Miền Đất Lạ

Lượt đọc: 206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xiii. Chiếc Cặp Da Quý Giá

❊ ❊ ❊

Trên một hòn đảo thuộc một quốc gia tư bản ở vùng Đông Á. Một buổi sớm còn dày đặc sương mù.

Kinh Vu xách chiếc cặp da, phấn khởi bước ra khỏi biệt thự của đại tá Kim Quân thì bắt gặp Khánh Chân, nữ thư ký của đại tá đi vào, gã chưa kịp chào, ả đã đon đả hỏi:

- Kinh Vu tiên sinh, ngài đi đâu sớm vậy?

Gã tươi cười trả lời:

- Tôi đến chào đại tá để đi phép, còn cô, đi đầu về đấy?

Khánh Chân giơ bó hoa cầm ở tay lên mắt tình tứ:

- Mua hoa cho đại tá, ngài được đi phép? Ôi, thích nhỉ, đại tá cho phép bao nhiêu ngày?

- Một tuần thôi, chào cô nhé, hôm nào trở về tôi sẽ mang quà biếu cô.

- Cảm ơn, anh nói thật chứ? À khoan đã, mạn phép đại tá, tôi tặng anh một bông hoa này.

Khánh Chân rút một bông hoa hồng đưa cho Kinh Vu. Gã sung sướng đón lấy rồi nói:

- Ôi, rất đẹp, cô nương khéo chọn hoa quá. Đại tá vẫn khen tài cắm hoa của cô.

- Tiên sinh quá khen thôi.

Ả ngắm nhìn Kinh Vu từ đầu đến chân rồi cười:

- Tiên sinh hôm nay trông lịch sự quá! Tôi tưởng ngài sắp đi dự chiêu đãi ở đâu. Thế tiên sinh về nghỉ phép ở địa phương nào?

- Về quê tôi Kim-uây.

- À, thế ra ngài xuống tàu bây giờ phải không?

- Vâng, thôi tạm biệt cô nương nhé.

- Chúc tiên sinh may mắn.

Khánh Chân lưu luyến nhìn Kinh vu tới khi hắn đi khuất hàng dừa, ả mới đem hoa vào biệt thự.

Rời khỏi nhà đại tá Kim Quân, Kinh Vu không ra bến tàu mà gã lại tìm đường ra sân bay để chuẩn bị đáp chuyến máy bay buổi sáng của Công ty hàng không hải ngoại Anh quốc từ Đa-bô đi Xanh-ga-po. Gã đã nói dối Khánh Chân về Kim-uây nghỉ phép, nhưng chính là gã có nhiệm vụ quan trọng mà đại tá Kim Quân mới giao cho tại nhà riêng.

Trong những năm cuối cùng của cuộc tranh chấp quyền lực, lão đại tá đã nhìn thấy tiền đồ thảm hại của chính phủ Vương quốc, lão lo cho sự sụp đổ cơ nghiệp của lão nhiều hơn nên lão đã đề nghị cho chuyển đại bộ phận cơ quan đầu não của Chính phủ về Đa-bô để xây dựng căn cứ địa, đồng thời cũng là để bảo vệ cho quê hương lão ở Đa-bô.

Kim Quân còn nhìn xa hơn nữa, suốt mấy chục năm phụng sự cho Quốc vương gã cũng đã tích lũy được một số vốn, tậu một khu rừng và một biệt thự ở Đa-bô, nhưng đến nay lão thấy vẫn còn chưa đủ, cần phải làm giàu nữa, để sau này an dưỡng tuổi già (trong những năm cuối đời). Vì vậy lão đang có một mưu đồ to lớn và hôm nay, lão ủy thác cho tên đồ đệ trung thành nhất đi làm nhiệm vụ ấy. Kinh Vu theo lão đã mười năm nay, từ một tên lính cận vệ, được lão cất nhắc lên làm đại úy cận vệ, một cánh tay đắc lực và ngoan ngoãn có thể suốt đời tận tụy hy sinh vì lão. Hôm nay nhận sứ mệnh của lão giao cho, gã rất lo lắng nhưng cũng vô cùng phấn khởi, vì nếu hoàn thành nhiệm vụ sẽ được lão thưởng cho một số tiền lớn!

