Từ khi bệnh nằm một chỗ, mình càng nghĩ tới Thương, càng mong gặp lại Thương.
Và Vịt Tiềm nữa... Sao cứ ở mãi trên rừng vậy Tiềm? Cả năm rồi không được gặp! Thỉnh thoảng nhớ, gọi, Tiềm vẫn nói là đang rất khỏe, sống tốt, nhưng mình lại thấy không yên lòng chút nào. Trong sự vất vả của Tiềm, hình như có lỗi của mình? Tiềm bỏ đi Thanh niên xung phong ngay sau đêm nghe mình thổ lộ yêu Thương. Tình yêu đâu phải là thứ có thể nhường. Mình đã giành chỗ trước với Tiềm, nhưng Thương có yêu mình đâu! Nếu mình không giành chỗ, chắc Tiềm không bỏ đi, và cuộc đời bạn có thể đã khác. Mình mong gặp lại Tiềm quá, để nói với bạn một lời xin lỗi bao năm nay cứ đè nặng trong lòng.
Nếu nghĩ được lần gặp nhau nào cũng có thể là lần cuối, người ta sẽ biết trân trọng hơn những phút bên nhau. Nếu biết lần gặp Thương ở đám cưới mình chính là lần cuối, có lẽ mình đã chạy đến giữ Thương lại, nhìn nhau thêm vài phút, nói với nhau thêm vài câu, khi thấy Thương đứng lên đi về sớm.
Có cách nào cho mình được gặp lại Thương, chỉ một lần thôi? Có cách nào không, hay sẽ không còn kịp nữa, Thương ơi?
(suy nghĩ của Phong)
Tiềm và Thương đến tòa soạn báo Vì Dân không hề báo trước, định gây bất ngờ cho Phong. Nhưng chính họ lại ngỡ ngàng nghe tin Phong vừa nhập viện hai ngày trước. Rất ít quan tâm sức khỏe, rượu bia nhiều, ít vận động, Phong bị bệnh tiểu đường và huyết áp cao hơn mười năm qua. Thuốc men bất chừng lại không chịu kiêng cữ, bệnh Phong nặng dần, dẫn đến suy tim suy thận. Anh bị phù toàn thân và tràn dịch đa màng, hôn mê, phải nhập viện. Tin dữ ập đến thật không ngờ!
Hai người ngồi lặng người, xót xa cho bạn.
Họ đến bệnh viện, gặp mẹ Phong trong phòng. Bà nghẹn ngào trước hai người bạn thân nhất của con:
– Trời đất, Thương hả con? Bao nhiêu năm rồi! Thằng Phong gặp con chắc mừng lắm. Còn thằng Tiềm nữa, làm cái gì mà cả năm nay không thấy mặt!
Đứng ngoài phòng chăm sóc đặc biệt nhìn vào thấy Phong nằm thiêm thiếp, cả người sưng phù, Thương lặng người nhớ lại hình ảnh Phong ngồi trước mặt mình trong nhà hàng Thanh Thế, mặt tái mét, lúng túng đến tội nghiệp cho lời tỏ tình đầu tiên. Chàng trai trẻ măng năm xưa giờ trông sưng húp vàng vọt thật đáng thương.
Mẹ Phong buồn rầu:
– Bác sĩ nói nó suy thận giai đoạn cuối, phải chạy thận nhưng tốt nhất vẫn là ghép thận. Bác trai mất rồi, còn bác yếu lắm, không cho thận được. Phải đợi tìm được người cho một quả thận...
Tiềm và Thương cùng lên tiếng xin được tặng thận cho Phong.
* * *
Bệnh viện yên tĩnh đến mức anh nghe được từng tiếng đập mệt mỏi của trái tim mình. Cơn bệnh nặng đã vật anh ngã quỵ. Anh cứ nằm đó, lơ mơ như đang ngủ. Chẳng nghĩ gì hết, chỉ thấy các hình ảnh của quá khứ tràn về.
Nhiều nhất vẫn là cô ấy, với đôi mắt nheo nheo tinh nghịch, đôi môi hồng cong lên nũng nịu. Rồi đến người vợ cũ đầy năng lượng, thông minh, giỏi giắn... Đó cũng là nỗi hối tiếc lớn nhất đời anh, khi cả hai đến với nhau tưởng chừng vì yêu, không ngờ chỉ là một sự nhầm lẫn. Tình yêu thật sự của mỗi người vẫn cứ là mối tình đầu, bướng bỉnh đeo bám.
Trước mắt anh lại hiện lên nghìn ngày xưa cũ. Từ ngày đầu tiên cô bạn gái tươi tắn ôm cặp bước vào lớp, rồi những buổi ba đứa tập văn nghệ, chơi bóng chuyền, đi picnic, ăn uống, tập kịch...
