Không Có Gì & Không Một Ai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trong Tình Yêu Không Thể Có Sự Chia Sẻ

❊ ❊ ❊

Nếu ai sinh ra đời cũng có một ngôi sao che chở, không hiểu ngôi sao chiếu mệnh mình là sao gì mà cuộc đời mình toàn gặp phải nghịch cảnh? Sau hai lời tỏ tình của P rồi K, mình lại làm mẹ ngoài ý muốn từ một kẻ hoàn toàn xa lạ, chết ngay sau khi làm hại mình. Rồi bây giờ là lời hỏi cưới của một anh... đồng tính. Còn người mà mình cứ luôn nghĩ tới thì chưa bao giờ nói lời yêu mình và giờ không biết đang làm gì, ở đâu...

Mình phải làm sao đây?

Cali có quá nhiều đàn ông Việt không vợ và quá rảnh để theo đuổi mình tận tình, nghề của mình lại phải giao tiếp nhiều, khó tránh quá. Bé Tiềm đang tuổi lớn, cũng cần có một người đàn ông gần gũi. Nhưng chẳng lẽ người đó là một anh gay sao trời?

Ngôi sao hộ mệnh sẽ dẫn đường mình đi tới đâu đây?

(nhật ký của Thương)

Đang ăn, bất chợt Phong buông chén, ngồi sững người.

Anh không hề để ý Minh đang nhìn mình chăm chú.

Đài FM mà họ vẫn thường mở để nghe nhạc nhẹ trong giờ cơm đang phát bài The end of the world do Skeeter Davis hát. Ngày xưa Thương rất thích và hát bài này hay lắm. Lời buồn và êm như thơ:

Why does my heart go on beating?

Why do these eyes of mine cry?

Don’t they know its the end of the world?

It ended when you said goodbye[1].

Vì sao mặt trời vẫn rực rỡ? Vì sao sóng biển vẫn vỗ bờ? Vì sao chim vẫn hót? Vì sao những ngôi sao vẫn lấp lánh trên cao? Vì sao mọi thứ vẫn cứ y như vậy? Khi tôi đã mất em... Hàng loạt câu hỏi đặt ra trước một điều nghịch lý, cuộc sống của ta như đã kết thúc khi không còn người yêu, mà sao nhịp đời vẫn cứ diễn ra như mọi ngày. Thật vô nghĩa!

Minh gõ mạnh đũa vào chén Phong khiến anh bừng tỉnh. Cô cười khẩy:

– Lại vừa ăn vừa mơ thấy người yêu à?

Phong cố nén tiếng thở dài:

– Có gì đâu... Phong đang nghĩ đến công việc thôi.

– Vừa phải thôi! - Minh bừng giận - Đang nghĩ tới con Thương chứ gì? Nó hát bài này hay lắm phải không?

Trực giác của Minh khi vận dụng vào chuyện ghen tuông càng nhạy hơn. Thấy Phong im lặng, cô càng điên hơn:

– Anh vẫn còn yêu con Thương phải không? Vậy tại sao lại quan hệ với tôi và cưới tôi làm gì? Nhớ nó lắm à?

Phong nghe tê ở mặt:

– Cô ấy đi lâu rồi mà... Không có gì đâu.

– Không có gì đâu! Hôm đám cưới tưởng tôi không nhìn thấy bộ mặt của anh khi nhìn nó bỏ ra về sớm à? Rồi cái mặt buồn như đưa đám của nó nữa! Đúng rồi, đi đám cưới người yêu của mình thì làm sao vui được?

Phong đã ngỡ hai người bạn thân nhất của mình do ở quá xa nên không thể có mặt trong ngày cưới, không ngờ giờ chót Thương đến, vẫn là cái vỗ vai mạnh mẽ, chúc mừng bạn. Chỉ có điều không hiểu tại sao mặt Thương buồn quá, chỉ ngồi một chút rồi lẳng lặng ra về, không chào Phong. Đứng bên Minh từ xa, Phong thấy nhưng không thể chạy đến. Mặt Thương buồn, càng đẹp mê hồn. Ngay lúc ấy, nhìn Minh bên cạnh, Phong đã thấy duyên số đúng là chuyện định mệnh, chứ nếu được quyền chọn lựa thì anh hẳn đã chọn Thương từ lâu.

– Chắc cô ấy có chuyện gì buồn nên sau đó bỏ đi luôn - Phong cố giải thích - Phong và cô ấy không có gì thật mà.

