Đã một ngày qua.
Bảo Trung bị giam giữ tại khu nhà của bọn cướp tại ngoại vi Xanh-ga-po. Bọn chúng nhốt anh trong một căn phòng trên tầng hai trong một biệt thự rộng rãi có nhiều cây cối rậm rạp, có hồ nước và tường cao bao quanh.
Sào huyệt của bọn găng tơ ẩn trong khu nhà cũng giống như những biệt thự khác nên nó đã che mắt được các nhà chức trách ở đây, bởi vì ở những nước tư bản thì bao giờ nhà giàu cũng được các nhà chức trách kiêng nể.
Những hành động ám muội, những thủ đoạn sát nhân, bắt cóc, tống tiền thường xảy ra luôn nhưng phần lớn người ta không tìm thấy thủ phạm vì người ta không ngờ rằng những tên nhà giàu lại là những kẻ cướp do đó bọn chúng càng thao túng hoành hành.
Chủ căn nhà này là tên họ Lã mà chúng ta đã quen mặt.
Đứng đầu một tổ chức lưu manh là cánh tay đắc lực của tên Hoàng, tay sai đế quốc Mỹ, tên Lã đã nhúng tay vào rất nhiều tội ác đối với nhân dân sống trên đất Xanh-ga-po. Thường thường tên Lã chỉ huy những vụ cướp bóc, tống tiền, bắt cóc những người có máu mặt. Hành động của bọn chúng đều được che giấu kín đáo.
Trong biệt thự của Lã có những hầm ngầm để thủ tiêu những người không chịu nộp tiền chuộc mạng
Bọn tay chân của Lã được tuyển lựa trong đám cao bồi lưu manh, hung ác. Những tên thân tín được ở ngay trong biệt thự của Lã là tên Dương, tham mưu kiêm lái xe; tên Tiểu Cần và Đại Cần là hai anh em cùng bố khác mẹ, có họ xa gần với tên Lã, ngoài ra còn những tay chân khác, nằm ở các bến tàu, khách sạn, sân bay vv...
Ngoài nghề nghiệp trên, Lã còn có một cửa hàng kinh doanh ở giữa thành phố do mụ vợ Lã cai quản là cửa hàng mua bán đồ cũ “Phước Tân” và tiệm nhảy “Lạc Tân” do người em họ Lã trông nom, vì vậy không ai dám bảo Lã làm ăn không chân chính. Còn việc Lã cấu kết với Hoàng Tứ Khả chặt chẽ vì lý do khác. Bọn chúng đang âm mưu thực hiện một ý đồ to lớn về chính trị để phục vụ cho quan thầy Mỹ.
Trở lại khu nhà chúng đang giam giữ Bảo Trung để tống tiền, chúng nhốt anh vào một buồng trên tầng hai phía sau tòa nhà lớn, có một cửa ra vào thông xuống cầu thang và một cửa ra ban công hướng ra khu vườn rậm rạp, kiến trúc của căn buồng này giống như một chiếc nhà thủy tọa, vì phía mặt sau biệt thự có một hồ nước hình bán nguyệt ôm lấy xung quanh rất đẹp mắt.
Tầng dưới, trước là chỗ uống trà ngắm cảnh nay không hiểu vì lý do gì tên Lã đã cho bịt kín bằng những chấn song sắt và thả vào đó mấy con khỉ để chúng cắn nhau chí chóe suốt ngày. Một điều lạ nữa là quanh hồ, tên Lã còn cho chăng dây thép gai vây kín, nói là để bảo vệ những giống cá quý hắn nuôi, lấy giống từ đảo Ha-oai. Nhưng hễ tinh ý thì thấy rằng: chẳng may có ai vô ý ngã từ ban công tầng hai xuống hồ sẽ không tài nào lên khỏi bờ được. Bọn chúng đã giam giữ Bảo Trung trên căn buồng đó.
