Trần Toàn vừa nhận được báo cáo, kèm theo chiếc áo sơ mi cùng giấy tờ quan trọng của bọn biệt kích gồm có:
Một bức thư trao đổi giữa hai người lạ mặt đều mang bi danh nói chuyện trao đổi với nhau về buôn bán.
Một miếng giấy mỏng vẽ ngoằn nghèo một sơ đồ bằng bút chì xanh đỏ có đánh dấu chữ thập ở những điểm cần thiết.
Một giấy giới thiệu của Ban quản trị với ông chủ tịch làng Bâu về việc cho nhân viên của Ban tạm trú tại nhà trong thời gian gã được nghỉ phép do Văn Tường ký.
Trần Toàn lập tức đem những thứ trên lên gặp Tham mưu trưởng:
- Βáo cáo đồng chí! Trạm tiền tiêu vừa gửi báo cáo về kèm theo tang vật của bọn vượt sông đêm hôm trước.
Tham mưu trưởng vui vẻ mời Trần Toàn ngồi rồi nói:
- Khá lắm! Có gì đặc biệt không?
- Có giấy tờ liên quan đến trung đoàn bộ của ta!
Tham mưu trưởng xem những tang vật. Anh chăm chú nhìn bản sơ đồ, rồi giấy giới thiệu của Văn Tường cấp rồi hỏi:
- Ý kiến của đồng chí đối với vấn đề này thế nào?
- Thưa đồng chí tham mưu trưởng, sự việc này rất quan trọng đến vận mệnh ta. Tôi cho rằng trong nội bộ trung đoàn đang có một tổ chức nội gián, ráο riết hoạt động! Với tài liệu này có thể giúp chúng ta lần ra đầu mối! Cụ thể là chiếc giấy giới thiệu dính líu đến Ban quản trị trung đoàn!
- Nhận xét của đồng chí rất đúng!
- Và biết đâu, nó còn liên quan đến cả những tổ chức phản động khác. Ví dụ ông chủ tịch ở Bầu có thể cũng dính líu vào đấy.
Tham mưu trưởng gật gù:
- Cũng có thể!
- Bởi vậy, chúng ta phải kịp thời ngăn chặn ngay để tránh tác hại cho trung đoàn. Tôi đề nghị cho bắt ngay đồng chí Văn Tường và ông chủ tịch làng Bầu lên để xét hỏi.
Tham mưu trưởng hơi nhíu đôi mày, anh suy nghĩ một lát rồi nhìn Trần Toàn chậm rãi:
- Đồng chí Toàn! Những nhận xét của đồng chí rất khá nhưng hành động của đồng chí còn xốc nổi. Tôi cho rằng vấn đề này còn có nhiều phức tạp bí ẩn ở bên trong. Vì vậy phải thận trọng. Đối với Văn Tường, đồng chí ấy là một cán bộ tốt, tích cực lại là đảng viên, thành phần trong sạch, không lẽ lại nhúng tay làm chuyện phản nước hại dân này… Nhưng ta cứ đặt giả thuyết: Nếu Văn Tường có chân trong một tổ chức phá hoại đi nữa thì cũng phải điều tra, theo dõi thật thận trọng để có thể tóm cổ tất cả tổ chức của nó; nếu hành động hấp tấp, bọn gian thấy động có thể lẩn đi hết, mà ta lại phí công vô ích. Vì vậy tôi có ý định như sau:
- Trước hết phải giữ hoàn toàn bí mật sự việc này. Ngoài tôi, đồng chí và Ban chỉ huy tuyệt đối không ai được biết.
- Đề ra những biện pháp ngăn ngừa những thiệt hại, nhất là ở khâu phòng không.
- Tổ chức những cán bộ đặc biệt theo dõi điều tra và bám sát những phần tử khả nghỉ.
- Tổ chức một cuộc hành quân để đánh lạc hướng địch.
Chốc nữa tôi sẽ gặp Ban chỉ huy để thỉnh thêm ý kiến.
Trần Toàn đề nghị:
- Đồng chỉ nên cho thi hành ngay những biện pháp cần thiết!
- Tất nhiên rồi! Tối nay mời đồng chí lên đây chúng ta sẽ đến họp với Ban chỉ huy trung đoàn.
*
* *
Nơi đóng quân của Ban tham mưu và Ban quân báo ở hai thôn cách nhau gần hai cây số, phải đi qua một cánh đồng và một quả đồi sim.
Đêm đã khuya, trời tối sẩm, cảnh vật như mệt mỏi sau một ngày vật lộn với tiếng ầm ĩ của máy bay, đại bác. Cây lặng, gió ngừng như ngủ say mê mệt. Trên con đường vắng, xuất hiện một bóng đen, khoác một chiếc sắc cốt nhỏ, đang rảo bước băng qua cánh đồng tiến lên đồi sim.
