnh.

Tate chuyển cho Avery chìa khoá phòng của họ. Họ đi vào trong. Phòng khách đầy những người bận rộn. "Chuyện quái gì đang xẩy ra ở đây vậy?" Tate hỏi khi anh thả Mandy xuống.

Eddy ngước nhìn lên từ đằng sau tờ báo buổi sáng và lấy cái bánh ngọt Đan Mạch mà anh đang kẹp giữa răng. "Chúng ta cần họp và anh có dãy phòng duy nhất có phòng khách."

"Xin cứ tự nhiên như ở nhà mình," Tate nói một cách chế nhạo.

Họ đã làm thế thật. Những khay nước, cà phê, và bánh Đan Mạch đã được gửi lên. Fancy đang nhai miếng bánh mì tròn khi cô ta ngồi gác chân trên giường, đang lật một cuốn tạp chí thời trang. Dorothy Rae đang nhấm nháp cái gì đó trông giống như là Bloody Mary[1] và nhìn lơ đăng ra cửa sổ. Jack đang nói chuyện điện thoại, một ngón tay nhét vào một tai. Ralph đang theo dõi "Chương trình hôm nay." Dirk đang lục lọi qua tủ áo của Tate với con mắt đánh giá của một người mua sắm chuyện nghiệp ở một cuộc bán hạ giá.

"Anh đã nhận được lời bình luận tốt trong tối qua," Eddy bình luận quanh miếng bánh mì ngọt.

"Tốt."

"Em sẽ đưa Mandy vào phòng khác." Avery đặt bàn tay trên vai con bé và dẫn nó về phía cánh cửa thông giữa hai phòng.

"Không, cô ở lại đi," Dirk nói, xoay lưng khỏi cái tủ. "Đừng giận chuyện tối qua, OK? Chúng ta đều phải chiu nhiều áp lực. Bây giờ không khí đã được làm sạch."

Người đàn ông này thật không thể chịu đựng nỗi. Avery muốn tát vào nụ cười giả dối, lấy lòng ra khỏi khuôn mặt thiếu thân thiện của ông ta. Cô nhìn Tate. Lờ đi các chuyên gia của cuộc vận động, anh nói với cô, "anh nghĩ em nên ở lại."

Jack gác điện thoại. "Tất cả đã xong. Tate có cuộc phỏng vấn trực tiếp trên kênh năm vào lúc năm giờ. Chúng ta cần đưa chú ấy đến đó trễ nhất là lúc bốn giờ ba mươi."

"Thật tuyệt," Ralph nói, chà hai tay. "Có tin tức gì từ các kênh ở Dallas không?"

"Tôi đã gọi họ."

Ai đó gõ cửa. Là Nelson và Zee. Một người đàn ông, một người lạ đối với Avery, đang ở bên họ. Fancy phóng khỏi giường và lần lượt ôm ông bà nội cô. Từ khi cô đến Fort Worth, tâm trạng của cô thật sôi nổi.

"Chào buổi sáng, Fancy." Zee giội cái nhìn phản đối với cái váy vải din ngắn của Fancy và đôi ủng cao bồi đỏ, nhưng không nói gì cả.

"Anh ta là ai vậy?" Tate hỏi, hất đầu về phía người đàn ông còn đứng ở ngưỡng cửa.

"Thợ cắt tóc mà chúng tôi đã gọi." Dirk bước tới và kéo người đàn ông đang choáng váng vào phòng. "Ngồi xuống, Tate, và để cho anh ta bắt đầu. Anh ta có thể tỉa tóc của anh trong khi chúng ta nói chuyện. Kiểu gì đó vừa phải thôi," ông nói với thợ cắt tóc, người bọc một cái khăn choàng sọc xanh dương và trắng quanh cổ Tate và chải tóc anh.

"Này," Ralph nói, dí một mớ giấy tờ dưới mũi Tate. "Hãy xem qua chúng đi."

"Cái gì đây?"

"Bài diễn văn của anh cho hôm nay."

"Tôi đã viết xong bài diễn văn của tôi rồi." Không ai lắng nghe hoặc thừa nhận anh.

Điện thoại reo. Jack trả lời nó. "Kênh bốn," ông phấn khởi thông báo cho họ biết, che ống nói lại.