Bước chân vào phòng, Bảo Trung nhận thấy đó là một buồng ngủ, góc phòng có kê một chiếc giường Hồng Kông đủ cho hai người nằm, giữa phòng một bộ xa lông nhỏ, giáp tường có một tủ thấp để ấm chén, rượu, và bình hoa vv... Tường bên trái và phải đều có cửa sổ tròn, có chấn song sắt đan chéo, vừa đẹp mắt vừa kiên cố. Trên tường có treo những bức vẽ, chân dung những danh nhân. Nói chung căn phòng khá lịch sự, nhưng do chủ nhân không có óc thẩm mỹ nên đồ đạc bày biện tùy tiện, nhất là những bức tranh treo trên tường lộn xộn, không cân xứng chút nào.
Bảo Trung đã sống một ngày dài trong căn buồng đó, anh để ý quan sát kỹ từng góc phòng, từng khe cửa. Chiếc cửa thông ra ban công được khóa lại cẩn thận bằng chiếc vòng xích lớn, còn chiếc cửa ra vào thì bị khóa trái cẩn thận rồi. Bảo Trung cố tìm lấy một lối thoát nhưng đều thất vọng, anh đã chú ý nhiều đến chiếc cửa phụ ở trên cửa ra ban công, đó là một chiếc cửa tròn cό gắn kính dày. Nếu phá vỡ chiếc cửa đó thì có thể chui ra ngoài để nhảy xuống ban công, nhưng Bảo Trung đã ghé mắt quan sát thấy rằng dù có ra được ban công cũng chỉ có thể nhảy xuống hồ nước, mà nếu đã nhảy xuống hồ thì cũng không có lối lên bởi vì dây thép gai chăng kín. Hơn nữa cái hồ nước đáng nghi ngờ ấy không biết chúng thả những quái vật gì? Đành chịu bó tay sao? Ở miền đất lạ này, anh đành bỏ dở công việc chăng?
Bọn gian quả thật bố trí rất chu đáo, khu vực chúng chọn làm sào huyệt này thật nhiều ưu điểm. Nhưng trong sự chu đáo nào cũng có thể có chút sơ hở và trong ưu điểm nào cũng có thể còn nhược điểm. Vậy hãy tìm những sơ hở và nhược điểm của nó mà lợi dụng. Hãy kiên nhẫn tìm tòi.
Bảo Trung quan sát tới những bức tranh treo lộn xộn trên tường. Thật là kỳ quái khi những bức chân dung các danh nhân đáng lẽ phải treo lên cao hơn những tranh phong cảnh thì chủ nhân để thấp lè tè, có một bức tranh vũ nữ Ấn Độ thì lại treo cao tít gần sát trần nhà rất chướng mắt.
Bỗng nhiên bức tranh vũ nữ Ấn Độ đã thu hút sự chú ý của Bảo Trung. Những vết tay mờ mờ còn hiện trên khung ảnh hình như cách đây không lâu đã có người tháo chiếc khung ấy.
Tò mò, Bảo Trung kéo chiếc bàn lại gần, kê thêm chiếc xa lông rồi trèo lên nhấc chiếc khung ảnh xuống.
Sau khi nghe ngóng kỹ không thấy ai ngoài cửa. Bảo Trung mạnh dạn tháo chiếc khung ra xem. Lật hết tấm ván hậu, anh thấy tấm bìa cứng màu độn trên bức tranh, nhưng sau khi lật tấm bìa cứng lên thì anh còn thấy một mảnh giấy trắng mỏng hơi nhầu nát.
Tất nhiên không phải cần một miếng giấy mỏng ấy đệm vào giữa bức tranh, vậy thì vô lý mà người ta phải để miếng giấy vô nghĩa vào đây!
Nhấc mảnh giấy trắng lên, Bảo Trung đưa lên mặt soi, một tia vui mừng hiện lên, anh liền cuộn nhỏ mảnh giấy nhét kỹ vào vạt áo. Xong xuôi, anh lắp lại khung ảnh, lấy khăn lau hết những vết tay rồi treo trả như cū.