Tiếng chân bước lạo xạo trên sỏi nhỏ, khi lên dốc đồi, bóng đen vấp phải một hòn đá suýt ngã. Bóng đó lầm bầm “mình quên không mang theo chiếc đèn pin”
Một tiếng chim lạ kêu cộc lốc nghe ai oán khiến bóng đen thấy rợn người liền đưa mắt nhìn xung quanh: mọi vật vẫn im lặng trong đêm tối.
Lên tới đỉnh đồi, bóng đen bước chậm lại để thở cho đỡ mệt, đoạn xốc lại chiếc sắc cốt, rồi xuống dốc.
Sim mọc um tùm, hai bên đường, sương đọng trên cành chạm vào ướt cánh tay, bóng đen định rút khăn lau thì bất thình lình từ một bụi sim sát đường nhảy xổ ra một người cao lớn tay vung một lưỡi dao nhằm bóng đen chém xả xuống!
Tinh mắt, bóng đen vội ngồi thụp, né sang một bên, tránh được lưỡi dao hung dữ thì từ phía sau lại thêm một người nữa nhảy chồm tới, tay cũng lăm lăm con dao đâm thẳng vào bóng đen!
Thật vô cùng nguy hiểm, một mình chống với hai người mang vũ khí. Bóng đen bèn vận dụng thế võ cơ bản đã luyện tập, lăn tròn đi một vòng rồi chộp được tay một tên cầm dao, sử dụng luôn thế võ judo, vặn ngược tay đối phương và dùng sức mạnh đầu gối đánh ngã một tên. Tên thứ hai liều lĩnh quyết chém bằng được bóng đen. Lại một lần nữa bóng đen phải lăn vào bụi sim và nhanh nhẹn rút khẩu súng lục nhằm vào cánh tay tên gian bóp cò.
Đoàng! Sau phát súng nổ, tên gian kêu ối một tiếng rồi lao vào bụi rậm chạy tháo thân. Tên thứ hai thấy đối thủ có súng cũng hốt hoảng chạy nốt. Bóng đen nhầm theo bọn gian nổ súng nhưng súng bị tắc, anh bực mình đành phải ngồi thụp xuống loay hoay chữa súng.
Chữa được súng thì bọn gian đã mất hút, bóng đen thận trọng dò từng bước, tay cầm chặt khẩu súng, đi xuống dốc, chợt nhìn thấy một vật sáng ở giữa đường, nhặt lên thì ra đó là một con dao, phía chuôi có dính máu nhơm nhớp. Viên đạn độc nhất của anh đã làm một tên gian què tay!
Bầu trời bỗng hiện ra mấy ánh sao lấp lánh khiến ta có thể nhìn rõ mặt bóng đen ấy là Trần Toàn, Trưởng ban quân báo vừa dự cuộc họp cùng Ban chỉ huy trở về.
Trần Toàn không thể ngờ rằng, bọn phản động lại có thể tổ chức mưu sát anh giữa vùng đóng quân của trung đoàn bộ. Quả thật chúng rất nguy hiểm, hoạt động của chúng đang bành trướng. Nghĩ đến khẩu súng lục, anh thấy cần phải thay khẩu khác tốt hơn.
Về đến đầu làng. Trần Toàn gặp nhân viên của mình đi tuần tra. Họ định đi tìm anh ở phía có tiếng súng. Anh giao cho một đồng chí con dao và kể vắn tắt cho họ nghe câu chuyện xảy ra. Μọi người đều lo cho anh và quyết định từ nay không thể để anh đi đâu một mình.
Tuy vậy, tin Trần Toàn bị mưu sát vẫn được giữ hết sức bí mật, không lọt ra tới ngoài.
*
* *
Quản trị trưởng Văn Tường buồn rầu, anh cần bút viết kiểm thảo. Trong giây phút lơ là mất cảnh giác, anh đã ngậm phải viên đạn bọc đường, đã nối giáo cho giặc, làm tổn thương đến danh dự và công tác của anh.
Anh đã thành khẩn bộc lộ tất cả trên bản kiểm điểm và hứa sẽ kiên quyết sửa chữa những sai lầm đồng thời tự nguyện chịu kỷ luật.
Sau khi viết xong kiểm điểm, Văn Tường nộp cho Ban chỉ huy trung đoàn. Đồng chí chính ủy xem xong nghiêm sắc mặt nói:
- Đồng chí Tường! Chúng tôi rất tin đồng chí, một cán bộ xuất sắc, một đảng viên cần cù, nhưng chỉ đôi chút sơ hở mà đồng chí đã mắc phải sai lầm, gây tác hại cho trung đoàn. Việc đồng chí cấp giấy cho tên Hùng, quan hệ với tên Hùng làm ảnh hưởng đến bản thân đồng chí nhiều. Tên Hùng đã trốn theo địch, may mà ta phát hiện được sớm chứ không thì chúng sẽ còn quay lại gây tác hại lớn cho ta. Vậy từ nay đồng chí hãy tạm sang công tác cùng đồng chí tham mưu trưởng, giúp sức giúp đồng chí ấy điều tra cho xong sớm vụ này, đó cũng là một cách để bảo vệ danh dự và tính mạng của đồng chí. Bọn địch sẽ không để yên nếu chúng biết rằng đồng chí đã nắm rõ lý lịch tên Hùng, vậy ngay từ bây giờ đồng chí không nên về Ban quản trị nữa, chúng tôi sẽ cử đồng chí khác thay.
