Không Có Gì & Không Một Ai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cái Hậu Ngọt Của Chén Đắng

❊ ❊ ❊

... Sáng nay nhận thư T, đọc xong đến giờ vẫn còn bần thần. T cho biết đã vào Đoàn và nói không thể khác được. Đó là luật chơi, khi đã ở trong tố chức cách mạng. T mong mình đừng buồn, khi lần lượt cả hai người bạn thân nhứt đều dấn thân vào con đường trước đây không ai nghĩ sẽ bước vào. T nói điều đó sẽ chẳng thay đổi chút nào tình bạn với mình. Lúc nào T cũng vẫn thương quý mình...

Mình chẳng biết nên như thế nào nữa. Dù sao T vẫn rất rõ ràng trong mọi chuyện, chứ không phải như P, vào Đoàn mà cứ giấu mình, chỉ tình cờ mình mới biết. Hôm mình lên Sơn Lâm thăm T, T cũng kể luôn chuyện ba T đi theo Việt Minh, tập kết ra Bắc, chứ không phải chết sớm. T mong ông còn sống và có ngày được gặp. T không giấu mình chuyện gì, vậy nếu T yêu mình, chắc cũng đã nói ra rồi... có nghĩa là T không hề yêu mình?

Trong khi đó, ông K lại tỏ vẻ quá quan tâm tới mình, ông cán bộ ơi, ông nắm rõ lý lịch của tôi mà, không nhớ tôi là con trung tá ngụy sao?...

(nhật ký của Thương)

Trưởng phòng tổ chức Sở giáo dục tỉnh đọc xong bản sơ yếu lý lịch, ngẩng đầu lên nhìn Thương bằng nửa mắt:

– À, một cô tiểu thư Sài Gòn! Dám lên tận đây à? Được bao lâu hỉ? Để coi nào... - Ông lại liếc mắt xuống tờ lý lịch - Bố là trung tá bộ tổng tham mưu ngụy, đang đi học tập cải tạo ở Vĩnh Phú... Làm to hỉ? Sao cô Thương, bây giờ cô muốn về huyện nào?

Giọng ông vừa trọ trẹ vừa the thé, phải cố hết sức mới nghe được. Thương cố giữ bình tĩnh:

– Thưa... tôi xin tùy sự phân công của sở.

Trưởng phòng cười khẩy:

– Đúng rồi! Tôi hỏi vậy thôi. Khóa này về đây năm người, đi huyện hết! Tôi sẽ ưu tiên cho cô về ngôi trường mới nhất, ở một nơi yên tĩnh, khí hậu trong lành. Gắng làm việc cho tốt nhé!

Ông trưởng phòng nói đúng. Một ngôi trường mới nhất, đến độ còn nằm trên... giấy. Trường thật chưa có.

Và cũng chưa có thầy. Thương chính là cô giáo đầu tiên. Nơi Thương được đưa về là Đức Hội, một xã vùng núi của Đức Trọng, trước giờ chỉ có một trường cấp 1. Niên khóa mới này xã được mở thêm trường cấp 2, chỉ có... một lớp 6! Hiệu trưởng cũng là hiệu trưởng trường cấp 1 kiêm nhiệm. “Nơi yên tĩnh, khí hậu trong lành”, cũng đúng luôn. Trường trên vùng núi, từ đó ra thị trấn trung tâm huyện hơn hai mươi cây số, không có bất cứ phương tiện giao thông công cộng nào. Chỉ có vài hộ dân có xe máy nhưng đào đâu ra xăng? Người dân có việc ra huyện, không đi xe đạp thì bắt buộc phải quá giang xe máy cày hay xe chở than. Không điện, không tivi, không báo chí, không nước máy... Cuộc sống đơn sơ, tĩnh mịch, cô lập như trên hoang đảo.

Công việc đầu tiên của Thương là cùng xây trường mới với người dân. Trường lợp mái tranh, vách phên tre, bàn tự đóng bằng những miếng ván tạp, ghế là những chiếc đôn gỗ. Niên khóa đầu tiên ấy chỉ có một lớp, mười lăm học sinh. Thương dạy đủ các môn khoa học xã hội: Văn, Sử, Địa, Sinh ngữ... Hiệu trưởng Dìn, người dân tộc Nùng, từng học đến... lớp 6, nhận dạy môn Đạo đức. Lan, một cô giáo ở trường cấp 1, qua tăng viện, dạy các môn khoa học tự nhiên: Toán, Sinh, Lý, Hóa... Thương được xếp ở trong khu tập thể trường cấp 1, bốn cô giáo chia nhau một căn nhà gỗ, mái tôn, bàn ghế giường tủ đều bằng gỗ tự đóng. Mấy cô giáo đều là dân Đà Lạt về đây, chắc lý lịch cũng như Thương. Họ thay phiên nấu cơm ăn chung, riêng anh hiệu trưởng nhận nhiệm vụ chẻ củi, gánh nước, vì trường nằm trên dốc cao, phải lấy nước từ giếng bên dưới.

