Không Có Gì & Không Một Ai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Mình Là Bạn Thân Như Thế Này Không Hay Hơn Sao?”

❊ ❊ ❊

Chiều nay P nói yêu mình! Thấy mặt P buồn hiu khi nghe mình từ chối, mình khổ tâm quá. Nhưng biết làm sao? Mình không thể nói sai lòng mình, càng không thể hứa hẹn gì với P. Bởi vì, P ơi, làm sao nói cho bồ biết được đây, rằng hơn một năm qua, mình đã hiểu mình thương ai rồi!

Cuộc sống sao cứ toàn những điều trái ngược? P thương mình, mình lại thương người ta, còn người ta thì chẳng hề đề ý đến mình. Người ta bỏ đi không thèm nói trước, rồi lại bỏ đi xa hơn... Người ta càng xa, mình càng thấy nhớ...

Và bây giờ lại đến phiên mình đi xa! Lễ tốt nghiệp chọn nhiệm sở, cả trường rầm rập hát Đi tới những chân trời[1], hát mãi hát mãi điệp khúc “Đi bất cứ nơi đâu khi Tổ quốc đang cần”. Quy định đưa ra: Trừ vài người được trường giữ lại (ai cũng hiểu là người nào rồi), tất cả đều phải đi tỉnh. Ưu tiên ai tỉnh nào về tỉnh nấy, còn đám Sài Gòn như mình chỉ biết nhìn nhau thở dài. Mình chọn đại Lâm Đồng vì biết ở đó có Đà Lạt, nơi mình từng được theo ba mẹ đến chơi, cảnh đẹp và khí hậu rất dễ chịu.

Nhứt định mình sẽ đi tìm người ta, trước khi mình rời thành phố này!

(nhật ký của Thương)

Phong chợt im lặng hồi lâu, mặt tái mét, nhìn Thương đầy căng thẳng. Thương lo âu ngó sững bạn:

– Kìa Phong! Bồ bị sao vậy?

Môi Phong khẽ mấp máy nhưng anh vẫn không nói gì. Thương sợ hãi chồm người tới, nắm tay Phong:

– Sao tay bồ lạnh ngắt vậy? Trúng gió hả?

Phong khẽ lắc đầu, mắt vẫn cứ nhìn Thương. Lúc này Thương đã để tóc dài, nên mặt nàng thấy gầy hơn, nhưng nhờ vậy đôi mắt như càng to hơn, đang long lanh nhìn Phong. Một cảm giác thật dễ chịu lan tỏa khắp người Phong, từ chỗ bàn tay Thương đang cầm. Có thể nào mình được có bàn tay êm mát này suốt cuộc đời không? Phong hít vào một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh:

– Không sao đâu Thương. Phong chỉ muốn nói với Thương điều này...

Hai người đang ngồi trong Thanh Thế, nay đã là một cửa hàng ăn uống quốc doanh. Nhà hàng một thời sang trọng này giờ không còn máy lạnh, không còn nhạc. Mùi thức ăn sực nức trong không gian bít bùng hai mặt kính. Tiếng người ăn uống, gọi món, gọi tính tiền... ồn ào thoải mái. Đôi bạn vừa ăn tối xong và Thương đang chờ đợi Phong từ lời báo trước “sau khi ăn sẽ nói bồ nghe một chuyện quan trọng...”.

Tìm một quán ăn lịch sự, riêng tư, lúc này hầu như không thể. Thành phố sau cải tạo công thương nghiệp đã không còn kinh tế tư nhân. Việc quốc hữu hóa xóa ngay hai từ “sang trọng” ở khắp nơi. Thanh Thế còn giữ lại nhiều nhân viên cũ nên vẫn tương đối sạch sẽ, bếp ngon, có thể chấp nhận được cho một bữa ăn chia tay. Phong chọn quán này còn là vì trước đấy ba đứa từng ngồi với nhau, ngay tại bàn này, vào một sinh nhật của Thương. Trong một nơi chốn kỷ niệm, lại no bụng, người ta dễ mở lòng hơn.