Đã là vợ chồng cả năm rồi nhưng Phong và Minh vẫn xưng tên với nhau, từng tự hãnh diện với người ngoài về đôi chim câu cả ngày ríu ra ríu rít “Minh Minh Phong Phong”. Chỉ mấy tháng gần đây, sau đôi lần Phong ngủ mớ kêu tên Thương, rồi thỉnh thoảng lại có những lúc ngồi chìm đắm trong xa vắng không còn biết gì đến vợ bên cạnh, Minh giận dỗi gây gỗ rồi bắt đầu xưng “tôi” với anh. Cô thừa hiểu chính là Thương đang chiếm trọn tâm trí Phong, từ khi Phong biết Thương đã ra đi cùng ba mẹ mà không rõ có đến nơi được hay không.

Vượt biên và thuyền nhân là trang sử buồn thảm của đất nước, không muốn nhắc cũng khó lòng quên. Nhiều người ra đi và không ít người không bao giờ được đặt chân lên bất kỳ bờ bến nào. Không một tin tức nào của Thương bay về sau ngày nàng đi. Sự chờ đợi hồi hộp theo Phong vào giấc ngủ hàng đêm, để anh cứ nhìn thấy Thương bị vùi dập trong sóng biển, gương mặt bợt bạc tan rữa. Hoặc Thương chào anh rồi bỏ chạy về phía con tàu sắp rời bến, anh đuổi theo trong tuyệt vọng để níu giữ nàng lại nhưng bao giờ cũng bị vuột mất.

Đó cũng là lúc thời kỳ trăng mật của Phong và Minh qua nhanh. Hôn nhân là thuốc thử tình yêu và thường là thuốc độc với những trường hợp giả mạo hoặc nhầm lẫn, kể cả khi dẫu đúng là tình nhưng không có cùng nền tảng hoặc kết nối tương thích. Chỉ sau một thời gian ngắn, Phong nhận ra Minh không chỉ cực đoan trong công việc, điều anh từng đánh giá cao, mà còn cả trong tình yêu. Cô coi chồng như vật sở hữu, luôn phải bên cạnh. Hơn tuổi lại từng làm sếp Phong, Minh còn đương nhiên coi mình hơn chồng, ngay từ đầu đã nắm quyền quyết định mọi chuyện. Minh lại có nhu cầu yêu đương cao, trong khi sau những cuồng mê ban đầu thì ở Phong còn nhiều quan tâm khác về tinh thần, về việc được vợ chìu chuộng, chăm sóc - điều mà không người đàn ông nào không muốn. Việc hai vợ chồng cùng làm báo thường không có lợi cho hôn nhân. Lúc cưới nhau, Phong đã lên làm biên tập viên mảng chính trị xã hội, còn Minh là trưởng ban bạn đọc. Minh làm theo giờ hành chánh, còn Phong thường phải đi sớm về khuya, việc tòa soạn bận như có con mọn, có khi mười hai giờ đêm đứ đừ về nhà, đầu óc đặc cứng, thân xác mềm nhừ, vào phòng ngủ lại thấy Minh đang thơm phức long lanh chờ đón.

Những khác biệt bắt đầu xuất hiện, sau đó là những vết nứt. Nhỏ xíu rồi lớn dần, lan dần.

– Không có gì thật mà! - Minh gằn giọng lặp lại rồi đứng lên đi đến mở túi xách của mình lấy ra một... chiếc lược, quăng vào mặt Phong - Cái này là cái gì? Phải của nó không? Tại sao lại giữ kỹ cái lược này suốt bao nhieu năm? Kỷ niệm một cuộc tình à?

Phong sững sờ nhìn Minh. Sau ngày cưới, cô bắt đầu lục lọi ngăn bàn, hộc tủ riêng của Phong, dù anh đều có khóa. May là sau lần bị mất tấm ảnh ba đứa để dưới mặt bàn, Phong đã cẩn thận đem tất cả thư từ, hình ảnh của Thương về cất trong tủ ở nhà ba mẹ. Chiếc lược này cũng vậy. Tại sao Minh có nó? Chắc chắn cô vợ ghen tuông này vừa về tận nhà Phong lục lọi. Chiếc lược để trong một cái hộp, chung với vài vật kỷ niệm liên quan đến Thương, quan trọng nhứt là những lá thư Thương gửi về từ Đức Hội. Nội dung chẳng có gì nhưng Phong quý lắm, thỉnh thoảng về thăm ba mẹ Phong lại lấy ra đọc. Phong không dặn ba mẹ đừng cho Minh đụng đến đồ đạc của mình, vì thấy kỳ quá. Vả lại anh luôn giữ chìa khóa trong người. Có lẽ Minh đã lừa dịp lấy được chiếc chìa khóa ấy đi làm thêm cái khác.