Bỗng có tiếng ồn ào ở phòng bên cạnh. Bảo Trung lắng ta nghe, hình như bọn gian đang họp. Lúc ấy vào khoảng 9 giờ tối, có tiếng động ngoài cửa, tiếng mở khóa và một tên gian trẻ ló đầu vào hỏi với một giọng tử tế:
- Quán tiên sinh! Ngài có cần gì không ạ!
Trung quay nhìn ra, chính tên thanh niên ngồi sẵn trên xe bắt anh hôm qua, hắn không dám nhìn thẳng vì bắt gặp ánh mắt căm hờn của anh.
- Cho tôi một tách cà phê, một ấm trà và một Phích nước nóng.
- Vâng, ngài chờ cho một lát, xin có ngay.
Tên gian trả lời xong lại khóa cửa cẩn thận, Lát sau hắn mở cửa, bưng vào cho anh thứ yêu cầu và đặc biệt có thêm một bao thuốc lá thơm kèm theo hộp diêm Mỹ. Đặt các thứ lên bàn nó bảo:
- Nếu ngài cần gì thì cứ bấm chuông.
- Thôi đủ rồi, cảm ơn!
Một ý định táo bạo vụt nảy, chỉ một động tác nhẹ nhàng, anh có thể quật ngã tên gian ngay lập tức, rồi thì bắt nó thay thế trong căn buồng này, lột quần áo của nó mặc vào người rồi ra khỏi nhà này đàng hoàng. Nhưng kìa một tên thứ hai đang lấp ló ngoài cửa, dường như chúng đề phòng sẵn rồi. Bảo Trung đành thở dài nhắc lại:
- Cảm ơn, thôi đủ rồi, nếu cần tôi sẽ bấm chuông.
Tên gian quay ra, khóa trái cửa như cũ. Bảo Trung lên giường nằm, bóc thuốc lá hút, chờ cà phê rỏ từng giọt thánh thót trong chiếc cốc như đếm từng chuyển động của thời gian.
Một giờ nữa trôi qua. Phòng bên, tiếng ồn ào nghe rõ hơn, bọn chúng đang cãi nhau ầm ĩ.
Lúc này thì Bảo Trung đã nghe rõ.... thì ra bọn chúng đang chụm đầu đánh bạc bóc lột lẫn nhau.
Tiếng hò hét: Hối! Hối! Mậu tắc! Tắc! Tiếng đếm: Dất, dì, sám vv... Bảo Trung nghe và hiểu được lõm bõm, canh bạc đang lúc phát triển, càng về khuya càng sôi nổi.
Ít nhất cũng có đến bốn hoặc năm đứa tụm đầu vào đấy.
Cần hành động gấp trong đêm nay! Bảo Trưng tự nhủ và chuẩn bị tinh thần, hạ quyết tâm! Phải đem cho chúng những cái thật bất ngờ!
*
* *
Bọn gian sát phạt nhau tới khuya mới ngừng canh bạc. Tên Lã bảo bọn đàn em:
- Này! Bây giờ mấy chú thay phiên nhau gác nhé! 11 giờ rồi, Tiểu Cần gác đến 1 giờ sáng. Đại Cần gác từ 1 giờ đến 3 giờ, còn chú Dương sẽ gác từ 3 giờ đến 5 giờ, sáng thì gọi tôi dậy.
Tên Dương có vẻ coi thường, hắn vừa ngáp vừa nói:
- Khóa chặt cửa rồi còn lo gì? Gã có cánh cũng chẳng bay đi được.
Tên Lã trừng mắt mắng:
- Chớ coi thường, biết đâu đêm nay gã trốn mất thì mai lại “hốc sực”! Cứ cẩn thận là hơn.
Bọn đàn em đành phải tuân theo. Tiểu Cần thức ngồi canh cho ba tên ngủ trước.
