Miền Đất Lạ

Lượt đọc: 206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xv. Tiền!

❊ ❊ ❊

Trong một khách sạn sang trọng tại thủ đô Ma-ni, tại căn phòng trên tầng thứ 8 có một cuộc họp mặt tay tư: hai người Mỹ, một người Anh và một người Phi-lip-pin.

Chủ phòng, một người Mỹ mang bí danh là Vôn đang mở tủ lấy rượu và cốc tách đem ra đặt trên bàn còn 3 người khách thì đang thi nhau đốt thuốc lá, chưa ai nói với ai câu nào.

Rót rượu xong, Vôn tuyên bố:

- Thưa các ngài! Tôi mời các ngài đến họp mặt hôm nay tại đây, trước hết là để các ngài làm quen nhau, sau là chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc một số công việc, cần thiết, quan hệ đến sự nghiệp chung của chúng ta. Vậy tôi xin giới thiệu - Hắn lấy tay chỉ người Mỹ ngồi bên phải - Đây là ngài Rô-bớt Bao, phái viên đặc biệt từ Hoa Thịnh Đốn mới sang - Hắn chỉ vào người Anh - Đây là thiếu tá Sác-lơ Sớc và đây là thương gia Trần.

Cả ba, người khách đều đứng dậy bắt tay chào nhau. Vôn nói tiếp:

- Chúng ta hãy nâng cốc chúc cho sự họp mặt ngày hôm nay được vui vẻ.

Cả bốn người đều chạm cốc nốc cạn rượu. Vôn quay sang nói với người Mỹ:

- Thưa ngài! Chúng tôi muốn được nghe phổ biến những điều mới mẻ mà ngài vừa mang tới cho chúng tôi. Xin mời ngài cứ nói tự nhiên vì đây là hai ông bạn cộng sự rất đắc lực củà chúng ta!

Rô-bớt Bao đưa mắt nhìn kỹ Sớc và Trần như muốn đánh giá từng người rồi gã trịnh trọng nói:

-Thưa các ngài! Vì tình hình mấy tháng gần đây trong khu vực Viễn đông đang chuyển biến mạnh rất có lợi cho việc buôn bán của chúng ta, tuy nhiên, những nhân viên của ta còn bàng quan, không biết nắm lấy thời cơ để đẩy mạnh hoạt động làm thiệt thòi đến quyền lợi của chúng ta. Vì vậy ngài Cam-minh có phái tôi sang đây trực tiếp gặp các ngài để bàn một số vấn đề trọng yếu. Trước hết phải nắm lấy tình hình ở khu vực này, tìm hiểu những sự kiện phát triển như thế nào. Tôi xin trình bày để các ngài rõ, sự thất bại không thể cứu vãn nổi của Quốc dân quân Trung Hoa làm cho tình hình trở nên nghiêm trọng. Trung cộng cơ hồ như hoàn toàn thu hồi lãnh địa vào tay họ, do đó ảnh hưởng không nhỏ đến những nước thuộc địa của đồng minh chúng ta. Ở Đông Dương, Việt Minh đang chuyển mạnh cuộc kháng chiến của họ sang giai đoạn tích cực cầm cự, chuẩn bị phản công quân đội Pháp. Ở Mã lai, du kích cũng đã hoạt động mạnh, uy hiếp những vùng đồn điền cao su rộng lớn. Ở đất Phi này cũng lẻ tẻ có những hoạt động lật đổ, rồi thì ở Nam Dương quần đảo, phong trào cộng sản cũng đang bành trướng. Tóm lại, về mặt chính trị thì tình hình không ổn định, nhưng đó cũng lại là điều kiện thuận lợi cho chúng ta.

Nói đến đây. Rô-bớt Bao tự rót lấy một cốc rượu uống. Bọn Vôn, Trần và Sớc đều chăm chú nhìn hắn vẻ sốt ruột. Sắc-lơ Sớc bèn hỏi:

- Thưa ngài! Ngài cho rằng tình hình phát triển xấu như trên mà lại là điều kiện thuận lợi của chúng ta?

Bao gật đầu giải thích:

- Mục đích của chúng ta là gì? Hiện nay, các ngài đã biết đấy, hàng hóa của chúng ta bị ứ đọng đầy ắp ở các kho. Súng ống chế tạo ra rồi chất đống lại cho nó gỉ hết đi sao? Cần phải có nơi tiêu thụ chứ! Chúng ta đã bị thua lỗ nhiều trên đất Trung Hoa rồi, bây giờ phải tìm cách gỡ lại ở những nơi khác. Chúng ta đã và đang bán súng cho những chính phủ địa phương để họ dẹp phiến loạn. Nhưng nếu chúng ta lại mong cho họ chóng dập tắt được quân phiến loạn thì sau này chúng ta sẽ bán súng đạn cho ai? Các ngài hiểu chứ, vì vậy ta phải làm thế nào? Các ngài thử nghĩ xem.