Cuối cùng Thương cũng ra trường, nhiệm sở của nàng là một ngôi trường cấp 2 đâu đó trên Lâm Đồng. Đất nước đang rất cần các thầy cô giáo đi đến các vùng sâu vùng xa. Một nhiệm vụ vinh quang dành cho những người trẻ có hoài bão, lý tưởng. Chỉ vài năm thôi, rồi sẽ được về lại thành phố, người ta hứa hẹn vậy.

Nhưng nếu không đi? Họ sẽ không được cấp văn bằng, không được hưởng mọi chế độ lương thực, nhu yếu phẩm, sẽ có thông báo về địa phương để quản lý và phân công lao động. Xã hội mới không chấp nhận chuyện ăn bám, từ chối nghĩa vụ cống hiến.

Mẹ nói Thương cứ đi, mẹ đã xin được một công việc ở hợp tác xã thương nghiệp phường, đủ sống và đủ bận rộn để chịu đựng được những ngày chờ đợi ba Thương. Thương hỏi ý kiến Phong, Phong cũng nói ai sao mình vậy, cứ thử một thời gian coi thế nào, rồi tính sau. Khi Thương quyết định đi, Phong mời nàng bữa chia tay này.

Thương dịu dàng nhìn Phong:

– Bồ muốn nói gì? Cứ nói đi.

Không hiểu sao nhìn mắt Thương, Phong lại tin Thương đã biết mình sắp nói gì. Họ thân nhau quá lâu rồi, có thể đọc được nhiều ý nghĩ của nhau. Nhưng tại sao Thương bình tĩnh thế kia? Thương đã biết và đã chuẩn bị? Cảm nhận đó làm Phong phát run. Thay vi nói, anh lại thò tay vào túi lấy ra một... cây lược bằng gỗ trầm:

– Lược của Thương nè.

Thương reo lên:

– Ủa? Ở đâu bồ có vậy? Thương làm mất lâu rồi mà!

– Phong lượm được hồi lớp mình về nhà Tâm ở Long An chơi, ở chỗ Thương bị té từ trên cây mận xuống đó...

– A... Đúng rồi! Sao bồ không đưa mình luôn lúc ấy? Quên hả? Cất đâu rồi bây giờ mới nhớ à?

Thương toan cầm lấy cây lược nhưng Phong chặn lại:

– Phong không quên. Phong chỉ muốn giữ làm kỷ niệm...

Rồi bỗng Phong thấy mình phải nói, không bây giờ sẽ không bao giờ:

– Điều này Phong muốn nói từ rất lâu rồi, nhưng cứ không dám. Bây giờ Thương sắp đi xa... Phong phải nói, không thể giữ trong lòng được nữa... Phong... Phong yêu Thương đã mấy năm nay, từ lúc còn học lớp mười một. Phong yêu Thương lắm, không lúc nào không nghĩ đến Thương, ngày nào cũng mong gặp Thương...

Phong ngừng lại, nhìn Thương. Anh bỗng thấy nhẹ nhàng như vừa trút khỏi một gánh nặng nghìn cân trong lồng ngực:

– Thương có hiểu bút danh Phong Ái nghĩa là gì không?

Thương cười khẽ:

– Sao không hiểu? Thương biết ngay từ đầu! Ái là Thương chứ gì?

Phong cảm thấy hai tai mình nóng bừng:

– Trời! Rồi... Rồi bây giờ... Thương thấy sao?

Thương vẫn dịu dàng nhìn Phong:

– Phong ơi, mình là bạn thân như thế này không hay hơn sao? Thương biết bồ rất thương rất quý Thương. Thương rất hạnh phúc được có bồ là bạn. Và Thương cầu mong, đúng như mình đã cam kết: Mình sẽ là bạn tốt của nhau mãi mãi, không có gì và không một ai có thể làm thay đổi được...

Phong lặng ngắt nhìn Thương. Nàng nói rất dễ dàng, không vấp váp, chứng tỏ đã nghĩ nhiều về chuyện này.

Đúng là nàng đã biết trước Phong định nói gì và chuẩn bị từ chối thế nào.