Khoảng 12 giờ đêm, Tiểu Cần nghe thấy có tiếng lục đục ở phòng bên, hắn liền chạy sang nhìn qua khe cửa. Ánh đèn vẫn sáng soi rõ Bảo Trung đang nằm ngủ trên chiếc giường lớn, có lẽ anh ta trở mình, yên trí, Tiểu Cần lại lui về buồng mình, ngồi ngả lưng trên chiếc xa lông. Hắn thấy đôi mắt nặng trĩu vì buồn ngủ. Chiếc đồng hồ quả lắc kiểu Rơ-ming-tông điểm ngân nga 12 giờ rưỡi đêm rồi, Tiểu Cần cố gắng thức nốt nửa tiếng nữa để hết phiên mình, hắn ngáp dài đứng dậy để chống lại cơn buồn ngủ đang hành hạ.
Bỗng Tiểu Cần giật mình vì hắn vừa nghe thấy tiếng động lớn bên phòng Bảo Trung. Hắn vội chạy vụt sang nhìn vào khe cửa thấy đèn đã tắt. Hắn nghe thấy rõ ràng có tiếng người đi trong phòng rồi một tiếng “choang”. một miếng kính ở cửa sau ra ban công vỡ tan rơi xuống rào rào.
Hoảng hốt, Tiểu Cần vội chạy trở vào buồng đánh thức bọn gian dậy. Bọn chúng cuống cuồng lấy chìa khóa sang mở cửa phòng. Giữa lúc ấy thì lại nghe thấy tiếng “Ùm!” phía ngoài ban công. Hình như có người vừa nhảy xuống hồ! Tên Lã vội bật hệ thống đèn ngầm. Ánh sáng đục mờ soi rõ căn phòng. Bọn chúng hết sức kinh ngạc khi không thấy Bảo Trung đâu nữa, một miếng kính bên trên cánh cửa phụ bị vỡ toang, đủ chỗ chui lọt người ta ra ngoài ban công.
Tên Lã hét lên và chạy ra mở cửa ngó xuống:
- Thằng cha liều thật, nhảy xuống hồ rồi, không khéo bị điện giật chết mất! Chú Dương, hãm điện mau lên! Còn Tiểu Cần và Đại Cần theo tôi.
Dương lập tức chạy đi khóa công tắc điện. Còn tên Lã và hai tên tay sai kéo nhau chạy xuống nhà ra phía hồ xem xét.
Ánh điện sáng cộng với ánh đèn pin soi rõ mặt nước hồ đang rung rinh gợn sóng và chiếc khăn phu la len của Bảo Trung đang nổi chập chờn.
Tên Lã bực bội quát lên:
- Đồ con lợn! Nhảy xuống đấy để mà chết à? Lên đi thôi!
Nhưng không có tiếng ai mặt nước cũng im dần.
Lã cầm đèn chiếu, đi soi xung quanh hàng rào dây thép có mắc điện, bốn bề đều nguyên vẹn chưa có một vết suy suyển nào, xung quanh bờ hồ vẫn khô ráo! Bảo Trung chết chìm ở dưới đáy hồ rồi chăng? Vô lý thật! Hay là anh ta có tài lặn hàng giờ dưới nước
Tên Lã vội ra lệnh cho Đại Cần:
- Chú Đại Cần! Chịu khó nhảy xuống mô xem sao?
Đại Cần lè lưỡi ngần ngại:
- Rét lắm anh Lã ạ! Cứ lấy sào mà chọc xem thế nào?
Tên Lã quắc mắt:
- Con khỉ! Nhảy xuống đi tao sẽ cho mày 10 đô la.
Đại Cần vội vàng cởi quần áo vứt trên bờ, bắc một tấm ván đi lên hàng rào dây thép, trèo qua, sau mấy giây do dự, hắn nhảy ùm xuống hồ để tìm kiếm.
Hắn mò sục hồi lâu dưới chiếc hồ nhỏ ấy rồi thất vọng báo cáo:
- Chẳng thấy gì cả anh Lã ạ!
Nhìn đồng hồ đã 30 phút qua, Lã lắc đầu lầm bầm:
- Tài thật! Gã biến đi đằng nào nhỉ!
Thế rồi cả ba đều quay lên buồng, nơi giam giữ Bảo Trung. Giữa lúc ấy tên Dương cũng đang loay hoay xem xét chỗ miếng kính bị vỡ, hắn đã mở tung cả cửa ra ban công để xem dấu vết nhưng vô hiệu quả.
