Miền Đất Lạ

Lượt đọc: 206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xxvi. Kế Hoạch Zfi.

❊ ❊ ❊

Chiếc xe Vơ-đét sơn màu xanh nước biển, rời khách sạn, đang bon trên đường ra sân bay. Trên xe có bốn người: tên hầu cận lái xe, chủ Vôn ngồi phía trước còn Rô-bớt Bao và Ngọc Mùi ngồi phía sau.

Gió bấc lồng lộng thổi, trời lạnh khiến họ phải đóng kín cửa kính trên xe. Sương mù còn dày đặc buổi sớm mai nên phải bật đèn pha và xe phải chạy với tốc độ trung bình.

Hành lý của họ mang theo gồm có hai chiếc va ly và một cây đàn viôlon đựng trong chiếc hộp rất đẹp. 、

Với danh nghĩa một nhà soạn nhạc đi du lịch Rô-bớt Bao có thể che mắt các nhà chức trách địa phương một cách dễ dàng.

Hôm nay Rô-bớt Bao cùng cô bạn gái lên đường đi Nhật Bản, lại có ông chủ một công ty xuất nhập khẩu Hoa Kỳ Sác-lơ-vôn ra tiễn chân.

Cuộc hành trình của họ thật đẹp đẽ và thơ mộng. Rô-bớt Bao lim dim mắt, vẻ thoải mái, ngả lưng vào đệm xe mơ màng còn Ngọc Mùi thì tay ôm một bó hoa tươi, nhưng trong lòng vô cùng hồi hộp.

Bỗng có tiếng còi ô tô, một chiếc xe du lịch khác cũng kiểu Vơ-đét màu đen đang lao nhanh vượt lên.

Khi hai chiếc xe đã ngang nhau thì chiếc xe Vơ đét màu đen, một bàn tay bí mật làm một động tác rất nhanh, rồi vượt hẳn lên trước.

Một tiếng nổ khẽ: Pình! Chiếc Vơ đét của Vôn dường như bị bó phanh sệt bánh. Tên hầu cận lái giảm tốc độ và cho xe dừng lại, nhảy xuống.

Một chiếc lốp bánh sau đã bị vỡ, xì hơi xẹp xuống. Bọn Vôn và Bao còn đang ngạc nhiên thì liền lúc đó, chiếc xe hồi nãy đã quay trở lại đỗ trước chiếc xe của Vôn, rồi từ trên xe nhảy xuống hai người cao lớn, nhanh nhẹn bước đến bên chiếc xe xanh, mở cửa giương những nòng súng đen ngòm chĩa vào những người trong xe, một người hạ lệnh bằng tiếng Anh:

- Xin mời ông chủ Vôn, ngài Bao cùng cô nương sang ngay chiếc xe của chúng tôi.

Rô-bớt Bao, Vôn đều ngơ ngác hốt hoảng nhìn bọn người lạ mặt. Vôn trấn tĩnh hỏi:

- Các ông là ai? Định làm gì chúng tôi thế này?

Một người trong bọn nói:

- Không có thì giờ giải thích bây giờ, xin mời các ngài ra khỏi xe ngay! Và mong các ngài nhớ cho rằng những khẩu súng này có gắn ống hãm thanh!

Ngọc Mùi sợ hãi khi nhận thấy bọn chúng đều là những người lạ mặt, cô nép người vào sát Rô-bớt Bao lo lắng nghĩ: “Không phải người mình, bọn này chắc hẳn là tay chân của tên Hòang mất rồi! Thôi thế là hỏng hết!”

Ngọc Mùi đã đoán đúng. Hai người lạ mặt chính là tên Dương và Lã, bọn đàn em của Hoàng Tử Khả, chúng đang âm mưu chơi một vố với quan thầy, bắt Ngọc Mùi để đòi lại tấm bản đồ quý giá.

Tên hầu cận của Vôn cũng đã bị một người khác gí súng bắt ngồi im tại chỗ. Một tiếng quát khẽ:

- Mời các ngài xuống xe mau, không thì đừng trách chúng tôi đối xử tệ! Bất đắc dĩ cả ba người đều phải ra khỏi xe.

Vôn giả bộ ngoan ngoãn giơ hai tay bước xuống thừa lúc bất ngờ, hắn cúi người lao thẳng đầu vào bụng tên Lã và lấy tay gạt mạnh văng khẩu súng lục trên tay hắn. Một cuộc vật lộn giữa tên Vôn và Lã bên chiếc xe, nhưng từ chiếc xe Vơ đét của bọn gian, nhảy xổ một tên nữa xuống giúp sức, thế là tên Vôn không chống hắn vội rống lên kêu cứu!