"Zee, Nelson, tìm chỗ ngồi đi, làm ơn, và chúng ta hãy bắt tay vào việc cần làm ngay. Buổi sáng sắp hết rồi." Dirk phát biểu. "Như Eddy đã nói, tối qua chúng ta đã có kết quả tuyệt vời ở Billy Bob và quyên được rất nhiều tiền cho cuộc vận động. Có trời biết chúng ta cần chúng. Một khi sự thúc đẩy lắng xuống, những người ủng hộ sẽ ngưng đổ tiền vào."

"Mặc dù chúng ta hiện đang ở phía sau với một khoảng cách đáng kể, nhưng chúng ta không muốn trông giống như chúng ta đang từ bỏ," Ralph nói khi ông lắc những đồng tiền trong túi.

"Mọi người ở kênh bốn nói rằng họ sẽ có mặt ở General Dynamics để nghe bài diễn văn của Tate, nhưng đó là tất cả những gì họ chịu hứa," Jack báo cáo khi ông gác máy.

Dirk gật đầu. "Không nhiều, nhưng tốt hơn là không có gì."

"Hiểu không, Tate," Ralph nói, tiếp tục như thể cuộc nói chuyện thứ hai đã không diễn ra, "dù là anh thua, anh cũng không muốn trông giống như anh chịu thua."

"Tôi sẽ không bị thua." Anh nhìn lướt qua Avery và nháy mắt.

"Tốt, không, dĩ nhiên là không," Ralph nói lắp, cười một cách không thoải mái. "Tôi chỉ muốn nói - "

"Anh không cắt đủ ngắn," Dirk càu nhàu thợ cắt tóc. "Tôi đã nói là vừa phải mà."

Tate hất tay người thợ cắt tóc. "Đây là cái gì vậy?" Anh chỉ đến một đoạn trong bài diễn văn đã được viết cho anh. Một lần nữa anh bị phớt lờ.

"Này, nghe này." Eddy đọc một đoạn từ tờ báo. "Dekker đã gọi anh là người khích động quần chúng đấy, Tate."

"Tôi nghĩ ông ta đang sợ," Nelson nói, thu hút sự chú ý của Dirk đến ông.

"Nelson, tôi muốn ông là một nhân vật nổi bật trên bục sân khấu khi Tate nói chuyện ở General Dynamics chiều nay. Những hợp đồng quân sự giữ họ hoạt động. Vì ông là cựu phi công trước đây, ông sẽ là điểm lợi."

"Tôi có phải đi hay không? Và Mandy nữa?" Zee hỏi.

"Con sẽ vui mừng khi ở lại với Mandy," Dorothy Rae đề xuất.

"Mọi người đều đi cả." Dirk cau mày khó chịu với cái ly rỗng trong tay Dorothy Rae. "Và mọi người phải trông tốt nhất. Một người Mỹ cực sạch sẽ. Điều đó áp dụng với cô nữa đấy, cô gái," ông nói với Fancy. "Không mặc váy ngắn."

"Đi chết đi."

"Francine Rutledge!" Nelson quát. "Cháu sẽ bị gởi về nhà ngay nếu cháu sử dụng loại ngôn ngữ đó lại."

"Xin lỗi," cô lầm bầm. "Nhưng tên khốn này là ai mà bảo cháu cách ăn mặc chứ?"

Dirk, không thấy phiền, hướng về Avery. "Cô thường ăn mặc khá tốt. Đừng mặc bất cứ thứ gì quá loè loẹt hôm nay. Những người này là dân lao động, làm công ăn lương. Tate, tôi đã chọn bộ đồ màu xám cho anh hôm nay."

"Đừng quên nhắc nhở anh ấy về áo sơ mi," Ralph nói.

"Ồ, vâng, mặc áo xanh dương, không phải là màu trắng. Màu trắng không ăn ảnh cũng như trên TV."

"Tất cả những cái áo sơ mi xanh của tôi đều bị dơ cả rồi."

"Tôi đã bảo anh gửi chúng đi giặt mỗi ngày mà."

"À, tôi quên, OK?" Bất ngờ anh xoay lại và giật cây kéo từ tay thợ cắt tóc. "Tôi không muốn cắt tóc nữa. Tôi thích nó như thế này."

Bằng một giọng nói mà ông có thể dùng đối với Mandy, Dirk nói, "Nó quá dài đấy, Tate."

Anh bật ra khỏi ghế ngay lập tức. "Ai nói vậy? Cử tri à? Các công nhân ở ngoài GD à? Khán giả xem kênh năm? Hay chỉ là anh?"