Đêm đầu tiên ở Đức Hội, trời mưa rả rích, lạnh buốt, sàn gỗ cứng ngắt, Thương không sao ngủ được. Đã vậy Cúc, cô bạn giường bên, lại trùm mền mở cái cassette nhỏ nghe Thanh Tuyền hát Lạnh trọn đêm mưa[1] buồn nát lòng.

Thương lặng lẽ khóc. Ngụm đầu tiên của chén đắng cuộc sống mới trao cho thật quá khó nhấp. Thương cứ mở mắt trong bóng tối nhập nhoạng của cây đèn dầu, nhớ Sài Gòn quay quắt. Chuỗi ngày tươi đẹp với ba mẹ và bạn bè lần lượt hiện về. Những đêm trên sân khấu mái trường sáng rực ánh đèn. Những bữa ăn ngon ở quán “Ông thầy”. Những chiều cùng Tiềm, Phong và bạn bè bát phố Sài Gòn, ăn vặt quán xá... Rồi những chuyến đi picnic, trại Hè, trại Tết... Những ngày ấy đâu rồi? Từ đây đã mất tất cả, phải không Thương?

Thương lại nghĩ đến Tiềm. Cuộc sống của Tiềm chắc chắn cực khổ hơn Thương. Thương được đi dạy, dù sao cũng là một công việc nhẹ nhàng, còn Tiềm toàn là lao động chân tay, đào kênh, cuốc đất. Hôm lên Sơn Lâm thăm Tiềm, cầm bàn tay chai sần của bạn, lòng Thương ngập ứ đau xót. Mắt Tiềm sâu hoắm, nhìn vào chỉ thấy một sự chịu đựng chai lì, còn đâu ánh hồn nhiên của một chàng sinh viên 19. Tiềm đã hết bệnh chưa? Cô y tá Mai vẫn luôn bên cạnh để chăm sóc, an ủi Tiềm? Trong hai ngày ở chơi Sơn Lâm, Thương đã nhìn thấy ánh mắt đăm đắm của Mai dõi theo Tiềm. Cũng ánh mắt ấy nhưng nặng trĩu hờn ghen, khi Tiềm đưa Thương đi dạo doanh trại, cưỡi voi vào rừng tìm hoa lan, đàn cho Thương hát trong đêm cuối Thương ở Sơn Lâm khi mọi người đã say... Người giỏi như Tiềm làm sao không được các cô gái quan tâm? Thương không thể biết mình có một vị trí nào trong Tiềm, càng không sao nhìn thấy tương lai mình sẽ như thế nào. Mang tâm trạng đúng y như lời đã nói với Phong, “mình chưa dám nghĩ đến chuyện gì hết”, Thương rời Sơn Lâm với cuốn nhật ký vẫn nằm im dưới đáy balô.

Rồi Phong nữa... Người duy nhất trong ba người được xã hội mới dễ dàng mở rộng vòng tay. Người nói yêu Thương và Thương cũng tin vào tình yêu đó, nhưng không thể đón nhận. Người giờ đây đã là một “người cộng sản trẻ” phơi phới bước trên con đường bằng phẳng, khi Tiềm và Thương phải vất vả leo dốc với gánh nặng quá khứ trên lưng. Hàng triệu người có thân nhân dính dáng chế độ cũ như Tiềm và Thương đang chật vật tìm lối vào đời qua khung cửa hẹp, dẫn ra những con đường nhỏ gập ghềnh cách xa các đại lộ như Phong đang đi. Hôm tình cờ nhìn thấy chiếc huy hiệu Đoàn của Phong, Thương lặng người. Nàng không trách Phong, chỉ buồn vì dường như ba người giờ đây đã đi vào những ngã rẽ không cùng hướng...