– Tính Thương rất rõ ràng nên Thương sẽ không trả lời lấp lửng hoặc hứa hẹn gì với bồ. Khi biết bồ đã dành nhiều tình cảm cho Thương... - Thương dừng lại, mỉm cười, hai cái lúm đồng tiền nhấn chìm mắt Phong trong đó - Con gái mà, chuyện gì chứ chuyện đó sao không biết được? Khi biết bồ dành nhiều tình cảm cho Thương, Thương đã suy nghĩ nhiều, tự hỏi mình có thể đáp ứng không? Thương rất tiếc khi thấy mình chỉ có thể coi bồ là bạn, bạn thân nhất trong những người bạn của đời mình. Nhưng còn yêu thì... không, Thương không thấy mình có tình cảm đó.

Thấy mặt Phong buồn hiu, Thương thở dài:

– Mình biết bồ sẽ buồn, nhưng... biết làm sao? Mình đã quen là bạn của nhau rồi. Vả lại cuộc sống của mình bây giờ chán quá và không biết tương lai như thế nào. Ba chừng nào về, có về không? Mình lên đó, liệu sống và làm việc được không với cái lý lịch như vậy? Mình chưa dám nghĩ đến chuyện gì hết. Bồ thông cảm cho mình...

Rồi nàng nháy mắt:

– Mình... có gì hay đâu? Bồ bây giờ là nhà báo, đi nhiều, quen biết nhiều. Rồi bồ sẽ gặp rất nhiều em hay hơn mình.

Trước khi ra về, Thương đưa ngón tay trỏ ra:

– Móc ngoéo là không buồn đi!

– Cho Phong giữ cây lược nhé?

Thương cười:

– Lược con gái mà... Thôi được rồi, bồ cứ giữ.

Mặt Phong méo xẹo khi đưa tay móc lấy tay Thương...

* * *

Người Thương đỏ quạch, nhớp nhúa. Nàng bậm môi đi trong mưa, chiếc balô trên vai thấm nước nặng như một trái núi. Tân và người đồng đội đi phía trước đang mang vác nhiều nhưng vẫn cố bước nhanh. Ngoài balô trên lưng, họ còn lỉnh kỉnh túi xách trên vai và mỗi người một tay khiêng chung một thùng sắt lớn có cây đòn xỏ qua quai, có vẻ khá nặng. Tay còn lại của Tân cầm đèn pin, ánh sáng đủ soi đường về khu doanh trại tối thui, chỉ thấy vài ánh đèn dầu leo lét ở dăm khung cửa sổ.

Họ vừa qua một ngày đường quá vất vả. Chiếc GMC chở hàng cho trường Sơn Lâm chỉ có thể cho Thương quá giang trên thùng xe, như vài người Thanh niên xung phong khác. Họ ngồi trên những bao tải gạo, mắm, muối, than... cùng các loại vật tư, dụng cụ lao động. Khởi hành lúc còn mờ sáng, chiếc xe phải dừng lại vài nơi để lên hàng, cà rịch cà tang mãi đến trưa mới tới chợ Đồng Xoài, chất thêm một số thực phẩm tươi sống. Trong bữa trưa ăn vội, Tân đến ngồi gần gợi chuyện làm quen với Thương. Biết Thương đi thăm Tiềm, anh cười:

– Vịt Tiềm chứ gì? Đội phó đội 4, mới chuyển từ liên đội Trung Dũng ở Củ Chi lên hồi cuối năm ngoái. Một cây văn nghệ! Bạn chịu khó thật! Người yêu phải không?

Thương cười:

– Bạn thân thôi anh. Từ hồi trung học.

– Bạn thôi mà siêng vậy? Số ông Tiềm này đào hoa thật!

Anh ta bỗng ngồi im, như cảm thấy vừa lỡ lời. Thương không để mất cơ hội:

– Sao anh? Nhiều cô thích anh Tiềm lắm à?

Tân nói trớ ngay:

– Tôi nói đùa thôi. Tiềm đàng hoàng lắm. Lao động số một.

Bắt đầu vào lộ 14, đường xấu khủng khiếp và bụi đỏ mù mịt, ai nấy phải lấy khăn bịt hết mặt mũi. Mỗi khi xe nhảy chỗm chồm qua những ổ voi trên đường, bụi lại tung lên ngợp ngụa, nhuộm đỏ mọi người. Cả bọn phải bám chặt các thanh chắn, bữa cơm trưa nháo nhào trong bụng. Rồi trời bỗng đổ cơn mưa lớn, phải lấy bạt ra che hàng. Rồi xe bị bể vỏ phải dừng lại trong mưa để thay. Bụi hóa thành bùn chui hết vào người. Mọi người nhìn nhau nửa cười nửa mếu.

