...“Không ai tin mình đâu!”. Thương từng nói vậy, khi thấy mình tham gia các hoạt động của trường Đoàn. Không chỉ nói với mình, Thương còn nói cho chính Thương. Trong lớp học, đặc biệt trong những giờ thảo luận chính trị, Thương luôn bị soi mói, lên lớp. Không phát biểu bị phê bình là thụ động, che giấu. Phát biểu thì bị bắt bẻ, vặn vẹo. Có hẳn một đoàn viên miền Bắc được phân công theo sát Thương để “nắm bắt tư tưởng”...
Thương nói đúng, còn lâu họ mới tin mình. Nhưng mình đâu có cần gì. Mình chỉ muốn làm việc, một việc gì có ích, lao động tay chân suốt ngày cho mệt để tối dễ ngủ vậy thôi, cho qua ngày tháng, vào đây chỉ có cực thân chứ được gì? Tâm tư mình có gì mà Hào đòi tìm hiểu? Hào có biết mỗi lời của Hào là một nhát dao khoét sâu vào tim mình không?
Mệt quá! Mình không thích ở đây nữa.
Thương ơi, sao mình nhớ bồ quá! Bồ có nghĩ đến mình chút nào không? Phong với bồ sao rồi? Dù sao Phong cũng xứng với bồ hơn...
(suy nghĩ của Tiềm trong đêm nằm nghe cuộc họp Đoàn ở phòng bên cạnh)
Sau cuộc nhậu với Phong, sáng hôm sau Tiềm chạy chiếc Honda 90 Super của anh Cao để lại, đến một tiệm mua bán xe. Chiếc xe yêu thích của các sĩ quan không quân và từng là niềm ao ước của biết bao chàng trai Sài Gòn ấy, giờ được trả giá đúng một trăm đồng! Cầm tiền, Tiềm ra chợ Dân Sinh, mua một số vật dụng đi rừng.
Lời tâm sự của Phong đến sau khi Tiềm vừa nghe phường phát động thanh niên đăng ký tham gia Lực lượng Thanh niên xung phong, đi khai hoang làm thủy lợi và xây dựng các vùng kinh tế mới. Chỉ còn một thân một mình trên đời, giao nhà cho dì út, Tiềm lặng lẽ bỏ đi, với ý nghĩ sẽ nhường Thương cho bạn. Cũng như Phong, từ lâu Tiềm biết mình đã yêu Thương, nhất là sau lần được ôm chặt tấm thân mềm mại thơm mát của nàng ở vườn nhà Tâm. Đó là mùa hè 1973, cuối lớp 12, một nhóm bạn rủ nhau về quê Tâm ở Long An chơi. Thương nghịch ngợm leo lên cây mận hái trái, bất ngờ nhánh cây bị gãy, nàng rơi từ trên cao xuống, rú lên sợ hãi. Tiềm đang đứng bên dưới, lập tức chạy tới đỡ bạn. Thương không sao nhưng Tiềm bị ngã ngửa, hai tay ôm lưng Thương chặt cứng. Mùi thơm của tóc Thương, người Thương, cảm giác ngây ngất về sự mềm mại của tấm thân con gái lần đầu được ôm, nằm lại mãi mãi trong ký ức Tiềm. Cái ôm đó đã làm vỡ tung lớp đê ngăn che khối tình ẩn nấp bao lâu trong Tiềm. Tiềm hiểu mình đã yêu Thương, nhưng cứ lần lữa mãi không dám thổ lộ. Sau bao biến cố dồn dập, Tiềm cảm thấy cuộc sống mình như đã mất hết, không còn gì nữa. Sau đám tang anh và mẹ, Tiềm chôn kín luôn chuyện tình của mình, và giờ đây anh tự thấy Phong mới là người xứng đáng hơn...