Đó là những ngày đẹp nhất đời mình.
Những ngày ba đứa đi học bên nhau. Chỉ biết học hành, vui chơi. Sống mở lòng với mọi người. Không phải lo toan, bận bịu bất cứ điều gì ngoài việc học. Không phải rào trước đón sau, che đậy, giả dối, tính toán...
Mình thấy lại trước mắt gương mặt Thương dễ thương và dịu dàng gì đâu. Thấy lại những ngày ba đứa đạp xe đi chơi với nhau trên đường phố Sài Gòn ngập nắng. Nghe lại tiếng cười dòn tan của Thương, tiếng đàn mướt rượt của Tiềm, cùng bao ca khúc ba đứa từng cùng nghe cùng hát với nhau, không làm sao kể hết...
Vô vàn hình ảnh của mấy mươi năm vùn vụt lướt qua ký ức anh, hối hả như không còn có thể trở lại.
Có hình ảnh Thương ngồi từ xa lặng lẽ nhìn anh trong ngày anh cưới, rồi âm thầm đi về. Hình ảnh Tiềm ngó sững anh bằng đôi mắt ngây dại lúc anh thổ lộ mình yêu Thương. Hình ảnh ba đứa âu lo cụng ly trên sân thượng nhà Thương buổi chiều tối cái ngày chấm dứt tất cả và bắt đầu tất cả, làm sao biết được rồi mỗi đứa sẽ một phương trời nào, trong dòng đời đầy sóng gió. Rồi cũng qua đi những nhọc nhằn vất vả trong phần số mỗi đứa, ai cũng vậy thôi, cũng phải cố sống trước khi về đích. Cái đích chung của tất cả.
Có hình ảnh của ngày đầu tiên anh vào tòa soạn Vì Dân gặp anh Hai và lời dặn đầu tiên anh nhớ mãi: “Chúng ta là báo chí xã hội chủ nghĩa, chúng ta không đưa lên mặt báo mọi thông tin về mọi vấn đề. Chúng ta chỉ đưa những gì nên đưa, có lợi cho sự nghiệp chung...”. Rồi anh Ba, anh Năm, anh Sáu... Nói thì nói vậy nhưng rồi ai cũng tận tụy, hết lòng, cố viết cố lách, vì dân, vì bạn đọc. Bị mất chức thì ra đi, người ở lại tiếp tục chiến đấu, ngày đêm lặng lẽ cố gắng gởi đến bạn đọc những thông tin tốt nhất minh có, thông qua một lối diễn đạt nhẹ nhàng nhất để có thể đăng được, và chỉ thầm ước mong rồi bạn đọc sẽ hiểu. Bởi ai đã làm báo chuyên nghiệp rồi ắt sẽ tự hiểu và tự đi theo các nguyên tắc đạo đức hàng đầu: “Trung thực - khách quan - công bằng”[1]. Định hướng duy nhất mà họ tự giác chấp nhận, chính là vì sự thật, vì quyền lợi người đọc. Điều mà ba của anh, dù không làm báo ngày nào, đã nói ngắn gọn và chính xác: “Làm báo là để giúp người”. Suốt bao nhiêu năm anh đã giữ đúng lời khuyên ấy. Nghề nào cũng có người tốt kẻ xấu, nhưng anh nghĩ nghề báo có tính tự tinh lọc rất cao, hiếm ai xấu xa có thể tự giấu mình được lâu trước đồng nghiệp. Và cho dù có những người được đưa về làm báo với một nhiệm vụ khác, muốn thay đổi nó, thì rồi khi đã cọ xát với nghề, hàng ngày đối diện trước bao yêu cầu của bạn đọc và trước những đồng nghiệp chân chính, rồi họ cũng sẽ tự thay đổi để không cam lòng làm một nhà báo chịu bó tay trước những bất công, khuất tất.
Những ngày làm báo liên miên nối nhau không kịp thở, cùng bao kỷ niệm vui buồn. Sôi động. Thích thú. Đau đớn. Bao nhiêu lần phải nuốt nước mắt vào trong. Anh không có gì phải tiếc. Ngay cả khi bị gọi bằng những danh từ tồi tệ, anh cũng không hối tiếc. Thậm chí anh còn tự hào đã cùng đồng đội làm được nhiều điều tốt đẹp cho cuộc sống. Từng bài báo, từng bài báo, từng bài báo... Bọn anh đã chắt chiu làm thay đổi được ít nhiều, dù rất chậm, một nền báo chí tô hồng, bao cấp. Đã góp phần làm cho chuyện minh bạch, công khai, dân chủ... bắt đầu ló dạng. Đã đưa ra ánh sáng và hạ gục được nhiều cái xấu, người xấu. Đã giải oan cho không ít người bị kết án sai. Giới thiệu nhiều tấm gương tốt đẹp cho xã hội. Rồi học bổng cho học trò nghèo. Cứu trợ thiên tai. Xây dựng nhà tình nghĩa cho người có công. Bệnh xá. Trường học. Cầu đường...