– Kỷ niệm nè! - Minh gằn giọng rồi thẳng tay bẻ gãy đôi chiếc lược.

“Xoảng!”. Không kềm chế được nữa, Phong vung tay hất mạnh mâm cơm rồi đứng dậy lẳng lặng mặc áo dắt xe ra khỏi nhà. Minh căm hận nhìn theo chồng:

– Đồ thô bạo! Đi ra khỏi nhà tôi ngay và đừng bao giờ về đây nữa!

Minh quyết liệt lục soạn vì cô muốn tìm bằng chứng đích thực Phong vẫn còn yêu Thương. Nếu đúng vậy thì Minh không chấp nhận. Với cô, trong tình yêu không thể có sự chia sẻ.

Đó cũng là lúc Huy, người yêu cũ của Minh, bắt đầu nuối tiếc cuộc tình cũ, liên tục tìm gặp cô. Vợ anh, cô gái nhà giàu đỏng đảnh, bắt đầu coi thường anh chồng cán bộ lãnh lương không đủ cho cô ăn diện. Từng ăn chơi quen mặt ở các phòng trà, vũ trường Sài Gòn từ lúc còn đi học trước ngày thành phố được giải phóng, My chỉ tu tỉnh được vài năm đầu. Mẹ Huy là bạn mẹ My. Huy và My quen nhau không ngoài sự sắp xếp của hai bà mẹ. Bà mẹ doanh nhân nhìn thấy tương lai của chàng rể đi kháng chiến về đang làm cán bộ quận nhà, còn bà mẹ Huy muốn tìm sự yên ấm và hạnh phúc cho con bên một cô vợ xinh đẹp, con duy nhất của một gia đình tư sản có tiếng. Bà có biết Minh, nhưng thấy cô quá sắc sảo, ham hoạt động xã hội, không phải mẫu người phụ nữ của gia đình. Một đàng là ý muốn của mẹ cộng với nhan sắc trẻ trung rực rỡ của một tiểu thư Sài Gòn, một đàng là cô bạn gái của những ngày cùng đi biểu tình ngửi khói lựu đạn cay, giờ làm nhà báo bận rộn suốt ngày với chuyện thời sự. Với Minh, Huy vẫn là Huy, bình thường của ngày nào, thậm chí cô còn không có thời gian dành cho anh trong những ngày công việc ngập đầu của mùa hè 1975. Còn cứ đến nhà My là Huy lại được tiếp đón nồng hậu, hào quang của người chiến thắng tự chói lòa mắt mình, thỏa mãn lòng tự đắc xênh xang võng lọng.

Đêm chia tay nhau để Huy vào chiến khu, bắt đầu những ngày đầy bất trắc không biết ngày về, Minh đã cho anh tất cả, trên căn gác hầm hập nóng của phòng trọ. Kỷ niệm đó cô không bao giờ quên, trong khi Huy giờ chỉ nghĩ đến My. Tối tân hôn, Huy ngỡ ngàng phát hiện cô dâu không còn trinh trắng. My ngồi dậy, rút thuốc đốt hút:

– Em đã một lần lầm lỡ, định nói anh biết nhưng mẹ không cho. Nếu anh cảm thấy chuyện này là quan trọng đến mức không chấp nhận được, thì vẫn còn thời gian. Mình chưa đăng ký kết hôn mà.

Huy im lặng chấp nhận.

Và bây giờ, sau mấy năm chung sống, anh đã quá chán ngán cô vợ trẻ trở lại ăn diện vui chơi không coi chồng ra gì. Đám cưới Minh, anh đi một mình. Khi cô dâu chú rể đến chào bàn, Huy và Minh nhìn nhau chỉ trong vài giây, nhưng anh cảm được bao nhiêu nỗi niềm giấu trong đôi mắt người xưa. Cả bàn là những người bạn thời hoạt động phong trào, có cả Ba và Tư, cùng chăm chú quan sát ba người. Huy đứng lên gượng cười nâng ly:

– Chúc mừng hạnh phúc hai bạn!