Cả Thương và Phong đều không hay biết gì, cho đến ngày Thương nhận được lá thư của Tiềm gửi qua bưu điện:
Thương và Phong ơi,
Khi Thương và Phong nhận được thư này thì Tiềm đang ở xa rồi. Tiềm đã suy nghĩ nhiều và quyết định đi Thanh niên xung phong, hy vọng sẽ làm được việc gì đó ích lợi hơn. Cuộc sống của Tiềm lúc này thật buồn chán, vô nghĩa. Không một người thân. Sống loanh quanh vất vưởng trong thành phố, chẳng làm được việc gì ra hồn. Tiềm xin lỗi không cho hai bạn biết vì sợ hai bạn không cho Tiềm đi.
Tiềm sẽ nhớ Thương và Phong, hai người bạn thân nhất của Tiềm, thật nhiều. Mình sẽ còn gặp lại nhau mà. Không có gì và không một ai...
Vắng Tiềm, Phong nhớ chăm sóc Thương gấp đôi nhé. Chúc hai bạn luôn vui vẻ, hạnh phúc...
Vịt Tiềm.
Thương chạy ngay đến đưa Phong đọc. Hai người nhìn nhau, rưng rưng...
* * *
Ban chỉ huy liên đội Trung Dũng đóng trong mấy gian nhà tranh dựng bên đình làng. Cùng vài liên đội khác, họ có nhiệm vụ đào một con kênh lớn, lấy nước tưới cho ba xã trong vùng. Gần chỗ đóng quân là một xóm nhà dân, hầu hết là người làm rẫy trồng rau, đậu. Dù sao thấy họ sống vẫn khá hơn anh em thanh niên xung phong. Bữa ăn của Tiềm và đồng đội ngày nào cũng chỉ có canh bí đỏ, rau muống hoặc rau lang luộc, món mặn là cá khô hoặc cá biển rẻ tiền. Cơm gạo hẩm có nhiều sạn, độn mì hạt, mì sợi... Ăn uống như vậy mà phải đào kênh nặng nhọc, ai cũng đói. Đói đến run người, mờ mắt. Thèm thịt như điên, nhiều khi trong giấc mơ thấy được ăn heo quay, gà luộc, bò xào..., tỉnh dậy miệng còn đầy nước bọt!
Một hôm, Tiềm đang nằm mơ như thế thì bỗng bị anh Huân, liên đội phó thi công, nằm ngủ cùng phong lay dậy. Thì ra có một con mèo đi kiếm ăn trong doanh trại bị mắc kẹt ở hàng rào kẽm gai sau phòng ngủ của họ, đang “meo meo” thảm thiết. Huân bật đèn pin đi túm gáy con mèo về, kêu Tiềm trói chân bịt mõm nó lại rồi thì thào: “Mầy đi nấu ấm nước, để tao làm thịt nó”. Tiềm băn khoăn: “Người ta nói ăn thịt mèo nghèo ba năm?” Huân cười: “Mình còn nghèo lâu lắm, lo gì?”. Nhìn con mèo nửa vàng nửa trắng, Tiềm tiếp tục ngần ngại: “Em thấy con này... quen quen”. Huân nhìn Tiềm như nhìn một thằng khùng: “Mèo thì con nào như con nấy! Ủa, mà bộ con nào thấy quen quen là mầy không “mần” được à?”.
Thế là nửa đêm, hai anh em đốt đèn dầu lục đục trong văn phòng - không dám đem xuống bếp tập thể sợ đánh động nhiều miệng ăn - “xử” con mèo thật nhẹ nhàng, xào lăn và nấu cháo. Xong xuôi, Huân đi đánh thức vài chiến hữu đáng tin cậy, không quên xách ra một bình toong rượu đế. Trời đất, miếng thịt mèo ngọt lịm tận chân răng, mùi thơm xộc lên mũi, vừa ngậm vừa nghe, ngây ngất làm sao!