Quán Kinh Hoa là ma chăng? Gã biến đi đâu mất rồi!
Tên Lã tửc điên ruột. Một mặt hắn quát tay chân chia nhau đi lùng các ngả, các xó xỉnh trong khu vườn xem có thấy dấu vết gì không? Một mặt hắn quay điện báo tin không hay này cho Hoàng Tử Khả.
Hoàng chủ nhân hạ lệnh cho Lã mang xe đến đón để hắn đến nơi xem xét. Tên Lã bèn hạ lệnh cho Dương:
- Chú mang xe đi đón ông chủ lại đây ngay! Vì đường khó đi nên ông không lái xe riêng đến được, khẩn trương lên!
Tên Dương vội vã tuân lệnh. Hắn chạy xuống ga-ra, mở máy cho xe chạy ra cổng, Tiểu Cần đã mở sẵn cánh cửa sắt cho hắn lái ra.
Đại Cần cũng vừa mặc xong quần áo, hắn run bắn vì rét, vội chạy lên lò sưởi điện ngồi co ro sưởi ấm.
Tên Lã vẫn loanh quanh đi lại trong phòng giam giữ của Bảo Trung, và chợt nhớ tới điều gì, hắn vội tháo bức chân dung xuống, thất sắc khi thấy có vết mới mở. Hắn cuống cuồng cậy nắp khung lên thốt lên tiếng kêu:
- Thôi chết tôi rồi! Hắn vò đầu bứt tai nghiến răng tức giận.
Chắc hẳn hắn vừa bị mất một thứ gì quan trọng lắm!
Đại Cần đã hết rét, chạy sang chỗ tên Lã để giúp sức quan sát căn phòng, bỗng ngạc nhiên hỏi Lã:
- Lã huynh! Anh có thấy cái phích nước sôi đâu không?
Đang bực mình, Lã cáu gắt:
- Ai biết đâu cái của nợ ấy! Hỏi vớ vẩn.
Nhưng sự phát hiện mất phích nước làm cho Đại Cần phải chú ý, gã thầm nghĩ: Chẳng lẽ anh chàng tù nhân lại lấy cả phích nước nóng đi hay sao? Và lấy để làm gì?
Đại Cần định nói rõ sự thắc mắc của mình cho Lã biết, nhưng thấy Lã đang cáu, hắn lại thôi.
Cùng lúc ấy tên Dương đang phóng xe vun vút từ ngoại ô vào thành phố đón tên chủ Hoàng Tứ Khải.
Sự tẩu thoát của Quán Kinh Hoa khiến cho hắn phải hoang mang suy nghĩ. Kỳ quái thật, gã biến đi đằng nào nhỉ? Nếu nhảy từ ban công xuống hồ thì không thể nào ra thoát hàng rào dây thép có mắc điện. Hay gã chết đuối ở dưới hồ! Không! Đại Cần đã xuống mò không thấy gì! Vậy thì gã độn thổ đi đâu nhỉ! Thế là 50 nghìn đồng đi tong!
Suy nghĩ miên man, phút chốc xe đã tới trước biệt thự của Hoàng. Dương xuống xe bấm chuông, một người phục vụ ra mở cửa.
- Bác trông giúp xe hộ tôi một tý nhé, tôi lên gọi ông chủ đi ngay, nói xong tên Dương chạy vội lên gác.
Người gác cổng ngáp dài ngái ngủ, lão lơ đãng nhìn chiếc xe đỗ vệ đường.
Hình như có người nào đó đang lục đục ở trong xe, lão càu nhàu:
- Cái thằng ma bắt ấy! Chúng đi hai người mà lại còn bắt mình đứng trông xe. Khổ thật!
Lão vừa dứt câu thì bỗng nghe thấy động cơ xe nổ, lão vội nói:
- Này! Chờ ông chủ xuống đã chứ.
Không có tiếng đáp lại, rồi chỉ thấy chiếc xe rú ga phóng vụt đi mất.