Phong cố tươi tỉnh chạm ly với Huy. Đẹp trai, trắng trẻo, cao lớn, già dặn đầy phong độ trong bộ cánh thật sang trọng, bề ngoài Huy ăn đứt Phong. Hơn tất cả những người trong bàn và trong cả tiệc cưới, Phong biết Huy chính là người đầu tiên được hưởng trái cấm của Minh. Phong đã yêu và đã dính dáng với Minh đủ sâu để có đám cưới này, khi ba Minh bệnh nặng sợ không qua khỏi và gia đình muốn cô kịp yên bề gia thất trước. Dù chấp nhận bỏ qua quá khứ của Minh và biết Huy đã có vợ - chính là cô gái trẻ Phong từng thấy trong một lần đi xem kịch với Minh - nhưng Phong vẫn không thoát khỏi mặc cảm người đến sau. Chỉ là cố che giấu thôi. Anh và Huy cùng uống cạn ly khiến những người đàn ông trong bàn hào hứng làm theo, nhẹ nhõm khi thấy hai người đàn ông của đời Minh cùng cư xử đẹp.

Không đầy một phút nhưng Huy đã kịp nhìn thấy vẻ bối rối trong mắt cô dâu. Trực giác cho anh tin trong một góc nào đó của tim Minh, vẫn còn chỗ cho anh. Huy đau đớn nhận ra nếu anh chọn Minh, có lẽ đã không ê chề như chọn My. Cũng đã không bị bạn bè lên án và xa lánh. Cũng đã không đẩy Minh vào vị trí hôm nay, làm vợ một người kém tuổi mình và mặt mũi còn non thế kia.

Sau đó một thời gian, khi cố tình ngồi cạnh Minh trong một cuộc họp truyền thống của dân phong trào, ôn lại bao kỷ niệm xưa, Huy càng tiếc nuối cho sự lạc lối của mình. Có chồng và cuộc sống vật chất ngày càng dễ chịu hơn, Minh đẹp hơn trước nhiều, như một trái cây chín mọng. Huy nhìn cô mê mẩn. Tình cũ không rủ cũng về, choáng ngợp. Cùng đang chán cái đang có, hai người bắt đầu bằng những cuộc hẹn cà phê những đêm Phong đi trực và My đi chơi, Huy cùng Minh mắt trong mắt để rồi tay trong tay lúc nào không biết.

Vụ xô đổ mâm cơm như giọt nước tràn, để Minh và Phong cùng nhận ra họ không thể tiếp tục chung sống, sau hai năm.

Họ nhanh chóng chia tay, rồi Minh rời Vì Dân, ra lập một công ty xây dựng tư nhân có Huy góp vốn. Không lâu sau, Huy cũng ly hôn để hai người chính thức đến với nhau.

* * *

Sau tám năm đến Mỹ, ba Thương bị bệnh nặng rồi mất. Mẹ Thương yếu dần rồi hai năm sau cũng ra đi. Đời sống mẹ con Thương gặp nhiều khó khăn hơn. Miền Đông lạnh lẽo, không thích hợp với sức khỏe bé Tiềm. Đó cũng là lúc Thương bị một anh khách hàng “gà trống nuôi con” đem con tới gởi chỗ nàng tấn công quyết liệt, suốt ngày lẩn quẩn kể bên không biết làm sao thoát khỏi. Nhờ một người bạn cũ đang sống ở California giúp đỡ giới thiệu cho công việc ở một trường mẫu giáo bên ấy, Thương quyết định dời nhà qua bờ Tây ấm áp, nơi có đông người Việt sinh sống nhất.

Tìm được chỗ ở xong, Thương nhận việc và vui mừng khi thấy đó là một ngôi trường rất rộng rãi, bề thế, đông học sinh, lương đủ để hai mẹ con sống và vẫn còn giờ trống để Thương có thể làm thêm việc. Để tìm hiểu thêm về tâm lý và cách phát triển tinh thần của trẻ em, Thương thường đưa con đến dự các buổi giới thiệu sách mới và sinh hoạt chuyên đề do Ban văn học thiếu nhi của Thư viện công cộng Trung tâm ở LA[2] tổ chức mỗi chiều thứ bảy, với nhiều hoạt động miễn phí hấp dẫn như múa rối, hòa nhạc, diễn kịch, ảo thuật, kể chuyện... Nơi đây nàng đã quen với Daniel, người phụ trách ban này. Daniel rất thân thiện với trẻ con và không hiểu sao lại thương bé Tiềm ngay từ ngày đầu. Chỉ cần hỏi vài câu là Daniel đã chọn ngay được một bộ sách làm bé Tiềm mê mẩn ôm cứng. Để cảm ơn và lúc đó cũng đến giờ nghỉ trưa, Thương mời Daniel cùng đi dùng bữa. Không chút khách sáo, Daniel nhận lời ngay và còn cho biết mình rất thích ăn đồ Tàu. Thương mời Daniel ra nhà hàng Mayflower và anh vừa ăn vừa khen hết lời món tôm hùm sốt dầu hào đặc sản ở đây. Đúng như thông lệ của người Mỹ, trong lần gặp lại sau Daniel đã mời lại mẹ con Thương đi ăn tối ở Shamshiri, một nhà hàng chuyên về đồ nướng vùng Trung Đông, có món sườn cừu cực ngon. Phát hiện cùng có “tâm hồn ăn uống” và rất hợp gu nhau, từ đó thỉnh thoảng hai người thường mời nhau đi ăn những tiệm mới để giới thiệu cho nhau những món ngon khó tìm được nơi khác. Trò chuyện và biết Thương cũng rất thích và có khả năng hoạt động văn nghệ, Daniel không ngần ngại mời nàng làm cộng tác viên thường xuyên cho ban.

