Miền Đất Lạ

Lượt đọc: 206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Iii. Đa-ni-en Thoa

❊ ❊ ❊

Tiệm nhảy “Giăng-tin” là nơi tập trung rất nhiều sĩ quan Pháp lui tới. Chập tối, khi ánh điện nê-ông xanh đỏ bật lên lóe mắt cũng là lúc dàn nhạc “gia” nổi lên ầm ĩ. Tiếng kèn the thé, tiếng chũm chọe, quả sóc lạo xạo lẫn với tiếng trống dậm dịch hòa thành một âm thanh rền rĩ gây một cảm giác kích thích cho mọi người. Những chiếc xe “gip” rú ga, tắt máy, đỗ san sát thành một hàng dài trước cửa, hất xuống những tên sĩ quan thực dân, hối hả bước nhanh vào tiệm, tranh chỗ ngồi, chè chén và đập phá.

Đủ các loại rượu ngọt, rượu mạnh, Satôđô, Rum, Cô-nhắc. Uyt-ki, thuốc lá thơm Ca-ven-na, Phi-líp, Gôn-phếch, Cô táp vv... bày la liệt trên tủ sau quầy hàng. Những cô phục vụ mặc đồ ni lông khoác áo choàng pô-pê-lin trắng toát, chạy lăng xăng từ bàn này sang bàn khác theo những tiếng gọi, tiếng hò hét của những tên háu ăn háu uống.

Khoảng trống giữa tiệm được rắc một lượt “pút-dơ-tan” phủ trên mặt đá hoa cho trơn thêm để dễ nhảy. Dàn nhạc ngồi sau một cái quầy thấp sát tường, những nhạc sĩ mặc áo trắng, quần đen, cổ thắt nơ to như hai cánh quạt, đang õng ẹo lắc lư chiếc đầu theo tiếng kèn trầm bổng, vẻ ngây ngất say sưa.

Bên trong, phòng trang điểm, những vũ nữ cũng vừa trát phấn, thoa son xong. Ả nọ ngắm nghía ả kia, sửa hộ mái tóc, thắt lại hộ chiếc nịt vú hay vuốt hộ những tà áo ni lông mỏng dính, dán chặt lấy thân hình cong cớn, nửa kín nửa hở.

Một ả to lớn, dáng chừng là vũ trưởng, kiểm soát đàn em một lượt rồi nói:

- Này, sao mãi không thấy con Thoa nó đến nhỉ?

Có tiếng trả lời:

- Thoa đứng kia thôi!

- Không, Đa-ni-en Thoa cơ mà!

Tiếng vũ trưởng lanh lảnh khiến các vũ nữ giật mình, một cô nói:

- Chắc cô ả lại đi đón cái thằng sĩ quan đa tình chứ gì? 7 giờ tối rồi!

Ả vũ trưởng càu nhàu:

- Hừ! Con bé bừa bãi thật!

Một hồi chuông bỗng reo vang. Vũ trưởng vội giục đàn em:

- Thôi ra tiếp khách đi các em!

Bọn vũ nữ bước ra phòng nhảy giữa tiếng hò hét, hoan hô ầm ĩ của bọn sĩ quan Pháp đang ngồi quanh những chiếc bàn kê sát bên bức tường.

Âm nhạc cử một điệu tăng-gô.

Tiếng xô ghế ào ào, tiếng giầy quét sàn sạt. Trong khoảnh khắc, từng cặp ôm nhau nhún nhảy theo tiếng nhạc du dương.

Cũng lúc ấy, có một viên sĩ quan đã đứng tuổi cầm tích kê đến trước quầy hàng hỏi chủ nhân:

- Tôi muốn nhảy với Đa-ni-en Thoa! Sao không thấy cô ta?

Mụ chủ to béo vội nở một nụ cười xã giao:

- Chắc em nó đến muộn, xin ngài chờ cho một lát!

Viên sĩ quan tỏ vẻ sốt ruột, lững thững trở về bàn, ngả lưng vào chiếc ghế bành châm thuốc lá hút và mơ màng theo nhịp trống.

Tiếng nhạc vừa dứt, các sĩ quan kéo tay các vũ nữ về phía bàn của mình, kéo ghế ngồi, rót rượu bắt họ uống rồi cười đùa khả ố.

Viên sĩ quan già vẫn lơ đãng đưa mắt nhìn lên trần nhà. Ánh điện xanh đỏ nhấp nháy làm cho lão cảm thấy vui mắt, giảm bớt phần sốt ruột. Trong khi ấy, những chiếc bàn xung quanh, những cốc chén chạm nhau loảng xoảng, tiếng cấu véo nô đùa khúc khích, một vài tên lê dương cất giọng ồm ồm rống lên một bản tình ca mê ly.

Nhạc lại nổi lên một điệu Rum-ba…

Viên sĩ quan lại bước đến quầy hàng:

- Thế nào ma đam? Thoa đến chưa?