Lão gác cổng ngơ ngác nhìn theo và vội vàng đưa tay lên làm dấu thánh - Giê-xu-ma, lạy chúa! Lại có kẻ đánh cắp xe của ông chủ rồi! Xong, lão khóa chặt cửa lại, chạy vụt lên gác.
Đến chân cầu thang lão bắt gặp ông chủ lão cùng tên Dương đang xuống. Lão báo cho hai tên biết tin buồn ấy.
Tên Dương hốt hoảng chạy vội ra cổng. Thôi đúng rồi! Chiếc xe của hắn vừa lái tới đây đã biến mất!
Tên Hoàng rất đỗi kinh ngạc, hắn hỏi Dương:
- Anh đến đây cùng với ai?
- Dạ, thưa ông chủ, tôi đi có một mình.
- Trước khi đi anh có kiểm soát xe không?
- Có ạ, tôi mang xe từ ga-ra ra, có Tiểu Cần nó biết đấy.
- Tại sao đến đây không khóa công tắc lại? Tên chủ gắt lên.
- Thưa ngài! Tôi đã khóa nhưng không rút chìa, bởi vì đã có lão già gác cổng trông hộ. Định lên mời ngài đi ngay.
- Con khỉ lắm! Thôi được, bây giờ lấy xe của tôi đi vậy. Này chìa khóa đây.
Lão chủ ném cho tên Dương chiếc chìa khóa để lấy xe riêng.
Chiếc xe Vơ-đét bóng nhoáng từ từ tiến ra. Hoàng mở cửa xe bước lên.
Trước khi đi hắn còn dặn lão già.
- Để cho cô Mùi ngủ yên nhé! Chớ nói cho cô lấy biết rằng tôi đi đâu nghe!
Lão già cúi đầu vâng dạ. Chiếc xe lại bon bon trở về đường cũ.
Được tin chủ nhân đến, tên Lã cuống cuồng, lắp vội chiếc khung ảnh treo lên tường như cũ đoạn tất tả chạy xuống đón.
Hoàng chủ nhân bước lên phòng vừa giam Bảo Trung. Hắn nhìn quanh một lượt rồi bảo Lã:
- Anh báo cáo lại cho tôi chuyện xảy ra như thế nào?
- Lúc 12 giờ, vào phiên gác của Tiểu Cần, nó nghe thấy có tiếng động ở trong phòng, nhìn vào buồng vẫn sáng và người ấy vẫn nằm ngủ trên giường.
Khoảng 12 giờ 30 Tiểu Cần nghe thấy có tiếng đập vỡ cửa kính, nhìn vào thấy đèn tắt nên nó đánh thức tôi dậy. Khi chúng tôi bật điện ngầm và mở cửa buồng vào thì anh ta đã biến mất, qua lỗ hồng kia. Trong lúc mở khóa, chúng tôi có nghe thấy tiếng người nhảy xuống hồ “ùm” một cái, chúng tôi vội chia nhau xuống tìm kiếm, nhưng không thấy gì ngoài chiếc khăn của anh ta nổi lềnh bềnh trên mặt hồ. Tôi đã cho Đại Cần nhảy xuống mò nhưng không thấy gì hết. Anh ta đã biến đi đâu mất rồi!
- Hừ! Đồ ăn hại! Tên chủ cau mày nhìn Lã. Hắn đứng dậy chống hai tay vào mạng sườn đi đi lại lại quanh phòng xem xét, đoạn hắn quay phắt người lại nhìn bọn Lã, Dương quát:
- Các anh có biết ai vừa đánh cắp chiếc xe tôi đã cấp cho các anh không?
Tên Lã hỏi:
- Xe nào cơ ạ?
- Hừ, còn xe nào à? Dương! Sao mày không nói cho ngài Lã rõ?
Lã bắt gặp con mắt lo lắng của Dương, gã đã chợt hiểu. Bỗng tên Hoàng quắc mắt hỏi Lã:
- Trong phòng có mất cái gì không?
Tên Lã còn đang lúng túng thì Đại Cần đã đỡ lời:
- Thưa ông chủ, có mất một phích nước đấy ạ!