* * *

Thương buông gàu tưới xuống, thở dốc, đưa mắt nhìn quanh. Những liếp cải xanh mướt, những hàng bắp nhú trái, những vồng mì mạnh mẽ đâm chồi..., tươi mơn mởn sau khi được tắm mát. Chút nắng vàng cuối ngày hắt xuống làm những giọt nước đọng trên cành lá long lanh như những đôi mắt đang nhìn lại nàng đầy biết ơn. Vài cơn gió phóng khoáng thổi qua làm đám lá non xôn xao lay động trong một vũ điệu êm dịu. Thương hất tóc ra phía sau cho gió thổi tung, nghe như có tiếng dạt dào của sóng biển đâu đây. Trời đất bao la, đồi dốc chập chùng, con người bỗng dưng thật nhỏ bé, chỉ muốn tan vào tất cả. Thương hít vào một hơi căng tràn lồng ngực, cảm thấy những giọt mồ hôi vừa ướt đẫm trên da thịt mình bỗng bay biến đâu hết, hàng giờ lao động nặng nhọc chỉ để lại một cảm giác lâng lâng dễ chịu.

Không một ai ở đây biết hôm nay chính là sinh nhật Thương, một sinh nhật đầu tiên không bánh, không hoa, không tiệc tùng, không người thân... Sáng nay soi gương, Thương nhoẻn miệng cười và thầm nói “Happy birthday” với mình. Nàng đi chợ sớm, mua ít đậu xanh, dự định tối sẽ nấu một nồi chè đãi Dìn và ba cô giáo. Một cách tự kỷ niệm cho đỡ tủi thân, chẳng cần nói lý do. Phải chịu thôi. Ở đây được ăn no là mừng rồi, lấy gì mà sinh nhật, quà cáp?

Khi mới lên, Thương hoàn toàn không ngờ có một cuộc sống khác hẳn cuộc sống trước đây của mình. Người dân tộc ở đây sống như thời bộ lạc bán khai, thiếu thốn mọi thứ. Họ đốt rừng làm rẫy, vào rừng săn thú, ra suối đánh cá..., vất vả tìm miếng ăn. Người Kinh đa số là dân Quảng Ngãi di dân từ lâu, tương đối khá so với dân trong xã, ngoài làm rẫy còn buôn bán tạp hóa, trà, cà phê, nông cụ... Ngoài ra còn có những người ở Đà Lạt, Tùng Nghĩa vừa được đưa lên đi kinh tế mới.

Các thầy cô giáo được coi như những “kỹ sư tâm hồn” đem chữ lên vùng cao, hằng tháng được hưởng lương và các chế độ như nhân viên nhà nước, nhưng chẳng đủ vào đâu. Để có thêm chất cho bữa ăn hàng ngày, họ phải chăn nuôi và trồng trọt thêm. Sau ba tháng, ngoài việc đứng lớp, giờ Thương còn biết đánh tranh, lợp nhà, cuốc đất, tưới rau, nấu cám, tắm heo... rành rẽ. Nàng cam tâm làm những việc đó, không chịu thua ai. Vừa vì tự trọng không muốn ai coi thường mình - kể cả các cô giáo bạn bè cùng nhà, luôn nhìn cô “tiểu thư Sài Gòn” đầy xét nét, vừa nghĩ tới ba và Tiềm đang gian khổ hơn mình nhiều lần. Lao động chân tay và khí hậu cao nguyên khiến Thương mạnh khỏe hơn, hai má hồng hào, người nở nang săn chắc, càng đẹp hơn trước.

Cúc đã bước tới đứng cạnh Thương tự lúc nào. Chiẽu càng xuống gió càng lồng lộng thổi. Gió lướt rào rào trên những ngọn cây. Gió quấn quýt đôi chân hai người. Gió hất tung mái tóc Thương rồi nghịch ngợm phả lại lòa xòa trên mặt nàng. Trong tiếng gió vi vu, Thương nhắm mắt lại nghe như có tiếng đàn dìu dặt của Tiềm ngày nào vọng về, ước gì giờ này có anh bên cạnh sẽ không hạnh phúc nào bằng...

Cúc vỗ vai Thương làm nàng sực tỉnh:

– Mình về đi Thương. Mọi người đang chờ. Đói bụng lắm rồi.

Hai cô gái bước nhanh về nhà. Không hiểu sao hôm nay trên đường Cúc ít nói hơn mọi ngày, cứ thỉnh thoảng liếc qua Thương cười cười thật khó hiểu. Thương phải hỏi:

– Chị Cúc hôm nay... bị sao vậy?

– Cúc có bị gì đâu.

– Sao hôm nay chị ít nói vậy?