Công việc xem ra rất đơn giản, Kinh Vu nhận của lão Vương một bọc tài liệu gói trong miếng nylon màu xanh nhạt, buộc giấy cặp chì có dấu riêng của Kim Quân khắc chữ. “Vĩnh sinh”. Tài liệu gì không rõ. Kinh Vu chỉ biết có nhiệm vụ đem bộ tài liệu ấy đến một khách sạn tại thành phố Xanh-ga-po, giao tận tay cho một người Mỹ rồi nhận lấy ngân phiếu một triệu đô la đem về cho lão, lão sẽ trích ra 10% thưởng cho Kinh Vu.

Ôi, một số tiền lớn. Với 10 vạn đô la, gã có thể trở thành một sĩ quan giàu có, một điều bất ngờ mà gã chưa hề dám mơ ước!

Cầm chiếc cặp chắc chắn trong tay, Kinh Vu vô cùng phấn khởi và cũng rất hồi hộp lo lắng vì lão đại tá có căn dặn: “Tính mệnh của anh gắn liền với chiếc cặp tài liệu này. Nếu đánh mất thì anh sẽ bị mất đầu!” Nếu mất chiếc cặp thì gã sẽ không còn chỗ đội mũ và sự nghiệp của lão Kim Quân cũng đổ vỡ theo.

Bởi thế, gã phải hoàn toàn giữ bí mật trong chuyến đi này.

Ra tới sân bay, vừa tới giờ máy bay cất cánh nhưng gã không vội vàng vì đã liên hệ với Công ty dành riêng cho gã chỗ ngồi đặc biệt rồi.

Hành khách đi trên chuyến máy bay này nhiều thành phần khác nhau. Kinh Vu không có thì giờ quan sát từng người nhưng với con mắt nhà nghề, gã cũng nhận xét những người ngồi xung quanh. Hàng ghế phía trước, có hai vợ chồng nhà du lịch ngoại quốc, đã đứng tuổi, chiếc ghế sau gã: một ông bác sĩ và một phóng viên nhiếp ảnh, hàng ghế dãy bên phải, một gia đình tư bản đem theo cả mấy đứa nhỏ, chắc là tản cư ra nước ngoài còn người ngồi cạnh gã, một phụ nữ gã chưa nhìn được rõ mặt vì từ nãy người ấy vẫn quay mặt ra cửa sổ tròn nhìn xuống sân bay, chiếc khăn quàng ni lông trùm kín che khuất mặt.

- Kinh Vu ngồi xuống chỗ của mình và gã không khỏi ngạc nhiên khi thấy người phụ nữ quay mặt lại.

Ôi, một sự ngẫu nhiên chăng? Người phụ nữ có một sắc đẹp lộng lẫy vô cùng, nước da trắng như tuyết, đôi mày nhỏ dài và đen hàng mi cong với cặp mắt bồ câu, sống mũi cao, cặp môi hình quả tim mọng đỏ trên khuôn mặt trái xoan kiều diễm.

Kinh Vu cảm thấy quen quen và rồi gã đã nhớ ra: Lý Lệ Hoa, nữ diễn viên điện ảnh nổi tiếng của Hồng Kông!

Thật là may mắn! Kinh Vu không ngờ rằng mình lại có diễm phúc ngồi gần người đẹp trên chuyến đi này, người mà gã hằng hâm mộ và ao ước mỗi khi thấy nàng xuất hiện trên màn ảnh. Gần 10 năm trong nghề, gã cũng đã gặp nhiều người đẹp, người mà hiện nay gã đang say mê là Khánh Chân, nữ thư ký của đại tá Kim Quân nhưng so sánh Khánh Chân với người đẹp ngồi bên thì chẳng khác nào như so ngọc với đá mà thôi!