Từ nãy tên Trần vẫn yên lặng, bây giờ mới rụt rè hỏi:

- Như vậy có nghĩa là chúng ta sẽ cung cấp vũ khí cho cả phe du kích?

Bao cười trả lời:

- Ngài Trần, ngài cũng khá thông minh đấy, nhưng không hẳn là thế đâu! Sẽ có những bàn tay trung gian chuyển vũ khí vào tay họ, các ngài hãy cứ biết vậy! Tóm lại, mục đích của chúng ta là phải làm thế nào tiêu thụ được nhiều hàng hóa, càng nhiều càng tốt bất cứ ở đâu. Đó là chủ trương của chúng ta mà hôm nay tôi được lệnh phổ biến tới các ngài!

Tên Vôn vỗ tay khoái chí:

- Hay lắm! Thưa các ngài. Từ trước tới nay, Vôn đây cũng đã nghĩ như thế và vẫn làm như thế. Hoan hô chủ trương của ông chủ Cam-minh! Hoan hô sự cộng đồng bền vững trong thế giới tự do của chúng ta! Xin mời các ngài cạn chén!

Cả bọn hỉ hả nâng cốc, ăn bánh và đốt thuốc khói um cả căn phòng.

Rô-bớt Bao quay sang hỏi Vôn:

- Thưa ngài, nghe nói ngài vẫn liên lạc chặt chẽ với các nhân viên CIA. ở khắp nơi chứ? Hoạt động của các ngài dạo này ra sao?

Vôn tự hào nói:

- Báo cáo với ngài phái viên, đứng về chuyên môn thì chúng tôi có thể nói với ngài rằng hoạt động của chúng tôi ở trên thế giới này chưa có tổ chức nào sánh kịp. Có mặt ngài Sớc ở đây chứng kiến đấy. Ngài có thể tin tưởng rằng chúng tôi sẽ đem về rất nhiều lợi ích cho ông chủ.

Bao rất hài lòng:

- Rất tốt! Tôi sẽ báo cáo lại với ông chủ và xin chúc các ngài thành công lớn.

- Xin báo thêm với ngài, chúng tôi đang tiến hành một kế hoạch vĩ đại và chúng tôi đã nắm chắc thắng lợi ở trong tay rồi, khi nào hoàn thành sẽ xin báo cáo với ngài sau.

Bao hoan hỉ ca tụng:

- Ông chủ cũng đã đánh giá đúng khả năng của ngài Vôn! Tôi rất mong ngài báo cáo sớm kết quả về.

Tên Trần xen vào:

- Ngài Vôn đây quả là một nhà lỗi lạc, tôi với thiếu tá Sớc vẫn thường nói với nhau về những đức tính quí báu của ngài. Điều đó làm cho chúng tôi hết sức tin tưởng và sẽ cộng tác với các ngài chặt chẽ hơn nữa.

Rô-bớt Bao nói với hai tên khách:

- Xin các ngài hãy yên tâm! Người Mỹ chúng tôi thường nói sức mạnh là một uy tín vô địch. Nước Mỹ giàu mạnh sẽ không bao giờ làm giảm uy tín và danh dự của mình! Mong rằng các ngài hãy thật sự cộng tác với chúng tôi. Sự trung thành bao giờ cũng bảo đảm cho sự hợp tác lâu dài.

Cả một mớ lý luận của Rô-bớt Bao phun ra làm cho hai tên Sớc và Trần ngây người ngồi nghe, có vẻ chí lý lắm.

Có tiếng chuông réo, Vôn vội vàng đứng dây đến bên máy điện thoại cầm ống nghe.

- Hê lô! Hê lô! Tôi nghe đây! Được, cứ cho cô ta lên.

Mọi người đều sửng sốt nhìn Vôn dò hỏi. Vôn đặt ống nói rồi bảo họ:

- Một nữ nhân viên của ông Phao-tơ đến gặp tôi, cho cô ta lên không can chi!

Khoảng 5 phút sau, cửa phòng tự động hé mở, một thiếu nữ ăn mặc diêm dúa, toàn đồ ni lông, xách ví đầm bước vào. Ả có một sắc đẹp lộng lẫy, đôi mắt sắc sảo trên khuôn mặt trái xoan đang đảo quanh căn phòng và ngần ngại nhìn các vị khách lạ. Vôn đứng dậy niềm nở dang tay mời rồi giới thiệu với mọi người:

- Xin giới thiệu với các ngài, đây là cô Nguyệt Cầm, người giúp việc của ngài Phao-tơ, bạn tôi.