Sau khoảng chục phút chạy xuyên rừng, chiếc xe cuối cùng cũng đến nơi, dừng lại trước cửa nhà kho trường Sơn Lâm lúc trời đã tối mịt. Tân nói với Thương:

– Tôi ở đội 3 kế bên Tiềm. Bạn đi theo tôi, tôi sẽ đưa tới nơi.

Thương đi theo họ, càng thầm thương bạn và cả cám cảnh mình. Tiềm bỗng dưng bỏ tất cả lại sau lưng, tự nguyện lên đây chịu đựng vất vả như thế này. Còn mình, sắp tới chắc cũng không dễ dàng gì. Lâm Đồng là một tỉnh miền núi, cuộc sống hẳn thiếu thốn trăm bể. Sao bỗng dưng hai đứa lại khổ sở thế này?

Trong buổi nói chuyện với Phong, Thương giấu hẳn một điều. Rằng nàng chỉ có thể coi Phong là bạn, nhưng với Tiềm thì không. Trong “tai nạn” ở vườn nhà Tâm, khi nằm trọn trong vòng tay Tiềm, mặt úp sát ngực Tiềm, một mùi con trai nồng nàn xộc vào mũi Thương. Như có một luồng điện từ ngực Tiềm chạy thẳng vào tim Thương ngay lúc ấy. Lúc bị ngã, Thương còn kịp nhìn thấy Phong đứng gần hơn, ngay sát bên dưới, nhưng anh chỉ biết hốt hoảng nhìn, trong khi Tiềm từ xa hơn đã phóng tới kịp thời. Điều đó càng làm Thương xúc động hơn. Đám bạn, trong đó có cả Phong, vô tình vỗ tay reo hò ầm ĩ. Có ai ngờ tiếng sét ái tình có thể bùng phát chỉ từ một sự va chạm, một mùi hương? Thương không thể hiểu được thứ tình cảm lạ lẫm đột ngột ập đến sau ngày ấy. Nàng bắt đầu thấy nhớ Tiềm, nhớ luôn cả cái mùi của anh, chẳng hiểu vì sao. Nhớ cồn cào, quay quắt, mỗi ngày không gặp là không chịu được. Xấu hổ, nàng tự giấu kín tình cảm đó. Và rồi cái tình len vào Thương lúc nào không biết ấy, càng bùng lên khi nàng chứng kiến việc Tiềm liên tiếp chịu đựng hai nỗi đau lớn. Trái tim con gái không chịu nổi cảnh đau xót như vậy đến với người mình thương.

Khi Tiềm bị chết ngất, ngã xuống huyệt mẹ, Thương nhảy theo ôm bạn, từ lúc đó nàng đã muốn được ở mãi bên Tiềm, chăm sóc anh. Dù đường đi của Tiềm bỗng rẽ qua một hướng khác không cho hai người bạn thân biết trước, nhưng Thương nghĩ cũng vì nỗi khổ tâm của anh. Thương tin Tiềm quyết định chọn con đường khổ ải này chỉ để trốn chạy, xóa bỏ tất cả. Trên những trang nhật ký, hàng đêm Thương lại trút hết lòng mình trò chuyện với Tiềm. Nhưng khi gặp Tiềm thì Thương vẫn cố kềm lại. Dù sao Thương vẫn là con gái... Và đúng như nàng đã nói với Phong, cuộc sống của cả hai - nàng và Tiềm - còn quá nhiều bất trắc. Giờ không phải lúc nói chuyện yêu đương.

Trước khi đi nhận việc ở Lâm Đồng, Thương bỗng thèm được gặp Tiềm quá. Nàng muốn chia sẻ với Tiềm đồng thời củng muốn anh hiểu sự quan tâm của mình dành cho anh. Nếu thấy thuận lợi, nàng sẽ để lại cuốn nhật ký cho Tiềm đọc, như một cách bày tỏ lòng mình. Cũng định rủ Phong cùng đi nhưng rồi thấy bất tiện vì Phong tỏ tình và mình đã từ chối, Thương quyết định một mình lên đường.