Avery muốn vỗ tay. Không giống tất cả những người khác, cô đã không để mắt đến sự huyên náo diễn ra quanh cô. Cô đã theo dõi Tate. Anh càng đọc mớ giấy tờ mà Ralph đã đưa cho anh nghiên cứu, thì anh càng giận dữ hơn. Cô đã cảm thấy tính khí của anh sắp sửa bùng nổ và cô đã đúng.

Anh giật mạnh cái khăn quấn cổ, làm những cái kẹp tóc bay tung tóe. Anh thọc tay vào túi và lấy tờ năm mươi đô la, nhét nó vào tay thợ cắt tóc, và đưa anh ta ra cửa. "Cám ơn nhiều." Tate đóng cửa ngay sau lưng anh ta.

Khi Tate quay trở lại vào phòng, vẻ mặt của anh đáng ngại như những đám mây thấp vẫn còn lơ lửng trên bầu trời. "Lần sau, Dirk, tôi sẽ cho anh biết khi tôi cần cắt tóc, nếu tôi cho là nó có liên quan gì đến anh, điều mà thật ra mà nói là tôi không cho là vậy. Và tôi cũng sẽ biết ơn nếu anh tránh can dự vào tủ áo của tôi và hỏi ý kiến của tôi trước di chuyển vào chỗ ở cá nhân của gia đình tôi."

"Không có nơi khác để họp mặt cả," Eddy nói.

"Không có cái khỉ gì, Eddy," anh hét, bất ngờ công kích bạn anh, người đã dám can thiệp vào. "Khách sạn này có cả vài trăm phòng đấy. Nhưng vì các người đã ở đây rồi," anh nói, nhặt những tờ giấy mà anh đã quăng trên tủ áo, "tôi muốn biết cái này là có nghĩa quái gì đây?"

Ralph nghiêng người và đọc một vài dòng. "Đó là lập trường của anh về luật giáo dục mới."

"Nó giống như địa ngục vậy. Cái này thật nhảm nhí. Nó là vậy." Anh vỗ mạnh những tờ giấy bằng mu bàn tay. "Che giấu sự thật, giảm bớt, nhảm nhí nhạt phèo."

Zee rời khỏi ghế. "Mẹ sẽ đưa Mandy vào phòng khác để xem ti vi." Bà nắm tay con bé dắt đi.

"Cháu phải đi tiểu, bà nội."

"Được, cháu ngoan. Fancy, cháu có thể muốn đi cùng với chúng tôi."

"Khỉ thật, Không. Cháu sẽ không nhúc nhích kể cả có mười triệu đồng," cô nói từ giữa giường. Cô mở một miếng kẹo chewing gum và bỏ nó vào cùng với viên kẹo trong miệng cô.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng Zee và Mandy, Ralph cố giải thích một cách hoà giải. "Tate, chúng tôi chỉ cảm thấy rằng lập trường của anh đối với một vài vấn đề vận động nên được giảm xuống."

"Mà không bàn với tôi trước à?" Tate hỏi, nhìn xuống người đàn ông thấp hơn. "Đó là lập trường của tôi," anh nói, chỉ tay vào ngực mình. "Là lập trường của tôi đấy."

"Anh đang thua sút trong các cuộc thăm dò lá phiếu," người đàn ông chỉ ra điểm hợp lý.

"Tôi đang làm điều đó trước khi các người được thuê để cố vấn tôi. Tôi đã bị chìm xuống hơn kể từ đó."

"Vì anh không nghe theo lời khuyên của chúng tôi."

"Không – không," Tate nói, lắc đầu một cách ương ngạnh. "Tôi nghĩ đó là vì tôi đã và đang nghe quá nhiều nó."

Eddy đứng lên. "Anh có ý gì vậy, Tate?"

"Không có ý chết tiệt gì hết. Tôi đang tuyên bố rõ ràng là tôi không cần ai chọn áo sơ mi cho tôi và đồ vest hoặc thuê thợ cắt tóc cho tôi. Tôi đang nói rằng tôi không muốn ai đặt chữ vào trong miệng của tôi. Tôi đang nói rằng tôi không muốn ai hoá mềm vị trí của tôi cho đến khi nó mềm đến nỗi thậm chí tôi cũng không nhận ra. Những người đã cam kết lá phiếu của họ cho tôi dựa theo các lập trường đó sẽ nghĩ tôi đã trở nên điên khùng. Hay tệ hơn nữa là, tôi đã phản bội họ."