– Ờ, Cúc hơi mệt chút thôi. Không sao, về gặp mọi người là sẽ vui ngay mà! - Cúc trả lời vẫn với một vẻ gì là lạ, bí ẩn. Chợt cô dừng bước, bấu nhẹ tay Thương:

– Ổng đang đợi Thương về kìa!

Từ xa, Thương đã thấy Kiên đang ngồi trò chuyện với Dìn trước hiên văn phòng trường cấp 1, chiếc Honda 67 đậu gần đó. Thương khẽ thở dài. Nhà tập thể ở sau trường, nàng không thể tránh mặt vị khách này được. Kiên là trưởng phòng giáo dục huyện. Sau lần tiếp Thương ngày đầu tiên nàng trình diện nhận việc, rồi xuống dự buổi khai giảng năm học mới có cô giáo mới, Kiên bỗng rất quan tâm đến ngôi trường cấp 2 mới của Đức Hội. Tháng nào anh cũng đích thân chạy xe về họp với thầy cô, tìm hiểu khó khăn, giải quyết nhanh các đề xuất. Lan, Tâm, Cúc, ba cô giáo ở chung nhà với Thương, tha hồ bình luận:

– Sao năm nay ông Kiên tích cực với Đức Hội quá vậy không biết?

– Còn sao gì nữa? Do cô giáo mới thôi! Nhờ vậy mà mình được hưởng sái nhiều thứ.

– Ông Dìn còn không biết tranh thủ xin mọi thứ nhiều nhiều vào!

Kiên là bộ đội miền Bắc xuất ngũ khi đang ở tỉnh đội Lâm Đồng, xin ở lại địa phương và chuyển ngành qua giáo dục nhờ từng học sư phạm. Mỗi lần về Đức Hội, anh luôn tìm cách gặp riêng Thương, hỏi thăm lan man đủ chuyện. Anh duyệt cấp cho trường mới một chiếc xe đạp và một cái radio hai băng. Dìn đã có xe có đài rồi nên Thương được hưởng cả hai. Mỗi tháng các thầy cô phải thay nhau đi nhờ xe máy cày ra huyện nhận lương thực, dầu đốt, nhu yếu phẩm và các học cụ cần thiết. Tận dụng lợi thế mới, tháng nào các cô cũng nhứt định cử Thương đi theo Dìn. Đúng là trưởng phòng giáo dục huyện rộng lòng hơn khi có Thương. Trước đây đoàn Đức Hội về huyện phải tự túc cơm hàng cháo chợ. Giờ Kiên luôn mời cơm Dìn và Thương, nói họ hãy yên lòng vì anh có tiêu chuẩn tiếp cơ sở. Dìn biết Kiên nói dối vì ngân sách huyện làm gì có bao nhiêu tiền, nhưng anh vẫn im lặng. Mỗi người một tháng được nửa ký thịt. Vì phải ở lại huyện một đêm, trước đây Dìn phải mượn bếp cửa hàng hợp tác xã huyện luộc hết số thịt được chia để không bị ôi. Nay Kiên nói cứ đem về làm ở bếp ăn tập thể của phòng giáo dục, khỏi phải trả tiền chất đốt. Thương khen ông trưởng phòng quá tốt. Dìn chỉ tủm tỉm cười, không bình luận.

Kiên vui vẻ chào Thương và Cúc:

– Chào hai cô giáo! Tôi vừa họp tổng kết học kỳ với thầy Dìn, đang chờ hai cô về để xin bữa cơm chiều đây.

Tắm xong, Cúc chạy vù về trước. Bước vào nhà ăn, Thương thấy ngay một không khí khác thường. Chiếc bàn ăn mọi hôm chỉ có cơm độn bắp, bí đỏ nấu nước muối, cá khô nướng, rau luộc, sang lắm thì có trứng vịt chiên, giờ đầy ắp tô đĩa, bốc khói nghi ngút, thơm phứt. Lại có cả một chai rượu cam! Kiên, Dìn, Lan, Tâm và Cúc cùng đứng dậy, vỗ tay:

– Chúc mừng sinh nhật cô giáo Thương!

Lan, lớn tuổi nhất nhà, đưa Thương một gói quà buộc nơ cẩn thận:

– Tập thể giáo viên hai trường có chút quà mừng sinh nhật em. Chúc em những điều tốt đẹp nhất!

Thương xúc động đỡ lấy gói quà, lí nhí:

– Xin cảm ơn các anh chị. Sao các anh chị biết...?

Lan chỉ qua Kiên:

– Em cảm ơn anh Kiên kìa. Anh nắm hồ sơ của em, nhắc bọn chị đấy. Con gà và chai rượu cũng của anh đem đến.