Bọn gian lập tức trói chặt tay và nhét giẻ vào mồm Vôn. Một tên hất hàm bảo Ngọc Mùi và Bao đang tái mặt đứng đấy:

- Nếu hai người còn có ý định chống cự thì cũng sẽ như ngài Vôn thôi! Nói ngọt không nghe.

Sau khi tước hết vũ khí và hành lý của bọn Vôn, chúng đàng hoàng đẩy mấy người sang chiếc xe Vơ đét đen, chúng nhét cả bốn người: Vôn, Bao, Ngọc Mùi và tên hầu cận ngồi khoang sau cùng tên Dương, còn 3 tên gian ngồi khoang trên, bỏ mặc chiếc xe xanh vỡ lốp nằm ở vệ đường, Lã hạ lệnh mở máy.

Tên lái xe của bọn gian, mở công tắc điện kéo nút đề-ma-rơ nhưng kéo mãi máy vẫn không nổ.

- Xe lại hỏng! Quái thật.

Tên Lã ra lệnh:

- Chữa mau lên!

Tên lái xe nhảy xuống, mở nắp động cơ, loay hoay mãi nhưng xe vẫn không chạy được.

Tên Dương cũng nông lòng vội bảo một tên gian chú ý giám sát bọn Vôn, rồi hắn nhảy lên giúp sức tên tài xế.

Dương mở hộp máy và hắn rất kinh ngạc khi thấy mấy đầu dây dẫn điện bị cắt đứt! Ai đã nhảy vào xe khi bọn chúng xuống hết để bắt bọn Vôn. Chúng ngơ ngác nhìn nhau.

Bỗng một hồi còi rúc vang,... Bọn gian chưa kịp định thần thì đã thấy 4 người cảnh binh lực lưỡng từ sau xe nhảy xổ đến kèm theo một tiếng quát lớn:

- Giơ tay hết lên!

Và bốn khẩu súng đen ngòm cũng chĩa thẳng vào bọn gian một cách hung dữ:

Vừa bị mắc kẹt trong xe chật chội, vừa bị hỏng xe nên tên Lã thấy rằng có chống cự cũng vô ích và trời đã dần sáng rõ, nên đành ngoan ngoãn giơ tay. Bọn đàn em cũng phải làm theo.

Sau khi tước đoạt hết súng của bọn gian, một người cảnh binh nói:

- Hừ! Các anh hành động ghê gớm thật, Nhưng bịt sao được mắt của nhà chức trách.

Sự việc đột ngột xảy ra cùng một lúc, tên Bao bàng hoàng, hắn biết rằng đã được cứu, nên vội vàng cảm ơn rối rít, đồng thời hắn loay hoay cởi trói và tháo giẻ ở mồm cho Vôn.

Bọn gian hầu hết đã bị cùm tay, người đội trưởng cảnh sát lại hạ lệnh:

- Mời tất cả về trụ sở để xét xử!

Tên Vôn đã lấy lại tư thế, hắn đĩnh đạc nói:

- Ngài đội trưởng, tôi là Sác-lơ Vôn, người Mỹ, đây là bạn tôi Rô-bớt Bao cùng cô nương Khánh Chân, mong ngài dẫn bọn gian phi này về bót trước để giam giữ, lát tôi quay về sẽ nói chuyện rõ với các ngài sau.

Người đội trưởng lạnh lùng trả lời bằng tiếng Anh:

- Thưa ngài Vôn, chuyến đi Nhật Bản của ngài Rô-bớt Bao cùng cô Khánh Chân sẽ phải hoãn lại để dịp khác! Chúng tôi nhất thiết mời tất cả các ngài lên gặp chúng tôi có việc cần ngay bây giờ!

Tên Vôn hách dịch trả lời:

- Ngài đội trưởng! Ngài không nên cản trở công việc của tôi! Ông Chánh cẩm Cơ-lê-măng là bạn thân của tôi, mong ngài biết điều đó! Hãy để chúng tôi đi và xin trao lại cho chúng tôi những thứ bọn gian vừa tước đoạt.

Giọng người đội trưởng trở nên nghiêm khắc:

- Yêu cầu ngài hãy theo chúng tôi và xin lỗi! Chúng tôi không phải là người của ông Cơ-lê-măng ngài Vôn ạ! Bây giờ bọn gian sẽ lên chiếc xe của chúng tôi, còn các ngài cứ ngồi trên chiếc xe này chúng tôi sẽ chữa rồi cùng đi. Mong các ngài hãy yên tâm cho!