Khi gã ngồi xuống ghế, bắt gặp đôi mắt của nàng nhìn, gã vội cúi đầu khẽ chào một cách nhẹ nhàng, lịch sự, khiến nàng cũng gật đầu chào lại và mỉm một nụ cười đầy thiện cảm.

Kinh Vu bắt đầu gợi chuyện và được nàng trả lời niềm nở, khiến gã hết sức sung sướng.

- Cô nương đi Mã Lai ?

- Dạ! Tôi đến Xanh-ga-po.

- Rất hân hạnh được cùng đi với cô trong chuyến máy bay này. Cô sang đó có việc gì vậy?

- Dạ, tôi sang đóng một cuốn phim theo hợp đồng đã ký với một hãng phim của người Anh.

Nàng trả lời với một giọng kiêu kỳ khiến Kinh Vu càng ngây ngất.

- Vậy ra cô là tài tử Lý Lệ Hoa.

- Dạ, đúng vậy, còn ngoài, ngài sang có việc gì?

- Thưa cô nương tôi sang đặt mua một số hàng cho công ty chúng tôi.

- Ngài là một nhà kinh doanh!

- Vâng.

Nói xong, gã sửa lại chiếc ca vát cho thêm phần trang trọng. Lý Lệ Hoa liếc nhìn gã rồi cười duyên:

- Xin ngài cho biết quý danh?

- Dạ, tôi tên là Ky-sinh.

- Ôi! Tên hay nhỉ!

- Dạ, bình thường thôi mà.

Kinh Vu thầm nghĩ: “Nếu nàng lại biết rằng ta là một đại úy và sắp trở thành một nhà giàu có thì có lẽ nàng còn cảm tình với ta hơn!”. Nhưng rồi gã chợt nhớ tới nhiệm vụ. Chiếc cặp da từ nãy vẫn ôm khư khư trong tay, gã thấy hơi bận bịu, nhìn vào giá để hành lý thì lộn xộn quá khó trông, gã bèn đặt béng vào sau ghế rồi tựa lưng vào, thế là bảo đảm, vừa thoải mái vừa giữ được chặt chẽ chiếc cặp tài liệu mà tránh được những con mắt tò mò.

Máy bay đã bay được một lúc, trời hửng nắng, mặt biển phản chiếu một màu lấp lánh hiện rõ lên những hòn đảo nhấp nhô với những hình thù kỳ thú khiến Lý Lệ Hoa say sưa ngắm nghía. Chợt nàng kéo tay Kinh Vu trỏ xuống một hòn đảo hỏi:

- Thưa tiên sinh, đây là đảo gì vậy?

Kinh Vu nghển đồ nhìn ra rồi trả lời:

- Đây là đảo san hô nổi tiếng có nhiều san hô quý.

- Trời! Đẹp lạ, ngài ngắm xem vòng quanh đảo hiện lên một vành đai bích ngọc sáng lấp lánh, tôi chưa được ngắm cảnh này bao giờ.

Kinh Vu tỏ ra thông thạo:

- Cô nương chưa được đặt chân lên những hòn đảo kỳ lạ gần quê hương tôi, còn nhiều nơi đẹp vô cùng! Nếu có dịp nào đó được hân hạnh dẫn cô đi thăm một vài nơi thắng cảnh thì chắc cô sẽ vui lòng.

- Vâng, tôi rất mong có dịp được gặp lại tiên sinh.

Kinh Vu bồi hồi xúc động, gã thấy lòng sung sướng tràn ngập một niềm vui.