"Chú đang nghĩ quá xa sự việc."

Tate đương đầu với anh trai anh. "Đó không phải là tóc của anh mà họ đang cố cắt, Jack," anh nói một cách bực tức.

"Nhưng giá mà nó được," ông trả đũa. "Anh ở trong chuyện này cũng nhiều như chú vậy."

"Vậy thì anh phải biết là nó thật quan trọng biết bao khi em là người tự chủ."

"Anh là vậy mà," Eddy nói.

"Địa ngục thì có! Có chuyện gì với cách ăn mặc của tôi vậy?" Anh chỉ tay xuống bộ quần áo mà anh đã mặc đi ăn điểm tâm. "Các người thật sự nghĩ nó quan trọng với các công nhân ngoài GD về chuyện áo tôi có màu gì à? Quỷ thật, không! Họ muốn biết nếu tôi sẽ ủng hộ chương trình quốc phòng hay cắt ngân sách quốc phòng vì lá phiếu ở Thượng nghị viện của tôi có thể quyết định dù là họ sẽ có việc làm trong vài năm tới hay không."

Anh ngừng lại để hít một hơi thở và cào tay qua tóc, điều mà Avery rất vui mừng khi nhìn thấy thợ cắt tóc đã không cắt quá nhiều. "Hãy nhìn đây, đây là tôi." anh dang cánh tay ra vuông góc với cơ thể  của anh. "Đây là tấm vé. Đây là cách mà lúc ban đầu tôi đến với cử tri Texas. Thay đổi tôi và họ sẽ không nhận ra tôi."

"Chúng tôi không muốn thay đổi anh, Tate," Dirk nói một cách chan hòa. "Chỉ làm anh khá hơn thôi."

Ông vỗ vai Tate. Tate hất tay ông ta ra. "Quý ông, tôi muốn nói chuyện riêng với gia đình tôi, làm ơn."

"Nếu có chuyện gì đó để thảo luận - "

Tate giơ tay lên để ngăn chặn những lời phản đối của họ. "Làm ơn." Họ miễn cưỡng di chuyển về phía cửa. Dirk liếc nhìn Eddy một cách ám chỉ trước khi họ ra ngoài.

"Carole, em có thể rót cho anh tách cà phê không, làm ơn?"

"Chắc chắn rồi." Khi cô đứng lên để làm chuyện đó, Tate thả người vào ghế bành. Cô mang tách cà phê như anh đã yêu cầu đến và ngồi xuống cánh tay bọc của cái ghế anh đang ngồi. Tate lấy cà phê bằng một tay và xuề xoà phủ tay kia trên đầu gối của cô.

Eddy nói, "tốt, đó đúng là một bài diễn văn hay."

"Tôi đã thử nó theo cách của anh, Eddy. Dù biết như vậy là sai, tôi đã để cho anh thuê họ." Ánh mắt của anh nhìn thẳng và lời tuyên bố của anh cũng vậy. "Tôi không thích họ."

"Tôi sẽ nói chuyện với họ, bảo họ lùi lại một chút."

"Đợi đã," Tate nói, khi Eddy đi ra phía cửa. "Chưa đủ tốt. Họ sẽ không thèm nghe đâu."

"OK, tôi sẽ bảo với họ rằng vào cuối chuyến đi này chúng ta muốn xem sự cải tiến bức thiết trong các cuộc thăm dò lá phiếu hay là những cái khác."

"Vẫn chưa đủ."

"Vậy thì anh có đề nghị gì?"

Tate nhìn mọi người trong phòng trước khi nói, "đuổi việc họ."

"Đuổi họ ư?" Jack kêu lên. "Chúng ta không thể làm thế."

"Tại sao lại không? Chúng ta đã thuê họ, không phải sao?"

"Chú tuyệt nhiên không thể xem thường một công ty như Wakely và Foster. Chú sẽ không bao giờ là có thể sử dụng họ nữa."

"Em không xem đó là sự mất mát lớn."

"Chú không thể làm chuyện đó," Jack nói một cách ương ngạnh.

Eddy khẩn khoản, "Tate, tôi xin anh suy nghĩ cho cẩn thận về chuyện này."

"Tôi đã suy nghĩ rất cẩn thận. Tôi không thích họ. Tôi không thích những gì họ đang cố làm."