Thương quay sang Kiên. Anh cười thật tươi, đưa ra một bó hồng rực rỡ nãy giờ giấu sau lưng:

– Anh mừng sinh nhật em!

Qua vai Kiên, Thương nhìn thấy ánh mắt Dìn đứng phía sau hình như đang tối lại...

* * *

Thương thích thú đứng nhìn đám trẻ da đen nhẻm, tóc cháy nắng, ở trần trùng trục, đang sôi nổi chơi cướp cờ. Reo hò hết ga, cười như điên dại. Bụi tung mù mịt trên sân trường nơi chúng đang quần thảo. Đây là một trong những trò chơi vận động ngày trước đám bạn nàng từng chơi trong các trại hè của trường Đạt Đức.

Niên học đầu tiên của trường cấp 2 Đức Hội trôi qua nhanh. Từ mùa hè, rảnh rỗi, cô giáo Thương bắt đầu tham gia sinh hoạt với thiếu nhi. Trẻ đẹp lại hát hay, biết nhiều trò, Thương đến với đám trẻ con trong xã cứ như nàng công chúa Bạch Tuyết lạc vào nhà bảy chú lùn. Cứ sáng chủ nhật Thương ra sân trường, chưa cần thổi còi là đám trẻ đã xúm lại chờ được học hát, chơi đùa.

Thương thầm cảm ơn chúa đã khiến nàng quyet định cầm theo cây guitar lên Lâm Đồng. Không chỉ giúp Thương đỡ buồn những lúc nhớ nhà, cây đàn - đã tạo được sự thân thiết giữa bốn cô giáo ngay trong đêm đầu tiên. Thương chỉ là đệ tử của Tiềm về mặt này, đệm được những hợp âm và giai điệu căn bản, nhưng chừng ấy là đủ để đêm đêm, sau khi chấm bài, soạn giáo án, bốn cô giáo lại quây quần hát với nhau bên ánh đèn dầu. Thấy khả năng của Thương, Dìn và các cô nhất trí giao nàng dạy âm nhạc cho học trò của cả hai trường, từ trước tới giờ chưa có người phụ trách. Những bài đồng dao Trống cơm, Bắc kim thang, Tập tầm vông, Úp lá khoai… và vài viên kẹo làm phần thưởng đã khiến bọn học trò mê mẩn. Đám trẻ nhỏ hơn và cả những đứa không đi học, rủ nhau đến trường dự thính không cần mời. Hè về, không biết chơi gì, chúng lại tìm cô giáo. Thương nhớ ra những trò chơi vận động, như chơi u, cướp cờ, bịt mắt bắt dê, cá sấu lên bờ... Đem ra dạy bọn trẻ, chúng càng mê như điên. Thương về phép thăm nhà bảy ngày, bọn trẻ sợ nàng về luôn, xúm lại đứa kéo tay đứa giằng túi xách, nằn nì đừng đi. Thương phải hứa cả chục lần, thề thốt đủ điều, chúng mới chịu buông. Về nhà, mới hai ngày, đã thấy nhớ chúng. Chưa bao giờ Thương thấy mình cần thiết với người khác như vậy. Ngày thứ ba, nàng đi mua thật nhiều quà bánh và đến nhà bạn bè thân xin quần áo cũ cho chúng. Ngày thứ tư nàng lên xe đò về lại Đức Hội, trả phép trước hạn.

Xã Đoàn, có Dìn trong ban chấp hành, lập tức khai thác nhân tố mới. Thương được giao tham gia xốc dậy phong trào văn thể mỹ trong thanh niên xã. Đội văn nghệ, đội bóng chuyền, đội bóng đá... được thành lập. Trời đất, có ai ngờ cô giáo Thương là một tay đập bóng giỏi như vậy! Dìn, thủ quân đội bóng chuyền, còn phải hết hồn trước những cú đập thần sầu của Thương. Đội bóng chuyền Đức Hội bắt đầu đi thi đấu loanh quanh trong huyện, nổi như cồn nhờ có chủ công là một cô giáo chân dài đẹp như mơ. Trưởng phòng giáo dục huyện tình nguyện làm nhà dìu dắt, bán con heo đang nuôi để gây quỹ bồi dưỡng cho đội. Không trận thi đấu nào của Đức Hội mà Kiên vắng mặt.