Xinh, đội phó đội 2, niềm nở tiếp Thương:

– Không gì bằng ở rừng mà được bạn lên thăm! Nhưng... anh Tiềm bị sốt rét, đang nằm trên trạm xá. Chị tắm gội đi rồi ăn gì đã... Lạnh lắm, để em nấu cho chị ấm nước...

Khi Thương nhẹ nhõm trở vào văn phòng đội thì thấy Xinh đã dọn sẵn một tô mì ăn liền bốc khói nghi ngút:

– Chị ăn đỡ đi, ở đây tụi em ăn cơm sớm lắm. Bữa nào cũng sạch nồi.

Rồi cô rót cho Thương một ly nước màu nâu đậm nóng hổi:

– Nước hà thủ ô, uống hơi đắng nhưng rất tốt đó chị.

Bụng đói sôi, Thương ngồi ăn một mạch hết tô mì:

– Chưa bao giờ mình ăn mì ngon như vầy! Cảm ơn bạn.

– Tại chị đói đó...

Xinh hồn nhiên che miệng ngáp rồi nắm tay Thương:

– Chị mệt lắm rồi phải không? Em mới chạy lên trạm xá, thấy anh Tiềm đã ngủ mê man. Cũng khuya rồi, chị ngủ đi, sáng mai hãy lên thăm ảnh. Em dọn chỗ nghỉ cho chị rồi, trong đây nè, giường của anh Tiềm đó. Chị nhớ bỏ mùng, đắp mền, khuya lạnh lắm. Muỗi cắn coi chừng bị sốt rét giống anh Tiềm.

Giường của Tiềm là một cái sạp tre trải chiếu, trong căn phòng nhỏ xíu phía sau văn phòng đội. Cây đèn dầu tù mù đủ cho Thương thấy trên vách có treo tấm ảnh ba mẹ con Tiềm, tấm ảnh Phong-Thương-Tiềm đang choàng vai nhau, cây guitar, một cái balô, một cái mũ tai bèo. Vậy thôi. Ngả đầu lên gối là một chồng hồ sơ phủ một cái áo thun lên trên, Thương trằn trọc mãi. Đây là chỗ hàng đêm Tiềm nằm ngủ. Không biết mỗi tối trước khi ngủ và mỗi sáng khi thức dậy, Tiềm có nghĩ đến mình, như mình vẫn nhớ về Tiềm? Mùi ẩm mốc của nền đất, lá tranh, tre cũ và cả mùi mồ hôi không bao giờ quên của Tiềm xộc vào mũi Thương. Thương úp mặt vào chiếc áo thun, hít mãi, trong nỗi xấu hổ như đang được Tiềm ôm...

Sáng hôm sau, Xinh đưa Thương lên trạm xá. Cô dặn Thương:

– Chỉ có mình anh Tiềm đang nằm trên đó, sáng nay không bớt sốt chắc phải đưa về bệnh viện Phước Long. Chị cứ vào một mình cho ảnh bất ngờ chơi!

Người bất ngờ lại chính là Thương. Trong phòng bệnh, một cô gái trẻ măng, xinh xắn, đang ngồi sát bên đút cháo cho Tiềm. Mặt Tiềm xanh mét, bơ phờ. Khi nhìn thấy Thương, mắt anh như đứng tròng:

– Thương!

Cô gái ngước lên nhìn Thương trong một giây, chỉ một giây đó đã đủ cho Thương hiểu ngay tình cảm của cô dành cho Tiềm như thế nào. Chút gì đó ngượng ngùng. Chút gì đó sợ sệt. Và cả chút gì đó... hạnh phúc!

* * *

Đó chính là Mai. Sau khi tốt nghiệp lớp y tá, cô đến ngay Lực lượng Thanh niên xung phong xin tình nguyện lên làm việc tại Sơn Lâm, phải đúng Sơn Lâm cô mới chịu đi. Hỏi tại sao, cô nói trên ấy có “ông anh” là Tiềm. Đang rất cần y tá cho trường nên phòng tổ chức nhận ngay. Tiềm hoàn toàn bất ngờ khi gặp Mai. Cô cười với anh, vừa thẹn thùng vừa bạo dạn:

– Em đi xung phong rồi nè!