Đến lượt Vôn và Bao hoang mang lo sợ. Riêng Rô-bớt Bao, hắn ôm khư khư chiếc hộp đàn Viôlon vì tài liệu mật hắn giấu ở đó. Còn Ngọc Mùi, cô rất sung sướng vì đã nhận rõ người đội trưởng cảnh sát chính là Bảo Trung trá hình mà cô đã kịp thời báo tin cho liên lạc bữa trước.

*

* *

Hai ngày sau, Ngọc Mùi trở về Hà Nội trước để báo tin cho đại tá Ô-buy về kết quả công việc đồng thời đề nghị lão cho người sang đón Bảo Trung và bảo vệ tài liệu về Hà Nội.

Bảo Trung trở lại Xanh-ga-po làm nốt những công việc chưa xong. Bảo Trung sao tập tài liệu ra thành ba bản. Đồng chí Lý và Lương giam giữ bọn gian cùng Vôn, Bao khai thác thêm những điều cần thiết. Cuối cùng họ trói tay tất cả bọn, nhét vào trong chiếc xe “tắc xi” rồi một đêm khuya họ chở bọn chúng đến một vùng ngoại ô Phi-líp-pin bỏ mặc đấy cho tới khi nhà chức trách địa phương phát hiện thấy, bọn chúng mới được đưa về trụ sở để khai báo.

Tên Vôn và Bao lập tức được trả lại tự do nhà chức trách đã cử người bảo vệ bọn chúng trở về nhà. Còn bọn tay chân của Hoàng Tứ Khả thì vẫn bị giam giữ để xét hỏi cặn kẽ tại sở cảnh sát Phi-líp-pin.

Ít ngày sau, Ô-buy cử Pôn Vay-ăng cùng hai nhân viên tùy tùng sang Xanh-ga-po đón Bảo Trung.

Gặp anh, Pôn Vay-ăng hết sức mừng rỡ:

- Chúc mừng anh đã thành công! Anh hãy mau trở về để nhận những phần thưởng xứng đáng!

- Rất cảm ơn! Đại tá có được mạnh khoẻ không? Tình hình ở nhà ra sao? Anh cho tôi biết qua.

- Đại tá vẫn khỏe, duy tình hình chiến sự không được lạc quan lắm! Nhưng không hề gì! Trong chính phủ quốc gia cũng có nhiều thay đổi, nhưng kệ họ!

Pôn Vay-ăng phớt tỉnh, nói tiếp:

- Bảo Trung ạ! Sự thành công của anh cũng là sự thành công của tôi. Vắng anh một thời gian mà tôi thấy nhớ quá, thú thật là mất một người tri kỷ, nay anh xong công việc trở về, tôi lại có bạn vui chè chén còn gì thú bằng nữa!

Bảo Trung vui vẻ bảo gã:

- Thiếu tá! Anh là người bạn rất trung thành của tôi, những lúc sướng vui tôi đều nghĩ đến anh vậy mong anh hãy luôn cho tôi biết nếu có những chuyện gì có liên quan đến tôi mà đại tá còn giấu giếm nghe!

Pôn Vay-ăng cả quyết:

- Tất nhiên tôi chỉ đem lại cho anh những tin lành, nghe đâu đại tá sắp cho anh đi phép một tháng về Pháp, đó là tin mừng của anh mà cũng lại là tin đáng buồn cho tôi, anh hiểu không?

- Ôi! Thế thì tôi sẽ cố gắng san sẻ niềm vui cho anh, cứ yên tâm Pôn Vay-ăng ạ!

Bảo Trung vui vẻ nói vậy, nhưng trong lòng anh lại thấy hơi lo! Nếu được đi phép mà phải về Pháp nghỉ thì sao?

Ngay chiều hôm đó anh thu xếp cùng Pôn Vay-ăng với những người tùy tùng về ngay Hà Nội.

Cuộc hành trình trở về an toàn. Xuống đến sân bay Bạch Mai, một cuộc tiếp đón long trọng diễn ra: Đại tá Ô-buy cùng tất cả các sĩ quan thường trực tại phòng tham mưu đều có mặt, một số thiếu nữ Pháp ôm những bó hoa tươi chờ sẵn. Bảo Trung hãnh diện bước xuống thang máy bay giữa những tiếng hoan hô. Ô-buy chững chạc trong bộ quân phục đại tá bước đến dang hai tay ôm Bảo Trung đặt những chiếc hôn thân thiết.