Văn Tường rất cảm động, anh thầm cảm ơn sự rộng lượng của Ban chỉ huy. Trước sai lầm nghiêm trọng của anh, Ban chỉ huy dùng tình cảm giáo dục và hướng cho anh một công tác để lập công. Anh hối hận và tự nhủ “mình phải làm gì để đền bù lại những thiếu sót này khỏi phụ lòng các đồng chí lãnh đạo!”
*
* *
Vào khoảng 8 giờ tối thì có lệnh báo động. Tất cả các cơ quan thuộc trung đoàn bộ phải đến tập trung tại trước sân đình đúng 8 giờ 30, không được vắng mặt một ai.
Trong thời gian này, các cơ quan không được cho ai đi phép, hoặc công tác lâu ngày. Nếu bộ phận nào có người vắng mặt không có lý do chính đáng bộ phận ấy phải chịu trách nhiệm hoàn toàn.
Đúng 8 giờ 30 tối, các đơn vị đã tập trung đầy đủ. Lần lượt các ban báo cáo các quân số cho tham mưu trưởng. Trần Toàn ghi số báo cáo vắng mặt:
- Ban chính trị vắng mặt 3 đồng chí có công tác đi xa.
- Ban văn thư vắng 1 theo trung đoàn phó đi công tác.
Các bộ phận tham mưu gồm:
- Tiểu ban quân nhu: Có mặt đầy đủ, trừ một đồng chí ốm.
- Tiểu ban nhân sự vắng mặt một người đã đào ngū.
- Ban giao thông vắng mặt 3 liên lạc đang chạy công văn.
- Còn các đơn vị khác đều có mặt đầy đủ.
Kiểm điểm xong quân số, tham mưu trưởng hạ lệnh hành quân, di chuyển sang địa điểm mới.
Sau cuộc di chuyển, một cuộc họp bất thường do Ban chỉ huy triệu tập có mặt:
- Chính trị viên trung đoàn
- Trưởng ban quân báo
- Trưởng ban chính trị
- Trưởng ban giao thông.
Các trưởng ban báo cáo cụ thể từng trường hợp vắng mặt của nhân viên mình.
Trưởng ban chính trị báo cáo:
- Một đồng chí xuống kiểm tra công tác chính trị ở dưới tiểu đoàn y.
- Một đồng chí phóng viên xuống mặt trận lấy tin tức.
- Một đồng chí cán bộ văn nghệ đi học trên khu. Cả ba đều có lý do chính đáng.
Trần Toàn ghi rõ họ tên chức vụ và nơi hiện nay công tác của từng người vào sổ tay.
Đến lượt trưởng ban giao thông báo cáo:
- Hai đồng chí chạy công văn hỏa tốc xuống tiểu đoàn chiều mai sẽ về. Còn một đồng chí cử đi cách đây ba hôm, hiện đang bị ốm, nằm tại một nhà dân cách 30 cây số, có giấy báo cáo gửi về.
Trần Toàn hỏi ngay:
- Đồng chí ấy đi cách đây ba hôm?
- Vâng, đó là đồng chí Thìn, thằng cha rất khoẻ thế mà chẳng hiểu sao lại bị ốm ở dọc đường.
- Hắn viết thư về hôm nào và ai mang cho hắn?
- Hôm qua, một nông dân nơi hắn nghỉ đưa hộ.
- Hiện nay hắn ở nhà ai? Thôn nào?
- Làng Tràng, ở nhà ủy viên dân quân xã.
Tham mưu trưởng đưa mắt nhìn Trần Toàn ra hiệu rồi bảo đồng chí trưởng ban giao thông:
- Bây giờ đồng chí cho ngay người về đấy tìm bằng được anh ta về, và đồng chí Trần Toàn cử thêm hai trinh sát viên nữa theo.
Ngay đêm đó các nhân viên giao thông và trinh sát tìm đến làng mà liên lạc viên Thìn ốm nằm nghỉ. Nhưng họ đã mất công toi vì ở đó chẳng có ma nàο cả. Lại thêm tên Thìn mất tích, sau tên Hùng dinh tê!
Tấm màn bí mật đã hé dần, Trần Toàn hy vọng đó là những tia sáng để lần ra đầu mối.