Có là gỗ đá cũng biết vì sao!

Xúc động, nhưng Tiềm vẫn hết sức giữ không cho tình cảm ấy của Mai có cơ hội phát triển. Thật lòng anh chỉ coi Mai như em gái, nhưng những cô gái đang yêu không bao giờ nghĩ vậy. Mai coi câu “... có dám đi Thanh niên xung phong không?” của Tiềm như một lời hẹn ước, giờ cô đáp ứng rồi thì phải có anh. Được không ít bạn trai cùng trường cấp 3 rồi trung cấp y tế theo đuổi, Mai hiểu mình khá xinh đẹp, dễ thương. Cô nghĩ mình yêu Tiềm như vậy, chấp nhận đến với anh như vậy, thì đương nhiên anh phải yêu cô. Thoạt đầu Mai có hụt hẫng khi thấy Tiềm khá lạnh lùng, tránh né những dịp riêng tư giữa hai người, thậm chí không chịu đàn cho cô hát trước tập thể nữa, nhưng rồi cô tự lý giải chắc do anh đang... phấn đấu trong một môi trường đòi hỏi tính lý tưởng cao, chuyện quan hệ nam nữ không được khuyến khích. Dẫu sao, được gần gũi Tiềm, gặp gỡ anh thường xuyên, đã đủ cho Mai vui. Cô được gia đình tiếp tế hàng tháng và luôn tìm cách chia sẻ cho Tiềm, từ lọ mắm ruốc xào thịt cho tới miếng kẹo đậu phông, đòn bánh tét, con cá khô..., quý như vàng khi bữa ăn của họ đôi khi chỉ có muối hột, nước mắm dầm ớt. Thậm chí thỉnh thoảng gia đình Mai còn tiếp tế cả... thuốc lá đầu lọc theo yêu cầu của cô, mỗi lần chỉ dăm gói, nhưng đã quá sang. Nhu yếu phẩm hàng tháng của nam lúc ấy chỉ năm gói thuốc đen, sao đủ giữa rừng già lạnh lẽo? Có khi thèm thuốc quá, hết tiền, mười người ký chung một cái đơn, xin hiệu phó Chiến xuất kho ứng gói Vàm cỏ, mỗi em được đúng hai điếu! Tiền sinh hoạt phí[2] ít ỏi hàng tháng chỉ đủ cho anh em hút thuốc lào, thuốc rê. Món quà gì Tiềm còn có thể từ chối, nhưng thuốc lá ngon giữa rừng thì... khó lòng.

Lẽ dĩ nhiên sống trong tập thể làm sao qua mắt mọi người? Ai cũng hiểu Mai có tình cảm đặc biệt với Tiềm, chỉ riêng chuyện động cơ cô xin lên đây đã quá đủ. Về Tiềm thì anh em đều thấy rất rạch ròi, trong sáng, không biểu hiện nào cho thấy đang có tình yêu với Mai.

Tiềm đang là đội phó đội 4, phụ trách trồng trọt rau xanh cải thiện cho toàn trường, từ sáng sớm đưa học viên ra rẫy lao động đến chiều tối, có khi mấy ngày liền Mai không được gặp. Chỉ đến lúc Tiềm bị cơn sốt rét quật ngã, Mai mới được thỏa lòng gần gũi, chăm sóc anh. Người đàn ông nào bệnh cũng như trẻ con, luôn cần một phụ nữ bên cạnh. Hôm qua bớt sốt, Tiềm thèm một chén cháo thịt bò bằm bỏ tiêu, gừng, như hồi nhỏ mẹ vẫn nấu mỗi khi anh bệnh. Năm giờ sáng Mai mượn xe đạp của quản lý đạp vội ra chợ mua thịt bò về nấu cháo cho anh, đập thêm cái trứng gà. Cô đút gần xong chén cháo thì Thương bước vào.

Tiềm chống tay ngồi thẳng dậy, mặt rạng rỡ:

– Bồ lên tận đây? Đi hồi nào mà mới sáng sớm đã tới rồi? Phong đâu?