Là người có học vấn khá nhất đơn vị, Tiềm được giao thêm việc hành chánh vài buổi trong tuần. Sáng hôm sau, anh em ra hiện trường, Tiềm đang ngồi làm báo cáo chuẩn bị gửi về Lực lượng thì có một cô gái chừng mười tám, mười chín tuổi, người thon thả, mặt mày xinh xắn, đôi mắt lanh lợi, tóc thắt bím, mặc đồ bộ, từ ngoài bước vào, ngập ngừng:
– Anh ơi, cho em hỏi...
Tiềm ngước lên, ngạc nhiên thấy một cô gái đẹp xuất hiện ở nơi này. Anh hỏi đúng phép lịch sự được dạy khi quan hệ với dân địa phương:
– Có việc gì vậy chị?
Cô gái che miệng cười:
– Em già lắm sao mà anh gọi bằng chị?
Một cô gái rất thân thiện, tự nhiên. Tiềm sửa lại, vẫn nghiêm trang:
– Vâng. Có việc gì vậy cô? Xin mời cô ngồi. Cô tên gì?
– Dạ, em là Mai, con ông bà Năm bán cà phê ở gần đây nè. Anh cho em hỏi, các anh có thấy... con mèo Miu Miu của em?
Tiềm khựng lại, lắp bắp:
– Con mèo... Miu Miu...
Cô gái mừng rỡ:
– Anh thấy nó hả?
– Tôi đâu có thấy con mèo nào? Nó ra làm sao? - Tiềm chối biến.
– Nó màu vàng pha trắng, dễ thương lắm! - Mai hồn nhiên - Nó đi suốt đêm qua, thường thì sáng sớm về, nhưng từ sáng đến giờ vẫn không thấy đâu. Hồi khuya em nghe nó kêu “meo meo” ở hướng này...
Tiềm nghe toát mồ hôi hột. Đúng rồi! Con mèo vàng anh thấy quen quen, vì đã gặp nó đôi lần ở quán cà phê ông Năm. Trời đất! Còn cô gái này, sao anh chưa hề thấy?
Mai vẫn tròn mắt nhìn anh, chờ đợi câu trả lời. Tiềm buộc phải chối tiếp:
– Hồi tối tôi ngủ say, có nghe gì đâu.
Mai nằn nì:
– Anh hỏi anh em đội viên giùm em. Em thương con Miu Miu lắm. Ai bắt được, trả lại, em xin đãi cà phê... vĩnh viễn.
– Anh em đi lao động hết rồi. Được rồi, tôi sẽ hỏi cho cô. Nếu có, sẽ kêu anh em đi trả ngay - Tiềm vừa nói vừa nghĩ đến mớ lông của con mèo vô phúc đang nằm trong thùng rác ngay sau lưng mình.
Tiềm giả như quay lại với công việc, nhưng Mai vẫn chưa chịu đứng dậy. Cô liếc mắt nhìn quanh và dừng lại ở cây đàn guitar treo trên vách:
– Mỗi lần về nhà, buổi tối em thường nghe có tiếng đàn ở hướng này vọng sang. Bài Romance. Hay lắm. Anh đàn phải không?
Tiềm gật đầu. Cô gái vùng quê này mà biết bài Romance thì không phải chuyện đùa nữa rồi.
– Cô ở đâu mà thỉnh thoảng về nhà?
– Em đi học y tá ở thành phố. Trong nhóm bạn ở ký túc xá có anh bạn cũng đàn được bài này, nhưng không hay bằng anh. Sao các anh không tổ chức sinh hoạt văn nghệ, mời thanh niên trong ấp đến giao lưu cho vui?
Tiềm hứa sẽ bàn với anh em về đề nghị này, rồi đứng lên tiễn Mai. Anh tái mặt khi nhìn ra sân thấy con Ki đang nằm ngay cột cờ gặm máy miếng xương. Cả tháng nay liên đội không được ăn thịt, xương con Miu Miu chớ còn gì nüa! Chắc sáng nay Huân đã gom cho Ki. Xương mèo rát nhỏ, mảnh, dễ nhận ra. “Tang vật” sờ sờ trước mắt, cô gái đang đi lùng con mèo cưng này liệu có nghi ngờ?