Khác với đa số các anh gay luôn có vẻ ẻo lả, ngoại hình Daniel rất “đàn ông”. Anh cao gần 1,9 mét, nhờ năng tập thể dục nên thân hình đẹp như một lực sĩ, dù tuổi đã hơn 40, hơn Thương vài tuổi. Gốc Latin, tóc đen dày, chân mày rậm, cằm vuông, mũi thẳng, miệng luôn cười thân thiện, thật khó có phụ nữ nào mới gặp Daniel mà không bị cuốn hút. Chỉ duy có đôi mắt to với lông mi dài cong vút, trái hẳn dáng dấp và khuôn mặt, mới cho thấy chất nữ tính của anh.

Trong khi bao nhiêu bạn gái mê mệt Daniel ngay phút đầu và tìm cách làm quen, “chớp đèn”, khiến Daniel rất ngại và phải luôn tránh né, Thương là người duy nhất không “tấn công” anh. Daniel thường rủ Thương đi ăn trưa vì cảm thấy luôn được thoải mái bên Thương. Từng là học trò của thầy Hauch hồi học Hội Việt Mỹ ngày nào, Thương thấy làm bạn với các anh gay thật dễ chịu vi họ luôn lịch sự, tử tế và đặc biệt thường có nhiều tài. Dần dần cả hai đã trở thành bạn thân thiết với nhau.

Một hôm, trong khi ăn, thấy Daniel có vẻ suy tư hơn mọi khi, Thương ân cần hỏi:

– Anh có chuyện gì lo âu à? Em giúp được không?

– Em tinh thật. Đúng là anh đang có một chuyện hơi rối và chắc phải nhờ đến em.

– Anh cứ nói đi.

– Ông nội anh ở Miami, đang bệnh nặng... - Daniel do dự nói – Tuần qua anh đi vắng không phải vì công việc mà để về thăm ông, vì mẹ anh gọi cho hay ông bị ung thư gan, thời kỳ chót rồi và muốn gặp lại anh.

Daniel từng nói lý do anh dọn qua California vì bên Florida còn rất kỳ thị các anh đồng tính luyến ái. Thương cũng biết gia đình Daniel rất giàu, Daniel là cháu đích tôn và chỉ còn một người em bà con là trai thôi, nên ông nội của Daniel rất giận dữ, gần như từ anh và quyết đến chết không thèm nhìn mặt khi hay tin anh dọn đi California.

– Ồ, em xin chia buồn cùng anh - Thương nắm tay Daniel chia sẻ.

– Sao bao nhiêu năm về, thấy ông già đi nhiều và cơn bệnh quả khốc liệt, người giờ chỉ còn da bọc xương. Tội quá!

– Vậy anh và ông đã hòa lại chưa? Daniel à, em thấy anh cũng đừng quá để bụng những lời ông nói - Thương khuyên vì cũng đã nhiều lần Daniel tâm sự là quá bực vì chuyện ông mắng anh lúc trước, nhất là khi ông cho là nhục có đứa cháu như anh.

– Ông đã có ý muốn gặp anh thì phận con cháu, anh đâu hẹp hòi mà để bụng đâu em?

– Vậy thì em mừng cho anh đã hòa lại với gia đình nhé - Thương cụng ly chúc mừng Daniel.