Hoa từ tay các thiếu nữ Pháp đem tặng, Bảo Trung ôm không hết, Pôn Vay-ăng phải đỡ hộ anh. Ô-buy phấn khởi, lão không nói nhiều chỉ vỗ vai anh khen luôn mồm:

- Khá lắm! Khá lắm! Anh không phụ lòng tin cậy của chúng tôi! Anh đã giúp chúng tôi hoàn thành chiến vụ “Miền đất lạ” một cách tốt đẹp. Giỏi, giỏi lắm!

Bảo Trung khiêm tốn:

- Rất cảm ơn đại tá! Sở dĩ “Miền đất lạ” thành công cũng là do sự chỉ huy sáng suốt của đại tá!

Bảo Trung dạt dào niềm tự hào, anh thoáng thấy một vài ánh mắt ghen tức trong nhóm sĩ quan, những cái đó không hệ trọng. Cái hệ trọng là ở chỗ anh đã giành được lòng tín nhiệm của Ô-buy hoàn toàn.

Ngay tối hôm đó, Ô-buy mở tiệc đón mừng Bảo Trung đã thành công trong nhiệm vụ đặc biệt đem về cho Bộ tham mưu nhiều thắng lợi.

Sáng hôm sau, Ô-buy mời Bảo Trung đến trụ sở. Với vẻ mặt vui sướng, lão bảo:

- Đại úy! Bộ chỉ huy hết sức khen ngợi chúng ta, tôi đã đề nghị cho anh được đi phép một tháng. Đáng lẽ người nhà anh từ Pháp sắp sang đây thăm nhưng tôi vừa điện về cho ba má anh biết tin là anh sắp được về chơi rồi, chắc phen này thì gia đình anh sẽ hết sức vui mừng.

- Cảm ơn sự quan tâm của đại tá, sở dĩ công việc được thành công cũng là nhờ tài xếp đặt khéo léo của đại tá.

Mặt Ô-buy tươi hẳn lên, lão hân hoan nói:

- Bảo Trung, tôi muốn nghe anh tường thuật tỉ mỉ tất cả những sự việc đã xảy ra, để tôi có thể dùng đó làm những tài liệu kinh nghiệm, truyền bá cho những sĩ quan tham mưu khác, anh hãy nói đi.

Bảo Trung tường thuật tỉ mỉ những việc đã xảy ra tại Xanh-ga-po và Phi-líp-pin, nhưng riêng chuyện anh bắt liên lạc với các đồng chí của ta và được sự giúp sức của anh em công nhân thì nói khác đi là anh thuê được người tốt trong bọn “găng tơ” để hành động và anh đã phải dùng tấm bản đồ mật chỉ giấu kho tàng để tặng bọn chúng, chúng mới tích cực hỗ trợ anh.

Ô-buy nghe xong, lão tấm tắc khen ngợi, lão rất hài lòng về, cách xử trí của anh, chợt nhớ đến Ngọc Mùi, Bảo Trung hỏi:

- Thưa đại tá, Ngọc Mùi hiện nay ở đâu? Tôi muốn gặp cô ta, để chia vui!

Ô-buy nhìn anh, cười vui vẻ:

- Cô bé khá lắm! Tôi đã khen thưởng. Hiện nay vì có một công việc gấp nên tôi đã cử cô ấy về Hương Cảng rồi! Tôi sẽ cho anh địa chỉ của cô ta… à, mà Ngọc Mùi có nhắn tôi nói với anh rằng nếu có thì giờ thì sang Hồng Kông chơi thăm cô ta ít ngày anh nghĩ thế nào?

Một ý định mới vụt nảy, Bảo Trung phấn khởi nói với lão:

- Thưa Đại tá! Rất cảm ơn ngài đã cho phép tôi được về thăm gia đình, thật hạnh phúc cho tôi vô cùng, nhân tiện cũng xin phép đại tá cấp cho tôi hộ chiếu để sang Hương Cảng ít ngày thăm cô ấy! Dù sao cô ấy cũng là người có công và đã cộng tác chặt chẽ với tôi trong thời gian qua.

- Phải lắm, đại úy ạ! Tôi cũng tán thành ý kiến ấy của anh, ngay từ hôm nay cho tới khi nhận được quyết định của Bộ cho anh đi phép, anh cứ nghỉ ngơi thoải mái ở đây đi. Tôi sẽ đề nghị Bộ cấp thêm cho anh các khoản kinh phí đi Hồng Kông và tạo điều kiện cho anh được nhanh chóng, cần thiết yêu cầu gì thì đại úy cứ nói với tôi đừng nề hà gì cả nghe!

- Xin thành thật cảm ơn đại tá, và xin gửi đại tá lời chúc sức khỏe tới quý phu nhân...

