Một buổi sớm, thành phố hãy còn chìm trong làn sương mù dày đặc, đã thấy hai người thợ điện khoác những cuộn dây từ phía ngoại ô đi vào. Một người trung niên cao lớn và một thanh niên khỏe mạnh, họ dừng bước bên cạnh một biệt thự có cây cối um tùm. Hai người đi vòng quanh khu nhà một lần xem xét, hình như họ có nhiệm vụ kiểm tra đường dây dẫn điện vào biệt thự này.
Trong căn nhà lớn trên tầng hai, ánh đèn ngủ lờ mờ xanh, lọt qua khung cửa sổ. Gia chủ hãy còn triền miên trong giấc ngủ đầu mùa đông.
Người trẻ tuổi, thì thầm với người trung niên mấy câu rồi tức khắc người ấy đến trước một cột điện, nhanh nhẹn trèo lên, cắt một sợi dây chì.
Tất cả ánh sáng trong nhà đều vụt tắt.
Χong xuôi, người thanh niên tụt xuống rất nhanh rồi hai người cùng bước lên giữa phố vào một quán điểm tâm. Chừng nửa giờ sau, một người làm bếp trong biệt thự hối hả mở cửa, dắt xe đạp đi ra. Mừng rỡ khi gặp hai người thợ điện đi ngược lại, anh ta liền gọi:
- Này hai bác, vào xem giúp điện trong nhà tôi một chút, may quá, tôi định chạy lên sở máy điện gọi thợ. Ông chủ tôi trở dậy mà không có nước nóng rửa mặt thì rất phiền.
Hai người thợ điện vui vẻ mang dụng cụ bước vào. Trên gác hai, đã thấy có tiếng nheo nhéo gọi người hầu. Người bếp nói với vẻ mặt lo lắng:
- Cô hai đã dậy rồi! Bếp điện tắt ngấm cả, làm thế nào bây giờ?
Người thợ trung niên mỉm cười nói:
- Thì bác nấu tạm bằng củi vậy. Phải chữa lâu đấy!
Sau khi chỉ cho hai người thợ chỗ để công tơ, người bếp tất tả chạy xuống bếp.
Hai người thợ điện bấm nhau mỉm cười rồi tự do lần theo những đường dây điện đi quanh khắp những căn phòng tầng dưới
Trên nhà có tiếng càu nhàu của một người ngoại quốc và tiếng thỏ thẻ của phụ nữ; Hai người thợ điện bảo nhau cùng leo lên lầu.
- Ai đấy? - Tiếng một thiếu phụ Trung Hoa hỏi.- Chúng tôi lên chữa điện.
- À, tốt lắm! Mời hai ông cứ lên, không hiểu sao tự nhiên nhà chúng tôi mất điện.
- Xin bà chỉ dẫn cho những nơi mắc đèn.
Người trẻ tuổi nói và kịp chú ý đến người thiếu phụ. Bà ta mặc một bộ quần áo ngủ lộng lẫy bằng thứ hàng đắt tiền và không khỏi ngạc nhiên vì sắc đẹp của thiếu phụ. Một thân hình nở nang gợi cảm, một khuôn mặt trái xoan cân đối với những đường nét tuyệt trần, nhất là đôi mắt đầy sức quyến rũ. Hương thơm xa xỉ toát lên sặc sụa cả căn phòng.
Thiếu phụ chỉ dẫn quanh những căn buồng chỉ cho hai người. Từ một chiếc gương Hồng Kông trong buồng ngủ, có tiếng nói của người ngoại quốc.
- Có chuyện gì thế Nguyệt Cầm?
- À, họ đến chữa điện anh ạ!
- Khỉ thật, sao lại hỏng điện sớm thế?
- Chẳng biết!
- Thiếu phụ trả lời bằng tiếng Anh với hắn rồi quay ra giải thích với hai người:
- Ông chủ nhà đây là bác sĩ, chuyên gia Hoa Kỳ, các ông chữa cho cẩn thận thì sẽ được thưởng nhiều tiền đấy!
- Cảm ơn bà, chúng tôi sẽ làm hết sức cẩn thận ạ.
- Liệu chữa có lâu không? -Thiếu phụ hỏi.
Người trẻ tuổi trả lời:
- Chóng thôi ạ! À, bà làm ơn cho biết, đồng hồ chỉ mấy giờ rồi ạ?
Thiếu phụ giơ tay xem đồng hồ:
- Bảy giờ đúng! Cái đồng hồ của tôi mới bị hết giây…
Vừa nói, người trẻ tuổi vừa đưa tay lên vặn lại kim đồng hồ và lên giây cót.
Người nhiều tuổi bảo người trẻ tuổi:
- Chú ở đây để anh kiểm tra lại đường đây xem sao nhé!
Nói đoạn, người nhiều tuổi quay xuống, còn lại người thợ trẻ, anh chăm chú nhìn những đường dây mắc trên trần, nhưng đồng thời quan sát rất kỹ những bài trí trong nhà, từ chiếc tủ cho đến những bức tranh treo trên tường.
Chủ nhân cũng đã trở dậy, hắn xoi mói nhìn chằm chằm người thợ trẻ.
Người thợ trẻ vội lấy tuốc nơ vít tháo một chiếc công tắc rồi loay hoay lắp lại, anh vặn thử nút điện, đèn bỗng nhiên sáng trưng.
- Ô kê! Khá lắm!
Chủ nhân bật lên tiếng khen và vui vẻ rút ngăn bàn lấy bao thụốc thơm chìa mời người thợ trẻ.