Tiềm kéo tay Mai lại:
– Xin lỗi... Mai biết hết các bạn thanh niên ở ấp Đình này?
Mai ngạc nhiên:
– Dạ... Em ở đây từ nhỏ mà. Có gì không anh?
– Không phải ai cũng biết hát hò. Nhưng có thể có người biết đá banh, chơi bóng chuyền... Sắp tới lễ Quốc khánh. Chúng tôi cũng đang muốn kết thân với bà con trong ấp. Mai ngồi lại đi, mình bàn công việc chút...
Quả thật mối quan hệ giữa Thanh niên xung phong và người dân địa phương đang không được tốt lắm. Con kênh đi qua vùng đất trồng trọt của họ, mối lợi lâu dài họ sẽ hưởng, nhưng trước mắt cứ thấy mất đất là người nông dân thấy khó chịu ngay. Họ chửi bới, bắt đền bù hoa màu, gây khó khăn cho việc thi công... Rồi đơn vị có đủ thành phần xã hội, đủ loại người tốt xấu. Ăn uống kham khổ, có thể có người bắt trộm con gà, nhổ vài bụi đậu phộng... của người dân. Ban chỉ huy liên đội bị “mắng vốn” mấy vụ, đang vất vả giải quyết.
Khi Mai đã ngồi lại, Tiềm đi qua nhà bếp nói nhỏ với quản lý Nhàn:
– Cô khách này rất sợ chó. Đồng chí đi cột con Ki lại và quét dọn chỗ cột cờ sạch sẽ giùm tôi. Để doanh trại bầy hầy quá!
Bàn xong chuyện nhờ Mai cùng tổ chức cuộc hội thao - hội diễn giao hữu với thanh niên trong ấp, nhìn ra thấy con Ki và đám xương đã biến mất, Tiềm thở phào. Nhưng cô Mai-quan-tâm-mọi-chuyện vẫn chưa chịu về:
– Anh... Cho em hỏi...
– Gì?
– Ở ngoài quốc lộ có con kinh Xáng. Em hỏi thì ba nói hồi trước người ta đào kinh bằng xáng, rất nhanh và thẳng. Vậy sao bây giờ mình không dùng xáng, lại bắt các anh đào tay, vừa lâu vừa cực như vậy?
Tiềm nhìn Mai, ngọng mất mây giây, ừ nhỉ, tại sao vậy? Chắc là... không có dầu? Hay xáng hư hết rồi, không phụ tùng thay? Mắt Mai vẫn nhìn Tiềm thúc hối. Tiềm trả lời đại:
– Nhà nước muốn đào tạo thanh niên đi lên bằng chính sức mình, quen với cuộc sống tập thể, trưởng thành qua lao động gian khó. “Với sức người sỏi đá cũng thành cơm”, Mai nghe câu đó chưa?
Mai che miệng cười:
– Anh nói giống mấy ông thầy chính trị quá! Chuyện gì dễ thì làm, sao bắt lấy sỏi đá làm ra cơm chi cho mệt?