Trong chuyến đi này gặp một nữ tài tử danh tiếng và nàng lại rất cảm tình với gã. Ôi, vận may đang đến cùng hạnh phúc, cảm hứng gã khe khẽ cất giọng hát một bản nhạc tình:

“Ôi biển rộng mênh mông bát ngát

Sóng dạt dào, xanh ngắt một màu lơ

Ngồi bên em, anh ngây ngất say mơ…”

- Tiên sinh hát hay quá!

Lời khen thành thực của Lý Lệ Hoa làm gã phần khởi muốn hát thêm, nhưng rồi gã vẫn tự nhủ: “Phải chú ý đến chiếc cặp da, đừng quên nhiệm vụ đấy!”. Gã lại tựa lưng vào chiếc cặp, nó vẫn cồm cộm đằng sau, gã yên tâm.

Chuyện vui rút ngắn đường dài, chẳng mấy chốc đã đến nơi, nhân viên hàng không báo tin với hành khách rằng sắp sửa hạ cánh.

Kinh Vu liếc nhìn Lý Lệ Hoa, nàng cũng tỏ ra hơi buồn vì sắp chia ly.

- Thôi sắp phải chia tay rồi!

- Thật đáng tiếc! Cô tôi biết địa chỉ được chăng?

- Dạ, tôi về nhà người bạn quen rồi mới đến hãng phim. Bạn tôi, ở số nhà 205 đại lộ Chấn An, khi nào thư thả mời tiên sinh tới chơi.

- Rất hân hạnh! Tôi sẽ lại thăm cô nương khi công việc xong xuôi. Sau khi máy bay hạ cánh, hai người lưu luyến bắt tay nhau, cô bước lên chiếc xe chờ sẵn mui trần, còn Kinh Vu cũng xách chiếc cặp da lên một chiếc tắc xi bảo lái xe về khách sạn đã thuê trước.

Xe mở máy, Kinh Vu còn nhìn thấy Lý lệ Hoa thò đầu ra nhìn gã tủm tỉm cười và giơ tay vẫy rất tình tứ. Gã càng ngây ngất tâm hồn!

*

* *

Thành phố Xanh-ga-po có một hải cảng lớn, quanh năm, tàu bè ngoại quốc ra vào tấp nập. Một thị trường sầm uất với những công ty xuất nhập khẩu đồ sộ của ngoại quốc đầu tư.

Xanh-ga-po cũng là nơi hấp dẫn khách du lịch, những thắng cảnh nổi tiếng, những tòa nhà sừng sững cao hàng chục tầng, với những đường phố bóng nhoáng rộng rãi, nhiều cây xanh hai bên, những khách sạn hiện đại trên bờ biển, cùng những tiệm nhảy, ci-nê, rạp hát, cửa hiệu buôn bán với những biển quảng cáo lòe loẹt, những ống đèn nhiều màu sắc, nhấp nháy suốt ngày đêm làm cho thành phố có phong cách Âu Mỹ nhiều hơn Á đông.

Dân số ở đây phần lớn là ngoại kiều, Hoa kiều chiếm đa số 70% rồi mới đến các kiều dân khác, còn dân bản xứ chỉ vẻn vẹn có 15%.

Ngôn ngữ ở đây cũng dùng nhiều thứ tiếng: tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Trung Hoa rồi sau mới đến Mã Lai.

Ngồi trên xe, lướt nhanh qua những phố phường đông đúc, Kinh Vu vẫn thấy lòng bâng khuâng, luyến tiếc hình bóng Lý Lệ Hoa, gã chép miệng “Ôi! Gặp gỡ làm chi cho thêm nhớ thêm mong!”.

Cuộc đời cận vệ của gã bên cạnh đại tá Kim Quân gần chục năm được lão tin cẩn, tình cảm của lão đại tá với gã không khác gì cha con, nhưng gã chưa thấy bao giờ trái tim xúc động bằng hôm nay!

Về tới khách sạn, sau khi gặp người quản lý, gã được người phục vụ dẫn đến phòng thuê, ở trên tầng thứ 5 bằng thang máy.