"Là gì?" giọng nói của Jack cạnh khóe, thái độ của ông thù địch.

"Là ép tôi vào vào những gì họ nghĩ tôi nên là, không phải những gì tôi vốn có. OK, có lẽ tôi cần một vài sự trau truốt. Tôi có thể sử dụng một sự huấn luyện, một số mánh khóe. Nhưng tôi không thích những thứ được đặt dưới sự uỷ trị. Tôi chắc chắn không thích lời nói đặt trong miệng của tôi khi tôi thậm chí không đồng ý với chúng."

"Chú thật là bướng bỉnh," Jack nói. "Cũng giống như khi chú còn nhỏ. Nếu anh bảo chú là chú không thể làm điều gì đó, đó chính xác là những gì chú sẽ trở nên chết tiệt và quyết tâm làm chỉ để cho anh thấy."

Tate thở ra một hơi dài. "Jack, em đã nghe lời khuyên của anh, và nó luôn cẩn thận và chính xác. Em không muốn nghi ngờ anh về quyết định này - "

"Nhưng đó là điều chú đang làm, phải không?"

"Đó cũng là quyết định của em," Tate nói, nâng cao giọng của anh. "Bây giờ em đang đổi ý."

"Chỉ như vậy à?" Eddy nói, búng ngón tay. "Với cuộc bầu cử chỉ còn cách một vài tuần, anh muốn đổi ngựa giữa đường à?"

"Không, mẹ kiếp, đó là điều họ đang cố làm!" anh bật ra khỏi ghế và chỉ tay về phía cửa mà hai kẻ đang được thảo luận vừa bước qua.

"Họ muốn bẻ và định hình tôi cho đến khi tôi sẽ không thể nhận biết được bởi cử tri đã ủng hộ tôi ngay từ đầu. Tôi đã phản phé. Tôi sẽ chẳng hơn gì Dekker. Một kẻ lừa dối. Hai mặt. Tráo trở." Anh đối diện với bức tường im lặng từ Eddy và anh trai anh.

Anh hướng qua Nelson. "Cha à? Hãy giúp con."

"Tại sao bây giờ lại kêu cha giúp chứ? Con đã để cho thói nóng nảy của con chiến thắng con. Đừng bao giờ nổi giận, Tate. Hãy phục thù."

"Như thế nào?"

"Thắng."

"Bằng cách ngậm miệng lại và nghe theo lời khuyên của họ à?"

"Trừ phi con cảm thấy rằng con đang bị thỏa hiệp."

"Tốt, đó chính xác là cảm giác của con. Con thà thất cử vì mình còn hơn là thắng và biết con đã làm điều mà con phải chấp nhận hơn là muốn về mọi thứ con đại diện cho. Tôi xin lỗi nếu không có người nào đồng ý."

"Cháu đứng về phía Eddy," Fancy nói, "nếu có ai có hứng thú muốn nghe ý kiến của cháu."

"Không ai cả," Jack nói với cô.

"Carole?"

Cô đã kềm chế không tham gia vào cuộc tranh luận sôi nổi. Cho đến khi Tate hỏi ý kiến cô, cô có dự định đè nén nó. Vì anh đã hỏi, cô ngẩng đầu và nhìn anh với vẻ mật thiết vừa mới hình thành và những truyền đạt thầm lặng giữa những người yêu nhau.

"Dù cho quyết định của anh là gì thì cũng ổn với em cả, Tate. Em ủng hộ anh đến cùng."

"Ồ, vậy à? Kể từ khi nào vậy?" Jack công kích Tate. "Chú đã nói đến chuyện thoả hiệp. Ngủ với thím ấy lại là một thoả hiệp lớn nhất mà chú đã từng làm đấy, em trai."

"Đủ rồi, Jack!" Nelson rống lên.

"Cha, cha biết rõ cũng như con - "

"Đủ rồi! Khi nào con có thể kiểm soát vợ con, thì con có thể bắt đầu phê phán Tate."

Jack nhìn trừng trừng cha ông, sau đó nhìn em trai ông, sau đó khom vai và hầm hầm ra khỏi phòng. Dorothy Rae loạng choạng đứng dậy từ ghế và đi theo ông.

"Tôi nghĩ anh sẽ đi tiếp theo," Tate nói với Eddy trong sự căng thẳng sau khi họ rời khỏi.