* * *
Ngày hội thao - hội diễn mừng lễ Quốc khánh giữa thanh niên ấp Đình và liên đội Trung Dũng diễn ra tưng bừng suốt từ sáng đến tối chủ nhật. Buổi sáng có thi chạy đua, nhảy xa, nhảy cao, nhảy bao bố, kéo co, cầu lông, bịt mắt đâm lê…, vui không chịu nổi. Buổi chiều, từ ba giờ, là trận đá bóng sôi nổi giữa hai đội tuyển. Người xem là dân trong ấp và đội viên liên đội, tiếng reo hò ủng hộ gà nhà vang lên không ngớt. Sân đất bốc bụi theo những đôi chân chạy thình thịch. Một đội bóng ở trần, quần xà lỏn, chân đất. Đội kia chân đất, quần xà lỏn, ở trần. Vậy mà họ vẫn nhận ra đâu là đội mình, đâu là đội bạn. Bóng lăn từ chân này qua chân nọ, vượt qua khu trung tuyến, thâm nhập vùng cấm địa, hướng thẳng về gôn... Sút! Vào! Không vào! Thích quá! Thủ môn liên đội Trung Dũng chụp hết xẩy, hai tay như có dính nhựa! Tiếng vỗ tay rầm rập vang lên.
Chàng thủ môn đó chính là Tiềm. Tóc cắt ngắn, tướng cao lớn, khỏe mạnh, được phân biệt với đồng đội nhờ một cái áo thun nâu cũ mèm, bạc phếch. Chụp được bóng, anh cười toét miệng phô hàm răng trắng, nhồi bóng xuống và tung chân sút cật lực về phía trước. Quá đã!
Đội Trung Dũng thắng 3-2 phần lớn nhờ công thủ môn Tiềm giữ gôn xuất sắc, cứu được một quả phạt đền và mấy bàn thua trông thấy. Sau trận bóng, anh được đồng đội công kênh chạy khắp sân, trong ánh mắt dõi nhìn từ một cổ động viên của đội... đối phương. Cũng chính đôi mắt ấy tiếp tục dành hết sự chú ý cho anh trong đêm hội diễn văn nghệ ở sân đình. Cứ thanh niên ấp lên diễn một bài là bên Trung Dũng lên đáp ứng. Nhạc công đệm guitar duy nhất cho toàn chương trình cũng chính là Tiềm. Được yêu cầu hát, anh chọn Tình ca của Hoàng Việt. Giọng anh ấm áp ru “đôi mắt” và nhiều khán giả nữ khác vào cơn mơ mộng bồi hồi.
Hát xong, Tiềm chỉ ngay vào “đôi mắt”:
– Xin mời cô Mai lên hát một bài!
Khán giả, nhất là những chàng thanh niên xung phong hay ghi nợ ở quán cà phê ông Năm, vừa vỗ tay vừa gào hết cỡ:
– Lên đi! Lên đi!
– Biểu lẹ giùm mà không chịu lẹ giùm! Mắc cỡ gì mà không chịu lẹ giùm!
Mai thẹn thùng bước lên, đến bên Tiềm. Sau vài lần gặp gỡ bàn bạc việc tổ chức cuộc vui hôm nay, họ đã khá thân nhau. Cứ cuối tuần Mai về nhà, lại kêu thằng em chạy vào liên đội mời Tiềm ra bàn công việc. Cà phê pha sẵn, trà ngon, đến bữa ông bà Năm còn mời Tiềm ở lại ăn cơm. Anh em liên đội chọc ghẹo, Tiềm vẫn tỉnh bơ.
– Em hát nhạc Thanh niên xung phong được không anh Tiềm? Em mới học được Con kênh ta đào[1] nè! - Mai hỏi nhỏ chàng nhạc công.
– Còn gì bằng! - Tiềm khích lệ.
Cả liên đội Thanh niên xung phong hào hứng vỗ nhịp theo tiếng hát của Mai. Cô vừa hát vừa diễn thật duyên dáng:
.... Mồ hôi muối lưng áo em bạc trắng
Con kênh bây giờ chưa là con kênh xanh...
Kết bài hát bằng câu Con kênh ta đào có em và có anh, Mai bạo dạn bước sát lại khoác vai Tiềm trong tiếng vỗ tay gào rú ầm ĩ của mọi người. Tiềm nghiêng người qua Mai, hỏi nhỏ:
– Thích bài hát Thanh niên xung phong mà có dám đi Thanh niên xung phong không?