Một cô hầu phòng người Hoa kiều, xinh đẹp vào trải lại khăn giường, thay hoa ở bàn và chỉ dẫn cho gã những tiện nghi thường thức. Kinh Vu móc túi, lấy cho cô hầu phòng mấy đô la Hồng Kông rồi viết mảnh giấy cho cô ta đem xuống phòng thường trực để hẹn tiếp khách vào buổi tối.

Đến bữa ăn, Kinh Vu cũng không rời chiếc cặp da và cho tới tối, gã cẩn thận nhét cặp tài liệu xuống dưới gối đầu giường và lúc nào cũng chuẩn bị khẩu súng nạp đạn sẵn sàng để đối phó với những bất trắc có thể xảy ra.

Khoảng 8 giờ tối.

Kinh Vu đang nằm hút xì gà thì có chuông gọi

Cô hầu phòng đưa vào cho gã một tờ danh thiếp, gã cầm xem:

“Thương gia Trần Vĩnh An”

Gã vui mừng choàng dậy cho mời khách lên. Khách là một người trạc 45 tuổi, đeo cặp kính trắng gọng đồi mồi, để râu mép con kiến, chững chạc trong bộ âu phục mùa thu, đầu để trần, tay xách chiếc cặp da màu nâu còn một tay cầm chiếc can.

Khách cúi đầu chào rồi hỏi:

- Thưa tôn huynh, ngài vừa ở chỗ lão bá Kim Quân lại đây chăng?

- Dạ thưa tiên sinh, phải ạ, mời tiên sinh ngồi.

Kinh Vu sốt sắng mời khách xơi nước, hút thuốc rồi nói khẩu hiệu liên lạc:

- Thưa ngài “hàng hóa độ này có khan hiếm lắm chăng”

Khách từ từ tháo kính xuống, lấy mùi xoa lau rồi nói:

- “Giá đinh hương tăng, cao su cũng vậy, riêng cà phê và chè thì lại sụt” nhưng vẫn đủ hàng cho quan khách dùng.

Kinh Vu bèn rút trong túi ra một nửa chiếc lược gẫy để trên bàn, khách cũng rút túi ra nửa chiếc như trên, Kinh Vu cầm hai mảnh chắp lại rất khớp, gã tươi cười:

- Thưa tiên sinh, chúng ta đã là bạn đồng liêu rồi, bây giờ ngài có thể dẫn tôi đến gặp ngài “Phao-tơ” được không ạ?

- Thưa ngài, ngài Phao-tơ có giao cho tôi nhiệm vụ bắt liên lạc và để xem có đích xác là người của Kim lão bá thì bấy giờ mới cho gặp, điều trên thì đã xác định. Đề nghị ngài cho biết tài liệu ngài sẽ trao cho chúng tôi có chính xác không?

- Thưa tiên sinh, trước khi giao cho tôi, ngài đại tá đã niêm phong cẩn thận bằng dấu riêng của ngài và tôi đã hết sức bảo vệ nó đến đây an toàn, vậy chắc chắn rằng không có điều gì sai sót thưa ngài.

- Nếu vậy thì rất tốt, ngài có thể đến cùng tôi gặp ngài Phao-tơ và nhận luôn ngân phiếu, vậy mời ngài sửa soạn cho.

Kinh Vu hết sức mừng rỡ, gã mặc quần áo rồi lấy chiếc cặp ở đầu giường ra, song gã cũng cẩn thận xem xét lại chiếc cặp một lần nữa vì qua lời nói của khách gã cũng thấy nghi ngờ.