- Cảm ơn ông chủ!
Vừa lúc ấy người thợ nhiều tuổi cũng đã quay lên. Hai người vui vẻ nhận tiền công rồi chào chủ nhân cùng thiếu phụ ra về.
Bằng con mắt cảnh giác, tên chủ nhìn theo hút hai người mãi tới khi khuất khỏi cổng biệt thự, hắn mới hỏi thiếu phụ:
- Ai gọi bọn này đến thế hở em?
- Thằng bếp đấy mà!
- Lần sau đừng để chúng xồng xộc lên đây nhé!
- Không, em gọi họ lên đây chứ! Thế họ không lên thì làm sao mà chữa được điện hở anh Phao-tơ?
- Ừ nhỉ, xin lỗi em nhé!
- Anh rõ lẩn thẩn.
Nói xong Nguyệt Cầm tiến lại gần Phao-tơ, kề má phấn áp vào môi hắn, Phao-tơ sung sướng ôm lấy ả ghé răng cắn nhẹ vào má.
- Ôi! Đau chết em mất!
- Để cho em nhớ vì mai em phải đi Phi-líp-pin rồi!
- Kệ anh! Em không đi đâu!
- Ấy chết, ngài phái viên Rô-bớt Bao cần gặp em, vả lại phải đi công việc cho anh chứ!
- Không, em để cho Khánh Chân nó đi thay nhé! Em không muốn đi đâu cả. Phao-tơ nhíu đôi mày suy nghĩ rồi bỗng hắn vui vẻ nói.
- Ờ nhỉ! Anh không nghĩ ra, để cho Khánh Chân đi thay em cũng được. Cô ấy cũng có triển vọng sang Hoa Kỳ đấy! Vậy em bàn giao tỉ mỉ cho cô ta nghe!
- Tất nhiên rồi! Thôi anh đi rửa mặt đi còn ăn điểm tâm.
Phao-tơ đi vào buồng tắm, Nguyệt Cầm trở lại phòng trang điểm rồi lát sau ả quay điện nói chuyện với một người nào đó một lúc lâu.
Buổi tối, khi Phao-tơ đi vắng chưa về, trong biệt thự lại bị tắt điện lần nữa. Trên gác lúc ấy chỉ có hai người đàn bà.
Và lần này thì Nguyệt Cầm vừa mới quay điện báo tin cho nhà đèn... đã thấy người thợ trẻ ban sáng đến. Anh ta loay hoay tháo lắp một lúc ở trong phòng. Điện lại sáng như cũ và lần này thì anh ta không những không dám nhận tiền của Nguyệt Cầm mà còn xin lỗi là buổi sáng làm chưa được cẩn thận.
Hai người đàn bà lại tiếp tục câu chuyện bỏ dở:
- Khánh Chân này! Chị đã chuẩn bị mọi điều kiện tốt cho cô đi thay chị chuyến này, chắc cô hài lòng chứ?
- Cảm ơn chị, Nguyệt Cầm ạ! Em rất thú vị khi chị ngỏ ý kiến này với em, thành thật là em cũng rất muốn được sang Mỹ chơi ít lâu
- Vậy thì cô sẽ được toại nguyện! Chị đã giới thiệu kỹ cô với ngài Rô-bớt Bao. Cả anh Phao-tơ nữa, cũng đã điện cho lão chuẩn bị đón tiếp em. Chắc gặp mặt em lão ta sẽ rất vui mừng, cô em trẻ đẹp của chị ạ!
Khánh Chân rạng rõ nét mặt, nhưng còn thắc mắc hỏi:
- Quả thật em chưa hình dung nổi cái lão phái viên ấy như thế nào? Có “điển trai” bằng Phao-tơ của chị không? Hay là lại lọm khọn như lão đại tá Kim Quân thì chán ngấy. Em ngại lắm.
- Ôi! Em khỏi phải lo chuyện ấy! Chị cam đoan với em là gặp hắn ta, em sẽ phải “rung động” ngay. Một con người lịch sự và hào phóng chính tông Huê Kỳ, chị tin là em sẽ vừa ý ngay thôi.
- Chị không nói dối chứ? Em cảm ơn chị nhiều!
Nguyệt Cầm mỉm cười tế nhị nói:
- Chúc cho cô em của chị chóng kiếm được một tấm chồng danh giá! Ôi có khi em còn hạnh phúc hơn chị đấy nhé!
Khánh Chân đấm khẽ vào vai Nguyệt Cầm nũng niu:
- Thôi chị hai, chị đừng đùa em nữa, em không thích đâu, à, thế em sẽ phải khởi hành vào lúc nào nhỉ?
- Sáng mai, em đi thôi, anh Phao-tơ đã lấy vé máy bay cho em rồi!
- Mai đã đi à? Vội nhỉ!
- Thôi cô em đừng vòi vĩnh nữa, muốn đi ngay sớm quá đi lại còn... Chị đi guốc vào bụng cô rồi.
Khánh Chân nguýt Nguyệt Cầm, giận dỗi:
- Ai cũng như chị ấy: Suy bụng ta ra bụng người, chị tệ lắm!
Nguyệt Cầm làm lành:
- Thôi chị đùa tí mà! Kìa, hình như anh Phao-tơ đã về! Đúng rồi!
Có tiếng còi ô tô ở dưới nhà. Hai chi em vội sửa lại mái tóc cho nhau và cùng nhìn nhau cười ngây ngất.
Họ là những người “đẹp” trong biệt thự của tên gián điệp đội lốt bác sĩ chuyên gia ở khu vực này.