Mắt long lanh nhìn Tiềm, Mai nói nhẹ như hơi thở:
– Anh muốn là em đi liền. Ngay ngày mai, được không?
Tiềm vội né:
– Anh nói đùa thôi. Cực lắm! Em sắp là y tá rồi. Chỗ của em là ở các bệnh viện.
Đêm đó, “đôi mắt” cứ thao thức mãi, không sao ngủ được.
* * *
Trời mưa từ chiều. Doanh trại chìm trong màn nước trắng xóa, lặng ngắt. Loại mưa dầm làm rã lớp vỏ bọc, thấm ướt tâm hồn bên trong, khiến con người bải hoải chẳng muốn làm gì nghĩ gì, mặc cho tiếng mưa rơi đưa mình vào chốn vô minh trống rỗng.
Ăn cơm xong, thấy người mệt mỏi gây gây sốt, Tiềm vào giường nằm nhưng cứ trằn trọc mãi trên vạt tre, không sao ngủ được. Chuyện một năm qua cứ quay trở lại trong tâm trí Tiềm như một cuộn phim u buồn, buốt nhói. Tiềm cảm thấy phần số của mình bỗng như bị lật ngược, rơi tuột xuống vực sâu. Cảm giác bất ngờ trắng tay đầy uất ức khiến Tiềm vừa muốn buông xuôi lại vừa muốn vùng vẫy vượt thoát nghịch cảnh. Trên hiện trường, anh lao động hùng hục đến kiệt sức, trở thành kiện tướng có năng suất đào đắp cao nhất liên đội, được biểu dương liên tục rồi được đề bạt lên làm liên đội phó thi công thay Huân điều đi đơn vị khác. Anh cũng là “kiện tướng” uống rượu, chỉ chịu tan cuộc vui khi đã say mềm... Tất cả vẫn không thể làm anh quên được nỗi buồn thân phận. Và càng không thể quên bóng hình cô bạn gái bao nhiêu năm gắn bó đến mức đã là một phần đời của mình.
Mấy tháng liền Tiềm ở lì trên đơn vị, không về gặp Thương và Phong. Hai người thường viết cho Tiềm, bỏ chung trong một bao thư, càng làm Tiềm buồn hơn. Họ hỏi đường đi, đòi lên thăm, nhưng Tiềm không cho. Dù anh thấy nhớ cả hai, nhất là Thương, đến quay quắt. Anh phải lao động liên tục. Anh phải say nhừ hàng đêm. Để cố quên, nhưng chỉ càng nhớ. Một tiếng cười giòn, một mái tóc cắt ngắn, một đôi mắt mí lót... của đồng đội nữ. Tất cả đêu làm Tiềm nghĩ đến Thương. Thương còn len vào giấc ngủ của Tiềm hàng đêm. Nàng im lặng đứng nhìn anh với nụ cười chế giễu thường trực, thậm chí trong mơ đôi khi Tiềm vẫn nghe được mùi thơm ngày nào từ tóc từ người Thương phả ra, nồng nàn, ngây ngất.
Chi đoàn đến họp phiên thường kỳ ở phòng ngoài, không ngờ Tiềm đang nằm bên trong vì buổi tối anh thường đi xuống các đội lai rai đến khuya. Họ kiểm điểm công tác từng người, rồi qua phần phát triển Đoàn. Tuấn, đội trưởng đội 1, đề nghị xem xét kết nạp Tiềm vào Đoàn. Vài ý kiến khác đồng tình, cho rằng anh quá xứng đáng. Hào, liên đội phó chính trị, bí thư chi đoàn, phát biểu:
– Tôi cũng thấy anh Tiềm rất xứng đáng, nhưng xem kỹ lý lịch thì thấy có hai vấn đề chúng ta phải rất thận trọng. Một là bản thân Tiềm từng là sinh viên Học viện Quốc gia hành chánh, nơi chuyên đào tạo công chức cao cấp cho ngụy quyền Sài Gòn. Vì sao sau giải phóng anh lại vào được Trường đoàn rồi chuyển về làm công tác thanh niên ở địa phương, sau đó lại xin đi Thanh niên xung phong? Cha anh chết sớm vì lý do gì? Đó là những câu hỏi chúng ta cần làm rõ...