Chiếc cặp da màu nâu mềm mại đáng yêu ấy bỗng khiến gã giật mình nhìn kỹ ổ khóa. Kinh Vu kinh ngạc, vội lấy chìa khóa ra mở thử thì thấy khó mở, gã toát mồ hôi, mở tung chiếc cặp rồi vội rút bọc tài liệu ra xem. Ôi! Một sự kỳ lạ! Bọc tài liệu vẫn còn nguyên đây, nhưng dấu gắn xi lại khác? Sau khi nhìn kỹ, Kinh Vu kêu lên một tiếng thất đảm:

- Trời ơi! Chết tôi rồi! Chiếc cặp của tôi đã có kẻ nào đánh tráo mất rồi.

Người khách sửng sốt nhìn gã rồi hỏi:

- Sao? Chiếc cặp của ngài bị đánh tráo rồi ư? Thật vậy không?

Kinh Vu ngơ ngác như người mất hồn:

- Thưa ngài, chính như vậy! Tôi nhớ rằng đại tá cặp chì dấu “Vĩnh sinh” cơ, vậy mà bây giờ dấu cặp chì lại khác và màu vải nylon bọc ngoài cũng sẫm hơn.

Không còn nghi ngờ gì nữa, lạ thật.

Người khách điềm tĩnh hỏi:

- Vậy khi mang tài liệu đi, ngài có rời khỏi nó lúc nào không?

- Dạ, thưa tiên sinh, tôi không rời khỏi nó lúc nào cả, khi lên máy bay, tôi còn để ở sau lưng, ngồi tựa vào.

- Ngài hãy nhớ kỹ xem!

- Vâng! Tôi nhớ rất kỹ.

Rồi Kinh Vu hoảng hốt cởi phăng bọc tài liệu ra xem, bên trong chỉ là một mớ giấy báo cũ.

Sự thật đã rõ ràng, Kinh Vu kêu lên một tiếng thất vọng rồi ngồi thừ người ra, vò đầu bứt tai. Khách thấy vậy vội đứng dậy cáo từ:

- Thôi, thế là sự nghiệp của chúng ta đến đây chấm dứt, xin lỗi ngài, tôi rất bận, không thể giúp ngài thêm gì được nữa, tôi xin về đây!

Kinh Vu vội níu lấy khách khẩn khoản:

- Trần tiên sinh! Ngài giúp tôi với! Bây giờ làm thế nào?

Khách cười nhạt:

- Biết làm thế nào. Ngài đành quay về mà báo cáo lại với Kim lão bá thôi!

Rồi lão gỡ tay gã, cúi đầu chào đi ra.

Chợt nhớ ra điều gì, Kinh Vu đóng vội chiếc cặp da rồi tất tả bước xuống cầu thang ra khỏi khách sạn, thuê xe đến đại lộ “Chấn An” tìm đến số nhà 205. Gã hồi hộp bước chân vào. Đó là một gian hàng bán đồ phụ tùng xe máy, gã hỏi người bán hàng:

- Thưa ngài, tôі muốn gặp cô Lý Lệ Hoa, cô ấy có ở đây không ạ?

Người bán hàng ngạc nhiên nhìn gã trả lời:

- Không có ai là Lý Lệ Hoa ở đây cả.

- Nữ tài tử điện ảnh Hồng Kông, cô ấy cùng đáp chuyến máy bay với tôi sáng nay tới đây và nói rằng về ở đây với người bạn.

Người bán hàng khẳng định:

- Ông nhầm rồi, tôi là chủ nhà này, không có bạn bè nào là tài tử cine cả!

Kinh Vu thất vọng, gã thở dài lủi thủi bước ra, lòng thẫn thờ căm uất. Không còn nghi ngờ gì nữa. Lý Lệ Hoa chỉ là một cái tên giả mạo. Tìm đâu ra ả bây giờ?

Lần đầu tiên trong đời, Kinh Vu bị một vố đau điếng người, làm gì bây giờ đây? Quay về báo cáo với đại tá chăng? Mất đầu! Ở lại đây chăng? Lấy gì sinh sống?

Thôi đành! Cũng liều nhắm mắt đưa chân.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Sơn Tùng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.