Eddy mỉm cười méo xẹo. "Anh thừa hiểu. Không giống Jack, tôi không xem những chuyện này một cách cá nhân. Tôi nghĩ anh sai, nhưng… " anh nhún vai hùng hồn. "Chúng ta sẽ biết vào ngày bầu cử." Anh vỗ nhẹ lưng bạn anh. "Tôi Nghĩ là tôi nên đi báo tin xấu đến những cựu chuyên gia tư vấn của chúng ta." Anh rời khỏi; Fancy theo sát gót anh.

Zee đưa Mandy vào. Không khí vẫn còn căng thẳng với tình trạng thù địch. Một cách không thoải mái, bà nói, "tôi nghe nhiều tiếng la hét."

"Chúng tôi có những chuyện cần giải quyết," Nelson nói.

"Con hy vọng quyết định của con là OK với cha, thưa Cha."

"Như con đã nói, đó là quyết định của con. Cha hy vọng rằng con đã chuẩn bị để sống với nó."

"Vì sự bình yên trong tâm hồn của con, đó là cách mà nó phải được."

"Vậy thì đừng tạ lỗi cho chuyện đã rồi."

"Mẹ đã bảo Mandy là chúng tôi sẽ đi xuống quảng trường Sundance một lát," Zee nói, làm gián đoạn cuộc đàm thoại không thoải mái. "Mẹ không nghĩ là trời sẽ mưa nữa."

"Anh sẽ đi cùng," Nelson nói, bồng đứa nhỏ vào cánh tay, tính tình vui vẻ của ông có vẻ đã được khôi phục lại. "Anh có thể giãn gân cốt. Và chúng ta sẽ không ngại nếu trời mưa, đúng không Mandy?"

"Cám ơn em đã ủng hộ anh," Tate nói với Avery khi họ cuối cùng ở một mình. "Em không phải luôn làm thế."

"Như Jack một cách thô bạo nhắc nhở em."

"Anh ấy bực tức."

"Hơn thế nữa, Tate. Jack căm ghét em."

Anh có vẻ không thích nói đến chuyện đó. Có lẽ anh biết, như Avery biết, rằng Jack đã không thích Carole, nhưng ông khao khát cô. Tate có lẽ lờ đi thực tế tai hại trong hi vọng một cách tuyệt vọng rằng nó sẽ biến mất.

"Tại sao em lại làm chuyện đó?" anh hỏi. "Tại sao em lại ủng hộ anh? Em cảm thấy đó là nhiệm vụ của một người vợ à?"

"Không," cô nói, cảm thấy bị tổn thương. "Em đứng về phía anh vì em tin anh đúng. Em không thích họ hoặc sự can thiệp của họ hoặc lời khuyên của họ."

Cô đã nghĩ rằng những người đàn ông từ Wakely và Foster có thể ít nhiều dính líu với âm mưu ám sát Tate. Đó là lý do khác mà cô đã vui mừng để tống khứ họ.

Sau cuộc thảo luận sôi nổi vừa rồi, căn phòng đột ngột có vẻ rất yên tĩnh. Một cách ngược lý, không có những người khác, phòng khách có vẻ nhỏ hơn, không lớn hơn. Sự im lặng của họ bao trùm căn phòng.

Avery siết chặt tay ngay thắt lưng. "Tốt, em - "

"Thật tốt là Mẹ và Cha đã dẫn Mandy đi tản bộ."

"Vâng, đúng vậy."

"Nó sẽ tận hưởng chuyến đi chơi."

"Và nó sẽ cho anh cơ hội nghiên cứu bài diễn văn của anh mà không bị gián đoạn."

"Hừm."

"Mặc dù em không nghĩ anh thật sự cần nghiên cứu chúng."

"Không, anh cảm thấy thoải mái về kế hoạch của hôm nay."

"Vậy là tốt."

Anh nhìn mũi giày của anh một lát. Khi anh nhìn lên, anh hỏi, "em có nghĩ nó sẽ đổ mưa không?"

"Em, ờ ... " Cô liếc nhìn ra cửa sổ với vẻ khám xét. "Em không nghĩ vậy. Không. Nó - "

Anh với lấy cô, kéo cô vào người anh, hôn cổ cô.

"Tate?"

"Hở?" anh đẩy cô lùi về phía ghế xô pha.

"Em cứ nghĩ, sau đêm qua, anh sẽ không muốn … "

"Em đã nghĩ sai."

༺༒༻

❀ ❀ ❀

[1] Một loại rượu cocktail

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.