Hoàng chủ nhân vỗ đét hai tay vào nhau rồi giậm chân xuống đất, đoạn hất hàm ra lệnh cho Lã:
- Tập trung tất cả lại đây!
Lã vội gọi tất cả 3 tên tay sai vào buồng. Cả bọn lấm lét nhìn nhau lo ngại. Tên Hoàng khoanh tay ngồi ghé lên trên thành đi văng rồi bằng một con mắt nảy lửa nhìn bọn tay mai, hắn hỏi:
- Các chú có biết thằng cha ấy thoát ra bằng cách nào không?
Cả bọn im lặng! Hoàng nói tiếp:
- Chính lúc thằng Tiểu Cần nghe thấy kinh vỡ là lúc mà nó lấy tay quấn khăn phu la, đấm vỡ kính, sau đó nó cầm phích nước ném qua lỗ hổng, qua ban công rơi xuống hồ. Bọn chúng mày nghe thấy tiếng phích rơi xuống nước, tưởng rằng có người nhảy xuống đấy nên vội vàng hò nhau xuống xem sao. Và cũng lúc ấy thì cánh cửa phòng, chúng bay vẫn để mở, nó đã nấp sẵn ở sau cánh cửa kia nên chúng mày không ngờ đến, thế rồi lợi dụng lúc chúng mày ra vườn cả, nó liền nhảy xuống dưới nhà lần vào ga ra để ô tô. Nó đã nhanh nhẹn lật đệm xe lên chui vào đó....Tới khi thắng Dương đem xe đến đón tao vì sơ ý nên để nó cướp mất chiếc xe khi đỗ ở cổng!
Cả bọn trố mắt nhìn tên Hoàng giải thích, lòng đầy khâm phục sự xét đoán của chủ nhân. Tên Hoàng dằn giọng nói tiếp:
- Cũng may cho thằng Dương đấy! Phải như tao là nó thì tao đã giết chết ngay mày khi mày còn đang lái xe cơ. Thôi thế là đi đứt 50 nghìn đô la, lại còn lỗ vốn thêm chiếc xe du lịch nữa. Thật chúng mày là đồ khốn kiếp, ăn hại cả một lũ. Ngày mai chiếc xe này sẽ ở đồn cảnh sát và nếu người ta truy ra chủ nhân nó là chúng mày thì ở tù cả một lũ!
Bọn tay sai xanh mặt nhìn nhau lo sợ. Tên Hoàng vội trấn an bọn chúng:
- Nhưng thôi, ta đã có cách! Sáng mai thẳng Dương phải lên trình ngay đồn cảnh sát rằng: Mày bị kẻ gian lấy cắp xe từ đêm qua, nghe chưa, nó cũng chẳng có chứng cớ gì để buộc tội là mày đã bắt cóc nó để tống tiền! Cứ thế thôi may ra lấy được xe về.
Hoàng nói xong, bọn tay sai vâng dạ rối rít, tên Lã tán dương chủ nhân:
- Hoàng chủ nhân thật là sáng suốt và tử tế. Chúng tôi xin cảm ơn chủ nhân đã rộng lượng tha tội cho!
Tên Dương tiếp theo:
- Ngài thật là phúc đức!
Hoàng quắc mắt lườm bọn chúng:
- Thôi đủ rồi! Tháng này đừng có mà đến ngửa tay xin tiền nữa, nghe không? Thôi tụi bay để tao về, thẳng Dương lái xe tao rồi sớm mai lên trình đồn luôn thể, còn cho tụi bay đi nghỉ đi! Hai giờ hơn rồi.
Bọn gian răm rắp tuân theo. Chiếc xe “Vơ đét” lại bon bon đưa tên Hoàng về biệt thự.
Lên tới phòng riêng, Hoàng vắt tay lên trán trằn trọc không ngủ được, hắn lẩm bẩm:
- Ngày mai biết nói năng thế nào với Ngọc Mùi, uy tín của mình có lẽ bị giảm mất vì trót đi hớ một nước cờ.