Thương xốn xang nhìn Tiềm gầy rộc, đen sạm, râu ria tua tủa:

– Bồ cứ nằm nghỉ đi. Phong bận quá, không đi được. Mình đi một mình, lên tới khuya hôm qua, một chuyến xe bão táp!

– Chuyến xe nào lên đây không là chuyến xe bão táp? - Tiềm cười, rồi giật mình - Trời đất, bồ để tóc dài rồi? Coi lạ quá! Lại đây ngồi với mình đi.

Mai lặng lẽ đứng lên, nhấc tới một cái ghế:

– Mời chị ngồi ạ.

Tiềm giới thiệu:

– Đây là chị Thương, bạn anh. Còn đây là Mai, y tá.

Hai cô gái cười chào nhau, cùng hiểu mình đang gặp đối thủ. Thương nhẹ nhàng nói:

– Cảm ơn Mai nhiều vì đã lo cho anh Tiềm.

Có thể hiểu: Anh Tiềm là của chị đấy nhé!

Giọng Mai cũng êm như ru:

– Không có gì đâu chị. Ở đây cực quá, anh em coi nhau như trong một nhà. Anh Tiềm lại không có ai là người thân.

Có thể hiểu: Mấy lâu nay chị ở Sài Gòn quá sung sướng, có lo được gì cho anh Tiềm không?

Cô đưa thuốc cho Tiềm uống rồi chào Thương:

– Chị ngồi chơi với anh Tiềm.

Mai vừa bước ra, Thương nháy mắt với Tiềm:

– Tiềm có y tá riêng tích cực quá! Kiểu này chắc... lâu hết bệnh!

– Bậy nha! - Tiềm nhăn mặt - Với ai Mai cũng vậy thôi.

Rồi anh lồm cồm ngồi dậy:

– Cho mình nhìn bồ một chút đi. Lâu quá không gặp! Cơn bệnh làm đôi mắt Tiềm thêm sáng quắc, nhìn Thương đăm đắm. Thương không trốn chạy ánh nhìn đó:

– Thấy Thương có gì khác không? Để tóc dài có xấu hơn không?

– Không. Đẹp dã man! - Tiềm thật tình khen.

Đúng là Thương để tóc dài nhìn càng đẹp hơn. Suối tóc nàng đen mượt, xõa xuống ôm lấy bờ vai tròn, càng làm tôn gương mặt và chiếc cổ cao trắng nõn. Một vẻ đẹp đầy nữ tính, quyến rũ. Với ba người bạn, đẹp kiểu đó luôn được họ gọi là... dã man. Thương bật cười khi lâu lắm mới nghe lại câu nói ấy.

– Mà sao tự nhiên bồ để tóc dài vậy? - Tiềm hỏi. Thương thở dài:

– Thương muốn cầu cho ba được về sớm...

Tiềm lặng nhìn Thương rồi đưa tay nắm lấy tay bạn:

– Tiềm cũng ước mong điều đó. Bác trai sẽ sớm về với bác gái và Thương.

Thương để yên tay trong tay Tiềm, cảm thấy hơi ấm từ người anh lan sang thật dễ chịu. Tiềm luôn sẵn sàng chia sẻ với Thương mọi điều, nhưng sao không hề nói tiếng yêu Thương? Trong khi Phong không hề hỏi tại sao Thương để tóc dài, không hề chạy tới đỡ Thương khi Thương bị ngã...

Tiềm hỏi nho nhỏ, đầy... mặc cảm:

– Thương thấy Tiềm sao?

– Ốm quá! Lại đen nữa!

– Xấu òm phải không?

– Không. Không xấu. Thôi, Tiềm ngồi dậy làm gì. Nằm xuống nghỉ đi.

Tiềm bước xuống giường:

– Gặp Thương là Tiềm hết bệnh liền! Đi, mình qua căn-tin uống cà phê.

Như có phép màu, bỗng dưng Tiềm thấy khỏe hẳn. Hôm đó là chủ nhật, được nghỉ. Biết Thương chỉ còn ở thêm đêm nay, Tiềm quyết định chiêu đãi vị khách đặc biệt một chầu cưỡi voi vào rừng tìm lan. Thù lao là mấy gói mì và hai gói thuốc lá từ quà Thương đem lên, đưa cho người dân tộc chủ voi.