Anh đã làm việc, hết lòng hết sức. Người bạn trai thân nhất của anh cũng vậy. Đã cháy hết lửa đời mình cho một công việc thầm lặng, nhỏ bé. Cô bạn gái cũng chọn thái độ dấn thân, phải dừng lại nửa chừng chắc chắn chỉ vì một lý do bất khả kháng nào đó. Một kiếp người đi qua thật quá nhanh, quan trọng nhất vẫn là làm được điều mình yêu thích và không phải hối tiếc. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ chọn con đường mình đã đi.
Có tiếng động kề bên. Anh khẽ chớp mắt. Cô bạn gái - không, giờ nàng đã là một phụ nữ tuổi năm mươi - đang xa anh cả nửa vòng trái đất chợt xuất hiện bên giường, như trong mơ. Mặt nàng vẫn sáng đẹp. Đôi mắt vẫn đen lay láy, nhìn anh đầy âu lo. Nước da vẫn trắng. Và mái tóc vẫn cắt ngắn...
Kế bên nàng là người bạn thân, cũng đã lâu rồi anh không gặp. Chuyện đó có gì quan trọng? Xa mặt nhưng có bao giờ họ cách lòng đâu...
Anh mỉm cười héo hắt nhìn hai người bạn đứng bên giường.
Anh chỉ nhìn thôi, không nói được gì, nhưng hai người bạn đã hiểu. Họ cùng ngồi xuống. Người đàn ông mở bao đàn, lấy ra cây guitar. Tiếng đàn dìu dặt vang lên, nối theo là giọng hát mê đắm của người đàn bà:
Hãy ngồi xuống đây, như trong lần đầu, bối rối bên nhau, vai run thẹn lời, mắt sáng môi trinh, da thơm tình ngời... Hãy ngồi xuống đây, hôn nhau lần này. Hãy ngồi xuống đây, cho nhau lần này...[2]
Tình bạn của họ được kết bằng âm nhạc, thứ âm nhạc cứu rỗi dịu dàng và đắm đuối, bao nhiêu năm đến giờ phút này vẫn thủy chung đồng hành. Ôi, họ đã thích Lê Uyên Phương biết bao với những lời ca rã rời này.
Trong khi hai người bạn đàn hát, lạ lùng thay cùng lúc trong đầu anh lại lơ mơ nghe thấy bao lời ca tiếng nhạc khác dào dạt chen nhau, từng bài gắn với từng kỷ niệm của những ngày xưa thân ái tới tận giây phút này sao vẫn không quên.
Tiếng organ ma mị bắt đầu A whiter shade of pale của Procol Harum, bài slow đầu tiên anh được nhảy với nàng vào một đêm Noel, sao lại nối liền với tiếng guitar giản dị của Paul Simon dẫn vào The sound of silence mà nàng từng chuyển sang tiếng Việt thật dễ thương: Chào bạn thân tôi nhé, bóng đêm...? Bài Mal với giọng ca mai mái của Christophe luôn nhắc anh nhớ đến bộ đầm trắng hiếm hoi nàng mặc đẹp như thiên thần trong bữa tiệc sinh nhật 19, sao lại lẫn trong giọng Nguyễn Chánh Tín ấm áp hát Đường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người[3]... họ từng ngồi nghe với nhau trong một đêm nhạc sinh viên? Lúc đó anh đã len lén đưa tay qua đặt lên tay nàng nhưng nàng vẫn vô tư để yên, có biết đâu tim anh đang đập tưng bừng trong lồng ngực.
Một tình yêu chân thật có bao giờ bị cũ đi hoặc chết đi không? Khi những bài hát ngày xưa ấy chưa bao giờ bị cũ trong anh. Những bài hát không cũ. Cuộc tình ấy cũng không, dù sau Minh, anh cũng đã có thêm vài cuộc “già nhân ngãi” nhưng rồi cũng chăng đi đến đau. Vẫn cứ là nàng ở lại mãi trong trái tim anh.