Tuấn phản ứng:
– Đồng chí nhìn vấn đề nghiêm trọng quá! Dân Sài Gòn ít nhiều đều dính dáng tới chế độ cũ...
Hào cắt ngang lời Tuấn:
– Đề nghị đồng chí để tôi nói hết đã. Vấn đề thứ hai là anh ruột của Tiềm là trung úy không quân ngụy, bị chết trận. Cha mất sớm, nhà chỉ có hai anh em, sau cái chết của người anh một thời gian thì bà mẹ bị bệnh mất... Những điều này liệu có ảnh hưởng đến tình cảm của Tiềm với cách mạng? Có thật sự Tiềm yêu lý tưởng cộng sản đủ để chúng ta có thể yên tâm đưa vào đội ngũ? Vì những lý do này, tôi đề nghị cần phải có thời gian thử thách Tiềm thêm, đồng thời phải báo cáo trường hợp này lên đoàn ủy cấp trên để xin ý kiến. Gần đây, từ khi đồng chí Huân đi, tôi dọn sang ở với Tiềm cũng là để tìm hiểu thêm về tâm tư của anh. Nhưng Tiềm là người rất kín đáo, ít nói về bản thân, thật khó hiểu.
Phòng họp yên lặng như tờ, có thể nghe rõ tiếng lộp bộp của những giọt mưa cuối cơn rơi trên mái tranh. Bên trong, Tiềm nằm im, đau đớn.
Buổi họp kết thúc, giải tán. Hào bưng đèn dầu đi vào phòng. Anh giật mình nhìn thấy Tiềm nằm trong bóng tối, gối đầu lên hai bàn tay, đưa mắt nhìn anh. Hiểu ngay Tiềm đã nghe được tất cả, Hào lúng túng:
– Xin lỗi Tiềm... Tôi không biết anh nằm đây. Nhiệm vụ của tôi phải nói như vậy, không thể khác. Mỗi người một hoàn cảnh. Nhưng tôi tin nếu cứ phấn đấu tốt như vầy, chắc chắn anh sẽ được vào Đoàn, chỉ là vấn đề sớm hay muộn.
Tiềm đưa tay ra ngăn Hào lại:
– Anh không có lỗi gì hết và xin anh đừng bận tâm về chuyện này nữa. Cũng không cần thiết hàng đêm trò chuyện tìm hiểu tôi. Tôi vào Thanh niên xung phong chẳng có một ý định gì về chính trị hay tương lai. Tôi không cần bất cứ quyền lợi gì. Thậm chí tôi chỉ cần làm một đội viên bình thường thôi.
Một tuần sau, Tiềm được thông báo Thành đoàn sẽ thành lập trường Thanh niên mới ở Sơn Lâm để cải tạo thanh niên tệ nạn xã hội của thành phố. Với lực lượng cán bộ nòng cốt lấy từ hơn trăm người của đơn vị Thanh niên xung phong ở Sơn Lâm, chắc chắn trường rất thiếu nhân sự khi số lượng học viên tương lai sẽ là hàng nghìn người. Sơn Lâm nằm trong vùng rừng núi phía Bắc Sông Bé[2], giáp Đắk Lắk. Xa xôi và hiểm trở. Không phải ai cũng sẵn sàng lên rừng. Tiềm nộp đơn xin được chuyển công tác lên Sơn Lâm. Lúc đó là đầu tháng 11-1976...
❀ ❀ ❀
[1] Nhạc Phạm Tuyên, thơ Bùi Văn Dung
[2] Nay đã tách thành hai tỉnh Bình Dương và Bình Phước