Ngồi sát bên Tiềm trong cái giỏ trên lưng voi, Thương vừa thẹn thùng vừa thích thú. Một cảm giác hết sức dễ chịu lan tỏa trong nàng, như ngày nào nằm trong vòng tay Tiềm ở vườn nhà Tâm. Bao vất vả của chuyến đi đã hoàn toàn tan biến theo từng nhịp lắc lư trên mình voiTrước mắt Thương là cả một vùng rừng núi mênh mông, bao la. Họ đi theo một con đường mòn xuyên rừng. Có đoạn đèo dốc quanh co, một bên là rừng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Có đoạn đi qua trảng cỏ thoáng đãng, không khí trong lành, mát mẻ, ánh nắng đổ xuống loa lóa vàng rực. Rừng, trảng cỏ, suối nước, đầm lầy... xen kẽ nhau hiện ra trước mắt đôi bạn, đẹp huyền ảo.

Họ vừa bước xuống để đi tìm lan thì ngạc nhiên thấy Mai một mình ngồi trên một con voi khác đi tới. Cô có vẻ ngượng, nói là mình cũng định tìm lan gởi về cho ba chơi Tết. Thương trò chuyện với Mai thật tự nhiên, cùng đi tìm lan với Mai. Nhưng khi về, nàng vẫn lên ngồi cùng Tiềm, dù anh hỏi có muốn đi với Mai không. Đi qua một đoạn suối, Thương chỉ Tiềm thấy một con cua đinh khá lớn đang bò chầm chậm dưới dòng nước chảy. Tiềm kêu ông nài dừng lại để bắt nó, hứa hẹn một bữa ngon đãi khách. Ông nài đồng ý, nhưng không cho đem con cua đinh lên mình voi, nói voi không chịu chở. Ông lấy sợi dây, buộc con cua đinh bỏ dưới đất kéo theo.

Đi thêm một đoạn, đang khi xuống dốc, con voi chợt thét lên thật lớn rồi vùng chạy như điên, mặc cho nhánh cây, tàn lá va quẹt túi bụi vào ông nài và hai người khách. Ông nài hò hét và giật mạnh chiếc móc sắt ở tai voi nhưng không sao kềm được nó. Ông la: “Hai người ngồi yên, không được nhảy ra!”. Thương sợ hãi ôm cứng Tiềm, kêu lớn: “Thắng voi lại đi!”. Ông nài hét lại: “Voi không có thắng!”.

Đến khu trảng cỏ bằng phẳng con voi mới hoàn hồn, bước chậm lại, tai vấy máu. Tiềm và Thương ngoái nhìn ra sau, không thấy con voi chở Mai đâu nữa.

Ông nài bước xuống xem xét rồi giải thích là lúc xuống dốc, con voi bị con cua đinh trượt xuống đụng vào chân, nên sợ quá vùng chạy. Voi rất sợ con vật nhỏ bám vào nó. Trong lúc di chuyển, đuôi của nó lúc nào cũng vung vẩy qua lại, để xua đuổi các con vật nhỏ bé không cho bám vào.

Thương rủ Tiềm xuống đi bộ về.

Tới doanh trại, có người hỏi “voi đâu mà đi bộ?”. Tiềm cười, nhìn Thương: “Mới thoát chết đây. Không đi voi nữa vì nó không có thắng”. Bạn bè cười lớn, trong khi mặt Thương đỏ bừng vì thẹn.

❀ ❀ ❀

[1] Hành khúc của nhạc sĩ Xuân Giao.

[2] Thanh niên xung phong lúc ấy không có lương. Ngoài việc được hưởng bao cấp lương thực, thực phẩm, chất đốt… mỗi người chỉ được 5 đồng sinh hoạt phí/tháng, gần như chỉ vừa đủ mua nhu yếu phẩm.

ần thứ nhất) —★— KHÔNG CÓ GÌ KHÔNG MỘT AI ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hmduc44 NXB: Nhà xuất bản Trẻ 12/2013
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.