Bỗng giữa những âm thanh chen lẫn ấy, lại vang lên tiếng gõ nhịp đâu đó, tiếng gõ của những chiếc muỗng chiếc đũa lên những miệng chén miệng dĩa miệng lon bia... Mỗi khi say khướt anh thường cao hứng gõ loạn xạ theo tiếng guitar của tay nhạc công họ vẫn gọi tới vào giữa cuộc nhậu để cùng hát hò như điên như dại... Anh gõ anh hát anh nhớ quay quắt người bạn gái tình đầu. Bướng bỉnh nhớ. Dai dẳng nhớ. Nhớ đến mệt nhoài, phải há miệng ra mà thở... Như bây giờ đây...
Anh chợt mở bừng mắt. Hai người bạn thân nhất đời anh giờ cùng có mặt giờ này, còn mong gì hơn? Anh đăm đắm nhìn họ cái nhìn nuối tiếc như muốn giữ lấy lần cuối. Người đàn ông chợt hiểu, ngưng đàn và đưa tay ra nắm cổ tay anh, nhẹ nhàng nói:
– Không sao đâu Phong! Sẽ hết bệnh thôi.
Cả hai người đều đủ sức khỏe để cho thận nhưng tình cờ người đàn ông có nhóm máu tương ứng, đã được chọn.
* * *
Ba ly Shiraz óng ánh đỏ trước mặt. Ba người ngồi trên tầng thượng của một tòa nhà cao tầng, nhìn xuống một Sài Gòn mùa Giáng sinh đẹp lộng lẫy. Những ngọn đèn lấp lánh như những chuỗi kim cương nhiều màu sắc. Sau lớp cửa kính dày, những chiếc xe nhỏ như đồ chơi liên miên nối nhau lướt đi trong im lặng, như dòng đời đang lặng lẽ trôi qua trước mắt họ.
Nhớ tới đêm nào trên sân thượng nhà Thương ba mươi năm trước, họ buồn bã ngồi nhìn một thành phố tan rã, hoảng loạn. Rồi đêm Noel Thương bán bộ salông mua một con gà ba đứa ngồi nhâm nhi trong nỗi lo âu không biết còn dịp ngồi với nhau như thế này không... Giờ đây là một cảm giác yên bình, pha chút mệt mỏi dễ chịu của những người sắp làm xong công việc đời mình, như ý hay không không còn quan trọng nữa.
Ai chọn nhạc đêm nay quá hay, toàn các bài đỉnh của hai thập niên vàng 1960 - 1970. James Taylor đang thủ thỉ hát You’ve got a friend, một trong những ca khúc ngày xưa cả ba từng mê man:
When you’re down and troubled. And you need a helping hand. And nothing, nothing is going right. Close your eyes and think of me. And soon I will be there. To brighten up even your darkest night. You just call out my name. And you know wherever I am. I’ll come running to see you again…[4]
Ba người bạn cùng nhắm mắt thả hồn theo từng lời ca như chính tiếng lòng của họ. Bài hát dứt đã lâu mà dư âm vẫn còn ở lại trong ba trái tim bồi hồi.
Lát sau, Phong ngập ngừng nhìn Thương. Thương dịu dàng nhìn lại:
– Bồ lại muốn nói gì nữa à? Nói đi. Có đủ ba đứa đây rồi.
– Tôi từng rất yêu bồ - Phong nói, giọng vẫn còn chút run run.
Tiềm bật cười khô khốc:
– Tưởng gì!
Chỉ hai từ ngắn gọn nhưng ai cũng hiểu nghĩa là gì.
Thương hít vào một hơi dài như muốn nuốt hết nỗi buồn vào sâu trong lòng rồi nhìn hai người đàn ông thân thiết nhất đời mình, nhẹ nhàng nói:
– Tôi thì luôn luôn thương quý hai bồ. Suốt cuộc đời này.
Rồi nàng nâng ly:
– Không có gì và không một ai...
Cả ba cùng chạm ly uống cạn, lâng lâng.
(Sài Gòn, 29-2-2012)
❀ ❀ ❀
[1] Từ ý trong Giọt nước mắt của lề phải của nhà báo Đoan Trang
[2] Hãy ngồi xuống đây, ca khúc của Lê Uyên Phương
[3] Lời trong ca khúc Nghìn trùng xa cách của Phạm Duy
[4] Khi bạn bị suy sụp và phiền muộn. Cần một bàn tay giúp đỡ. Và không có gì, không có gì diễn ra tốt đẹp cả. Hãy nhắm mắt lại và nghĩ đến tôi. Tôi sẽ đến ngay. Để làm sáng lên đêm tối nhất của bạn. Bạn chỉ cần gọi tên tôi. Sẽ biết ngay tôi đang ở đâu. Tôi sẽ chạy đến để gặp bạn…