- Em nó vẫn chưa đến, có thể là nó bị ốm. Ngài vui lòng để em tiếp thay nó vậy. Mụ chủ bước xuống bục ngọt ngào thỏ thẻ với lão.

Viên sĩ quan miễn cưỡng dang tay mời. Mụ chủ đưa thân hình phục phịch ôm lấy lão quay cuồng theo tiếng nhạc dậm dịch.

Trong lúc ấy, tại sở hiến binh, trong phòng riêng của trung tá La-voa-dê, một sĩ quan Pháp trẻ tuổi đang báo cáo:

- Thưa trung tá, tôi vừa ở Hải Phòng về, nhận được điện gọi của ngài, tôi vội đến ngay đây.

- Tốt lắm, trung úy ạ! Anh thật xứng đáng với lòng tin cậy của chúng tôi.

Anh có biết vì sao tôi lại mời anh lúc này không?

- Chắc có việc gì hệ trọng lắm thưa ngài?!

-

Không hệ trọng lắm nhưng rất cần thiết! Báo cho anh một tin mừng nhỏ: bạn của anh: trung úy Bảo Trung con ông bà Ứng Lại ở Pa-ri bị Việt Minh bắt nay đã được trả về trong đợt trao trả tù binh vừa qua, Đuy-boa ạ!

- Ôi! Thật vậy sao? Thế thì hay lắm! Hiện nay anh ta ở đâu thưa trung tá?

Đuy-boa mửng rỡ hỏi La-voa-dê, rối rít. La-voa-đê giơ tay ra hiệu:

- Khoan đã trung úy! Làm gì mà vội vàng vậy. Chính vì muốn cho anh gặp anh ta nên tôi mới mời anh lại đây, nhưng cần phải bàn với anh một số việc đã.

- Ồ, trung tá làm tôi sốt ruột quá, có điều gì cần thiết xin ngài cứ cho tôi biết ngay đi.

La-voa-dê rút ngăn bàn, lấy lên một tấm ảnh đưa cho Đuy-boa xem rồi hỏi :

- Anh có nhận ra ai đấy không?

Đuy-boa chăm chú xem rồi reo lên:

- Đúng anh ta đây rồi. Có gầy đi đôi chút. Hiện nay sức khỏe anh ta ra sao thưa trung tá?

- Anh ta không được khỏe, Việt Minh đã hành hạ anh ta. Hiện nay còn đang điều trị ở quân y Đồn Thủy.

- Tôi có thể đến thăm anh ta được không ạ?

- Tất nhiên là cần phải đến thăm anh ta và anh còn có trách nhiệm tìm hiểu tư tưởng anh ta nữa. Đại tá đã chỉ thị cho tôi và anh làm việc này.

- Tôi sẽ phải làm gì, thưa trung tá?

- Trước hết nhận dạng xem có đúng bạn cùng học ngày trước với anh không?

- Điều này dễ dàng quá, thưa ngài.

- Tiếp theo thì anh phải hỏi tỉ mỉ anh ta những kỷ niệm giữa anh với anh ta hồi đó, xem anh ta có nhớ nổi không? Sau anh sẽ bịa thêm những chuyện nào đó, hỏi anh ta làm ra vẻ như chính anh cùng anh ta đã nhúng tay vào việc đó, xem phản ứng ra sao?

- Làm như vậy để làm gì thưa trung tá? Một khi tôi đã nhận ra đúng là bạn tôi rồi!

Bằng một giọng châm biếm. La-voa-dê mỉm cười:

- Giăng Đuy-boa ạ! Anh hãy còn ngây thơ lắm. Ở đời thường có nhiều chuyện bất ngờ, nhất là trong lĩnh vực quân báo của chúng ta. Rất có thể hôm nау, anh nói chuyện với tôi là trung tá La-voa-dê, nhưng ít ngày sau tôi sẽ không phải là La-voa-đê nữa mà lại là ông Giăng, ông Giắc nào khác không biết chừng! Anh hãy cứ chấp hành những chỉ thị của trên đi. Như vậy là anh đã giúp chúng tôi được nhiều điều bổ ích rồi.

- Vâng, tôi đã hiểu, xin lĩnh hội ý kiến của trung tá.

- Được, tốt lắm! Sáng mai, đúng 7 giờ anh sẽ có mặt tại đây để cùng với tôi vào Đồn Thủy thăm anh ta, còn bây giờ, anh có thể được tự do đi tìm nguồn vui mà giải trí.

- Vâng, cảm ơn ngài, xin tạm biệt.

Loa-voa-dê chìa tay bắt, nói thêm:

- Quân giặc rất xảo trá trung úy ạ! Chúng ta phải hết sức sáng suốt để nhận xét cho đúng.

- Xin tuân lệnh!