Cả ba tên: Bao, Sớc và Trần đều đứng dậy, ngây ngất giơ tay bắt, Nguyệt Cầm kiêu kỳ rút găng tay để lộ những ngón búp măng trắng nõn, chìa ra bắt tay từng người, đoạn ả ngồi xuống cạnh Vôn. Vôn phấn khởi hỏi Nguyệt Cầm:

- Chắc cô nương đem lại cho chúng tôi tin mừng?

Nguyệt Cầm tươi cười:

- Ngài Phao-tơ cử tôi lại gặp ngài có chút việc cần.

Nói xong ả do dự nhìn những khách lạ. Biết ý, Sớc và Trần bèn đứng dậy cáo từ:

- Xin phép hai ngài và cô nương, chúng tôi có thể về được chăng?

Vôn gật đầu đáp:

- Vâng, xin mời hai ngài hãy vui lòng trở về. Công việc tiến hành sau này thế nào, tôi sẽ xin gặp riêng từng ngài.

Đoạn hắn tiễn chân Sớc và Trần ra khỏi buồng. Còn lại Bao, Vôn và Nguyệt Cầm, Vôn giới thiệu:

- Đây là ngài Rô-bớt Bao, phái viên của ông chủ Cam-minh mới sang đây, người trong nhà cả.

Nguyệt Cầm bèn mở ví đưa cho Vôn xem một bức mật thư. Nhìn nét mặt vui sướng của Vôn, Bao đoán chắc có điều gì mừng, nhưng hắn không hỏi, chỉ say sưa ngắm nhan sắc của Nguyệt Cầm, bỗng hắn đứng phắt dậy, ra mở máy quay đĩa. Nhạc rít lên, bằng một điệu bộ kiểu cách, hắn bước đến trước mặt Nguyệt Cầm dang tay mời:

- Mời cô nương nhảy cùng tôi một bài. Không do dự, Nguyệt Cầm cũng đứng dậy cầm tay hắn. Hai đứa nhún bước theo nhạc giữa lúc tên Vôn đang khoái chí xem kỹ lá thư.

Nhảy được hai vòng, Bao ném Nguyệt Cầm vào tay Vôn, hắn vội đón lấy và bằng một động tác hết sức cao bồi, hắn ôm ngả Nguyệt Cầm vào lòng, đặt một cái hôn vào má rồi say sưa nhảy, cứ thế chúng chuyền tay nhau cho tới khi dứt tiếng nhạc. Bọn chúng trở về bàn ngồi nghỉ, Vôn rót rượu mời Nguyệt Cầm:

- Cô nương, hãy cạn chén chúc cho sự thành công của chúng ta.

Cả ba đứa cùng nốc một hơi cạn rồi cười nói vui vẻ.

Mười phút sau, Vôn mở tủ rút ra tập ngân phiếu, lấy bút ký rồi xé một tờ đưa cho Nguyệt Cầm:

- Cô nương hãy cầm tạm tờ ngân phiếu này và nói với ngài Phao-tơ rằng tôi sẽ gặp riêng ngài vào tối mai.

Nguyệt Cầm cất cần thận tờ ngân phiếu vào ví, tươi tỉnh nhìn Vôn:

- Cảm ơn ngài, ngài Phao-tơ có nhắc tôi nói với ngài rằng chuyển hộ lời chúc sức khỏe về ông chủ Cam-minh!

- Cô nương cứ yên tâm, ngài Bao đây cũng trở về Hoa Thịnh Đốn, sẽ bảo cáo tất cả những kết quả hoạt động của chúng ta với ông chủ.

Chộp ngay lấy cơ hội, Bao nói với Nguyệt Сầm:

- Tôi sẽ thưa với ông chủ về những thành tích của cô và mong rằng sẽ có dịp đón cô về thăm Hô-ly-út, thành phố quê hương tôi.

Nguyệt Cầm cúi đầu cảm tạ:

- Rất hân hạnh, cảm ơn ngài.- Nói xong ả cáo từ ra về.

Chờ ả ra khỏi, Bao hỏi Vôn:

- Các ngài kén đâu được những cộng tác viên vừa tài giỏi lại vừa đẹp thế.

Vôn cười đắc chí, vỗ vào tập ngân phiếu.

- Người Mỹ chúng ta làm chủ tất cả, muốn gì cũng được, dù bất cứ thần hay tiên miễn là chúng ta có tiền.

Cái triết lý sơ đẳng ấy được Bao rất tán thành. Hai tên khoái trá nhìn nhau cười khanh khách.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Sơn Tùng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.