Ban đầu, Thương lao vào những việc đó chỉ muốn cho đỡ buồn. Người ta sẽ ít buồn, ít nhớ hơn khi không còn giờ rảnh. Nhưng rồi, càng gần gũi bọn trẻ, nàng càng thương chúng. Cũng bằng lứa tuổi này, ở thành phố, bọn trẻ con nhà nghèo vẫn sướng hơn đám trẻ trên đây. Dễ thương là dù nghèo xơ xác, quần áo nhiều lắm là hai bộ, đầu trần chân đất, đi học không đứa nào có được cái cặp, đôi dép, nhưng bọn trẻ ở đây rất hiền lành, lễ phép, chân chất. Ngoài giờ học, chúng phải lao động quần quật trên rẫy, vào lớp cứ ngủ gà ngủ gật. Giáp hạt, chúng ăn đói, khoai bắp là chính, nhiều hôm vào lớp quanh mép còn dính bột khoai trắng như một lớp kem mỏng. Thương dạy chúng ăn ở sạch sẽ, cắt móng tay móng chân cho chúng. Tay chân lao động bị trầy sướt, chúng để mặc ruồi bu, mưng mủ. Thương lại phải rửa vết thương, xức thuốc, băng bó. Mỗi lần như vậy, nàng lại nhớ đến lời Tiềm, trả lời câu hỏi của nàng hôm ở Sơn Lâm là tại sao lại bo hết để lên rừng đi lo cho đám xì-ke và tệ nạn xã hội: “Tiềm không nghĩ mình đang làm việc gì lớn lao. Tiềm chỉ nghĩ mình có thể giúp được họ cai nghiện, sống lành mạnh, làm lại cuộc đời. Họ đáng thương lắm Thương. Hầu hết đểu nhà nghèo, ít học...”. Ở sân cờ trường Sơn Lâm, có một bức vách ghép bằng thân cây, trên có treo tấm băng-rôn lớn: “Tình thương và trách nhiệm”. Chỉ có bằng tình thương và trách nhiệm chân thành, Tiềm và đồng đội của mình mới có thể chấp nhận gian khổ đến vậy để cứu vớt hàng nghìn người đồng trang lứa ra khỏi vũng lầy. Giờ đây Thương cũng không nghĩ mình đang làm việc gì lớn lao. Qua những công việc nhỏ nhoi, tầm thường này nàng thấy vui khi đang làm được một điều gì đó có ý nghĩa cho người khác.

Thấy cuộc sống của dân nơi đây còn quá khổ sở, biết học trò hoặc phụ huynh nào bị đau ốm, Thương lại rủ các cô giáo đến thăm, biếu chút ít đường, sữa.... từ số nhu yếu phẩm ít oi dè sẻn. Người dân tộc luôn biết ơn ai tốt với mình. Sau mỗi mùa rẫy, họ lại tặng thầy cô những gì thu hoạch được. Đánh được con cá, bẫy được con thú, họ đểu đem đến chia phần. Học trò vài ngày lại vác đến quầy chuối, trái mít, trái đu đủ... Hầu hết thời gian ban ngày bọn học trò đều phải lao động ngoài rẫy học hành rất lơ mơ. Tối đến, các cô giáo lại phải đốt đuốc ngo[2] soi đường đến nhà các em kiểm tra việc học hành, giúp chúng làm toán, ôn bài, chứ không là chúng sẽ lăn ra ngủ, mặc kệ ngày mai.

Mùa nghỉ hè nhưng Thương lại tất bật nhiều hơn vì các hoạt động phong trào. Dầm mình trong cơn mưa lớn trên đường từ Tân Nghĩa về sau giải bóng chuyền cuối hè, Thương bị cảm nặng, sáng chủ nhật không ra chơi với bọn trẻ được. Buổi trưa, đang nằm nghỉ, đã nghe tiếng huyên náo bên ngoài. Bọn học trò kéo đến, với trái cây, mật ong, trứng gà, cá tươi..., làm cô giáo tự dưng chảy nước mắt.

Buổi chiều, không hiểu sao Kiên hay tin, từ huyện chạy lên thăm. Ngồi nhìn Thương một hồi lâu, Kiên bỗng nói:

– Ở đây cực quá, Thương về huyện dạy nhé?

Thương nhìn thẳng vào mắt Kiên. Anh không tránh cái nhìn đó.

❀ ❀ ❀

[1] Ca khúc của nhạc sĩ Huỳnh Anh

[2] Từ gỗ cây thông

ần thứ nhất) —★— KHÔNG CÓ GÌ KHÔNG MỘT AI ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hmduc44 NXB: Nhà xuất bản Trẻ 12/2013
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.