- Đuy-boa bước ra khỏi trụ sở mà trong lòng canh cánh một nỗi thắc mắc. Bảo Trung, người bạn chí thân cùng trường với gã, hiện nay thế nào? Không lẽ đã bị Việt Minh cảm hóa rồi sao? Mới khoảng một năm trời xa cách, thế mà mọi vật đã biến đổi kể cả con người.

Đuy-boa bước chân sang Việt Nam, không vì một mục đích nào cả, gã chỉ đi theo lệnh động viên của chính phủ và gã đã trót tốt nghiệp trường sĩ quan. Sang đây, gã hy vọng: gặp bạn thân, tìm người đẹp Á Đông mà gã hằng ao ước. Mấy tháng trước đây, khi bước chân tới Hà Nội đúng vào hôm gặp tin buồn: Bảo Trung bị mất tích cùng trung tá Mít-xen. Thế là gã mất bạn tri kỷ, gã buồn nhớ quê hương hàng tháng trời không ổn định tinh thần nên có bề trễ nải. Nhưng, rồi thời gian cũng хóa dần những ưu phiền, gã đã tìm thấy thú vui trong các tiệm nhảy, những buổi gá bạc và những cuộc trác táng thâu đêm.

Một buổi chiều chủ nhật, cùng đại tá Ô-buy bước chân vào tiệm nhảy “Giăng-tin”, tình cờ gã đã làm quen được với một vũ nữ. Đối với gã cô ta có lẽ là người đẹp nhất trong số vũ nữ mà gã đã gặp. Một thân hình cân đối, óng ả, cặp mắt to đen láy, mái tóc mềm mại, uốn quăn một cách kiểu diễm, da trắng mịn, má lúm đồng tiền và nụ cười tươi đầy sức quyến rũ. Cô gái ấy cũng có cảm tình với gã, tiếp đón gã niềm nở. Đôi lần, Đuy-boa giở thói sỗ sàng nhưng đều bị cô ta cự tuyệt. Càng như vậy gã càng thấy say mê, càng yêu một cách thiết thà và cũng là lần đầu tiên trong đời Đuy-boa cảm thấy mình đã yêu thực sự một cô gái Việt Nam. Đuy-boa đối xử với cô ta rất nhiệt tình nên cũng chiếm được lòng trìu mến của cô ta. Gã đặt tên cho cô là Đa-ni-en Thoa và từ đó Thoa cũng vui lòng đệm thêm cái tên Pháp ngớ ngần ấy!

Đa-ni-en thân thiết với Đuy-boa như một cặp tình nhân chân chính. Thường thường những chiều chủ nhật, Đuy-boa lái xe đến tiệm đón Thoa đi chơi cho tới khuya mới trở về tiệm rồi lại nhảy với nhau thâu đêm. Trong thời gian này Đuyboa thấy sung sướng vô cùng. Sau mấy ngày đi vắng trở về, Đuy-boa không quên báo điện cho Thoa biết tin để chờ đón gã.

Từ biệt La-voa-dê, gã ra xe dự định phóng thẳng đến tiệm “Giăng-tin” gặp người yêu thì may sao, vừa mở máy đi một quãng gã trông thấy thấp thoáng bóng người vũ nữ bước ngang qua đường. Đuy-boa rất đỗi vui mừng, gã cho xe tiến lại gần rồi ló đầu ra gọi:

- Đa-ni-en! Lại đây lên xe với anh.

Người vũ nữ quay lại, không ngạc nhiên, mở một nụ cười trìu mến.

- Ô! Mắt anh cũng tinh đấy chứ! Đuy-boa, quà Hải Phòng của em đâu?

Vừa cảm động, vừa bối rối vì gã quên không mua quà cho người yêu nhưng sau gã trả lời bừa:

- Ôi! nhiều lắm! Anh cất ở nhà rồi, mai lấy vậy, lên xe đi chơi với anh đi.

Người vũ nữ mạnh dạn bước lên ngồi cạnh gã rồi thủ thỉ:

- Đêm nay có trăng. Em thích ra ngoại ô, chơi một lát, lên hồ Tây anh nhé! - Em muốn đi đâu cũng được. Với em thì anh chỉ là một “tù binh”, một tên nô lệ mà thôi, phải không Đa-mi-en?

- Vậy thì anh phải nghe em, không được trái lệnh nhé!

- Xin tuân lệnh! Thưa bà chỉ huy của tôi.

Gã trìu mến ghé sát mặt vào má Thoa, rồi ngoan ngoãn lái xe lên con đường vắng, qua đường Cổ Ngư, vòng lên Quảng Bá rồi rẽ xuống con đường đất sang Đại La...

Bầu trời trong xanh, mặt trăng tỏa ảnh sáng mát dịu soi tỏ những hàng cây hai bên đường mòn, chênh chếch xuyên qua cửa kính ôtô, phản chiếu rõ khuôn mặt của hai người. Một bà chúa và một tên nô lệ của tình yêu!

Đuy-boa không thể ngờ rằng, chỉ 15 phút sau, gã đã trở thành một tù binh thực sự!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Sơn Tùng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.