– Về gặp mẹ, anh càng thấy thương bà. Như em biết đó, mẹ anh luôn là người bênh vực và chấp nhận anh. Mấy năm nay anh có điện thoại thường xuyên nhưng ít về thăm, vì sự có mặt của anh vẫn gây khó chịu cho bên nội. Giờ thì mẹ anh tóc đã bạc, vậy mà anh về thì lại vào bếp nấu các món anh ưa thích khi còn bé. Thương quá em ơi!

Thương chỉ im lặng nhìn Daniel như khuyến khích anh nói tiếp. Người mẹ dù nơi đâu thì tấm lòng thương con vẫn như nhau.

– Lần này anh về, ông nói chuyện nhiều. Vì anh là cháu đích tôn, ông có một yêu cầu mà... hơi rắc rối - Daniel ngập ngừng.

– Có rắc rối gì thì mọi việc rồi cũng qua thôi Daniel. Ông đã già, thế nào cũng nghĩ lại cho anh mà.

– Em không hiểu. Anh không còn buồn vì việc ông mắng hay không chấp nhận anh. Có lẽ biết mình khó qua, lần này ông rất hòa nhã. Ông chỉ yêu cầu anh một chuyện thôi để ông yên tâm nhắm mắt.

– Chuyện gì anh cứ nói. Em với anh quá thân rồi, vả lại biết đâu anh nói ra, em sẽ giúp được thêm ý kiến thì sao?

– Ông muốn anh giữ thể diện cho gia đình... Em biết đó, dân Latin rất coi trọng thể diện. Ông muốn anh... cưới vợ!

– Trời, sao anh cưới vợ được? Mà ông muốn anh cưới ai?

– Thật sự thì ông muốn anh cưới cô Isabel, cháu ngoại người bạn thân, nhưng anh đang điều đình...

– Điều đình là sao? - Thương ngạc nhiên hỏi.

– Anh định nhờ em đó...

– Nhờ em? Em làm gì được mà nhờ?

– Anh định... - Daniel lại ngập ngừng.

– Định gì thì cứ nói đi. Sao hôm nay anh lạ vậy? Anh biết mà, anh với em quá thân rồi, như anh em, có gì cứ nói.

Thật vậy, từ lâu rồi Thương đã coi Daniel như người anh hơn là bạn thân.

Nắm tay Thương, Daniel hít sâu một hơi và nhìn thẳng vào mắt Thương:

– Anh suy nghĩ kỹ rồi, nếu muốn làm vui gia đình anh và cưới vợ thì anh chỉ có thể cưới em thôi. Em nghĩ sao?

– Hả? Anh nói cái gì? Cưới em? - Thương sững sốt hỏi lại.

– Đúng, cưới em!

– Trời, đâu được Daniel?

– Sao lại không được? Mình quen biết và chơi thân nhau mấy năm nay. Em biết anh là gay, em không có chồng và như em từng nói, không muốn có chồng! Nhưng một mình em nuôi con vất vả quá. Ông sẽ để gia tài nhiều. Anh có thể phụ giúp em.

– Nhưng... - Thương ngập ngừng.

– Nhưng nhị gì, em nghĩ lại đi, đề nghị của anh đâu có hại gì? Mình là bạn thân, bây giờ chỉ làm một tiệc nhỏ cho ông của anh an tâm ra đi. Anh hiểu là em không muốn nhờ cậy ai và tự em cũng có thể lo cho con được, nhưng sẽ rất cực và tương lai của nó cũng không được nhiều đảm bảo. Nhưng việc này nói đúng là anh mang ơn em nhiều hơn.

Thấy Thương im lặng, có vẻ bị mình thuyết phục, Daniel tấn công tiếp:

– Giúp anh đi Thương, anh thấy chỉ có vui chớ đâu gì hại đâu? Nếu sau này em có yêu ai thì mình ly dị, chỉ là một tờ giấy thôi mà. Và người yêu sau này cũng đâu có ghen với anh được, còn phải cám ơn anh “giữ” em cho hắn nữa - Daniel đùa.

Quả là một đề nghị quá bất ngờ!

❀ ❀ ❀

[1] Vì sao tim tôi vẫn đập? Vì sao mắt tôi đẫm lệ? Chúng không biết rằng đã đến ngày tận thế, khi em nói lời chia tay? - Ca khúc Ngày tận thế của Arthur Kent, lời Sylvia Dee.

[2] Children’s Literature Department of the Central Public Library of Los Angeles.

ần thứ nhất) —★— KHÔNG CÓ GÌ KHÔNG MỘT AI ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hmduc44 NXB: Nhà xuất bản Trẻ 12/2013
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.