Ô-buy thân mật, ngắt lời:

- Chính tôi phải cảm ơn anh mới đúng, thôi, đại úy ạ! Anh đừng câu nệ với tôi nữa, có muốn đi chơi đâu thì cứ lấy xe riêng của tôi mà đi, đối với anh, trong thời gian này không có khuôn khổ gì bó buộc nữa đâu.

Chia tay với Ô-buy, lòng Bảo Trung tràn ngập niềm vui sướng. Tối hôm đó anh đã chuyển ngay về bộ chỉ huy mặt trận tập bản sao tài liệu mật cùng những báo cáo của anh.

Ít ngày sau anh nhận được một bức mật thư tử hậu phương chuyển tới:

Đồng chí Sơn thân mến!

Nhiệt liệt chúc mừng đồng chí đã thành công trong nhiệm vụ mà đoàn thể đã giao phó. Những tài liệu đồng chí gửi về trong đó có những chi tiết quý giá nằm trong kế hoạch Z. F. I. Đó là những kế hoạch nhằm phong tỏa vùng biên giới tổ quốc ta, do bọn chỉ huy quân sự khối Đông Nam Á đang xây dựng mà quân đội viễn chinh Pháp có nhiệm vụ thực hiện. Trong đó có những bản đồ từng khu vực mà tàn quân Quốc dân đảng Trung Hoa đang ẩn náu, gồm số lượng vũ khí và tình hình tổ chức chỉ huy vv...

Những tài liệu ấy sẽ giúp cho quân đội ta dễ dàng tiêu diệt bọn tàn quân Quốc dân đảng nếu chúng tràn sang biên giới đồng thời sẽ góp phần vào chiến dịch giải phóng biên giới nước ta sau này.

Bộ tư lệnh hết sức khen ngợi đồng chí:

- Kết hợp với việc bọn thực dân cho đồng chí nghỉ phép, Bộ tư lệnh mặt trận cũng sẽ giành những phần thưởng xứng đáng cho đồng chí. Đồng chí có thể cứ đi Hồng Kông nghỉ theo kế hoạch và ở đấy, đồng chí có thể được gặp những người thân yêu nhất! Bộ sẽ tạo điều kiện giúp đỡ đồng chí dễ dàng. Xin báo tin để đồng chí biết: Đồng chí Thuận vẫn khỏe. Tuyết Trinh rất tiến bộ. Mọi người đều mong được gặp đồng chí.

Còn một điều này nữa: “Chuyện về Pháp! Đồng chí cũng đừng ngại, sẽ có phương pháp giải quyết, đồng chí Thuật sẽ bàn với đồng chí sau. Tiện đây xin nói rõ để đồng chí biết thêm: “Anh chàng con trai ông Lại vẫn khỏe mạnh và rất yêu đời!” Những bí mật của sự việc, đồng chí Thuận sẽ giải thích cho đồng chí hiểu thêm.

Đồng chí Sơn thân mến!

Nhiệm vụ của chúng ta còn dài. Tổ quốc không bao giờ quên những người con yêu trung thành và dũng cảm, chúng ta sẽ sống thật xứng đáng là những thanh niên dưới thế hệ Hồ Chí Minh, chừng nào còn bóng quân xâm lược giày xéo trên đất nước, chừng ấy chúng ta còn phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Chúc đồng chí thành công trong những nhiệm vụ mới.

Thân mến

Thay mặt Bộ tư lệnh mặt trận

“Hoa hồng đỏ”

Mỗi con người đều có những ước mơ, có ước mơ có thể thực hiện được và cũng có ước mơ thật xa vời, riêng ở người tình báo thường chỉ có chung một ước mơ, rất đơn giản nhưng rất vĩ đại, đó là lòng mong muốn làm tròn nhiệm vụ. Bảo Trung cũng vậy, anh nhận thấy nhiệm vụ của mình còn dài, những thành tích của anh mới chỉ đóng góp một phần nhỏ vào công cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc ta chống thực dân Pháp mà thôi!

Những chiến công mà anh giành được không phải là của riêng anh mà là chiến công chung của tập thể dưới sự lãnh đạo sáng suốt của tổ chức, cấp trên luôn luôn theo sát anh từng bước để chỉ thị và hỗ trợ anh hoàn thành nhiệm vụ.

Vài ngày tới anh sẽ đi Hồng Kông. Sau đó lại phải đi phép về Pháp. Một nhiệm vụ mới đang đón chờ anh từ phía chân trời...

HẾT

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Sơn Tùng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.