Rời tiệm, Ngọc Mùi cùng Bảo Trung vội về chỗ ở đánh điện về Hà Nội báo cáo với đại tá Ô-buy về tình hình tiến triển công tác, Bảo Trung nhận được lệnh của Ô-buy phải gấp rút di chuyển chỗ ở đề bảo vệ an toàn. Lão cũng rất quan tâm đến sức khỏe của anh nên đã gửi kèm theo một bưu phẩm gồm một số thuốc bổ mua từ Pháp sang, đặc biệt có thêm một lọ thuốc an thần kèm theo một lá đơn của bác sĩ X. dặn riêng anh cách sử dụng.
Bảo Trung hết sức mừng rỡ khi nhận được những thứ trên, nhất là lá đơn của bác sĩ X. Trong lá đơn, nhìn bề ngoài thì chỉ thấy ghi cách thức sử dụng thuốc cho hợp lệ, nhưng anh không khỏi sung sướng sau khi biết rằng đó là một bản mật mã ghi chỉ thị của cơ sở.
Chờ khi Ngọc Mùi vắng nhà, Bảo Trung nhúng tờ giấy vào thuốc hóa học và lần dịch những hàng chữ mật.
Bảo Trung hồi hộp ghi nhớ tất cả những điều căn dặn ở trong giấy. Anh thầm nghĩ: “Lúc nào tổ chức cũng quan tâm, theo sát ta để giúp đỡ hoàn thành nhiệm vụ, thật là kỳ diệu, người của chúng ta ở đâu cũng có!”.
Bảo Trung thấy lòng phấn khởi anh rất tin tưởng vào thắng lợi vì anh sẽ không phải đơn độc trong cuộc chiến đấu gay go phức tạp này, bên cạnh anh không những có các đồng chí của ta, mà còn có các đồng chí bạn ta nữa. Anh chuẩn bị tinh thần để tìm bắt liên lạc.
Anh bàn với Ngọc Mùi, hai người quyết định tìm chỗ ở mới.
Việc đó không khó khăn gì lắm vì Ngọc Mùi đã từng quen thuộc rất nhiều ở đây, nên chỉ ngày hôm sau, hai người đã tìm được một nơi vừa ý. Ngay tức khắc, hai người lặng lẽ rời khỏi khách sạn một cách bí mật mặc dù tiền thuê phòng đã trả trước một tuần.
Sự việc đó làm sửng sốt một người khách mới đến thuê căn phòng đối diện từ hôm qua. Gã đã phí toi công theo dõi suốt 24 tiếng đồng hồ mà chẳng được tích sự gì! Gã hậm hực và cũng rút lui một cách lặng lẽ. Gã là ai! Theo dõi Đảo Trung và Ngọc Mùi để làm gì? Không rõ! Nhưng chắc chắn có nhiều việc liên quan đến hai người vì gã là một Nhật kiều, người của Sakưra.
*
* *
Sau một thời gian ở Xanh-ga-po, Bảo Trung đã tích cực học thêm được một số ngôn ngữ phổ thông bằng tiếng Trung Hoa, anh có thể nói chuyện thường thức hàng ngày với Ngọc Mùi mà không hề sai văn phạm. Khiếu thông minh kỳ lạ của anh khiến Ngọc Mùi vô cùng thán phục, ả phải khen:
- Bảo Trung! Cứ cái đà này thì chỉ ít ngày nữa là tôi hết vốn dạy anh mất thôi!
- Chị quá khen, sợ rằng giọng nói của tôi còn ngọng như trẻ con chăng?
- Không, anh nói rất sõi, không ai có thể ngờ rằng anh là người Việt đâu.
Bảo Trung khiêm tốn:
- Chỉ cần phải uốn nắn kỹ cho tôi cách đặt câu nếu nhầm thì có thể bị lộ tẩy đấy!
Ngọc Mùi thành thực nói:
- Thú thật là tôi rất hài lòng có người học trò thông minh như anh. Anh có thể ra ngoài tiếp xúc với người Hoa ở đây được rồi đấy!
Bảo Trung mừng thầm, anh tỏ ý khích lệ Ngọc Mùi:
- Thế là trong chuyến đi này tôi biết thêm được một thứ tiếng nữa, đó là công của chị, tôi thành thực cảm ơn.
- Vẽ! Anh chóng biết thì công việc của chúng là càng dễ dàng, không biết rằng thời gian còn kéo dài đến bao giờ nữa? Cái nút đang cởi đến đây thì bị tắc lại rồi
Bảo Trung thăm dò:
- Sao bữa trước chị nói rằng đã nắm được trong tay rồi kia mà?
- Đã nắm được rồi, nhưng luôn mấy lần sau, tôi đến tìm, hắn đều đi vắng, gia nhân bảo hắn có việc phải đi xa chưa về.
- Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi ở đây mà chờ hắn sao?
- Không, chúng ta sẽ không chờ nhưng trước khi hành động, chúng ta phải nghiên cứu cho thật kỹ xem đã...
Bảo Trung bóp trán suy nghĩ, anh thấy rằng trong hoàn cảnh này phải hết sức linh hoạt thì mới mau kết quả. Cần phải giành lấy thế chủ động. Hiện nay Ngọc Mùi chưa có một phương sách gì ngoài sự trông cậy vào một tên tướng cao bồi, anh bèn bàn với ả:
- Ngọc Mùi này! Tôi có ý định như sau: Một là phải báo cáo với đại tá những khó khăn của chúng ta để ngài cử thêm người sang giúp sức, hai là tôi sẽ xông xáo vào những nơi cần thiết để khai thác thêm tài liệu mới, có vậy mới hy vọng mau chóng được.
Sau một lúc suy nghĩ, Ngọc Mùi thỏa thuận:
- Bảo Trung! Ý kiến của anh rất đúng, chính mấy bữa nay tôi thấy sốt ruột quá vì chưa có biện pháp gì để giải quyết. Công việc của chúng ta hiện nay đang bị thời gian thôi thúc, không thể nằm lì ở đây như thời kỳ tôi thường trú ở Hồng Kông được, phải hoạt động tích cực hơn! Anh có thể phải giúp đỡ tôi, xông xáo một vài nơi, nhưng tôi mong anh lưu ý, nếu có ra ngoài thì phải cải trang cẩn thận đấy! Ở đây chúng ta với danh nghĩa là những người Trung Hoa đi lánh nạn, bà chủ nhà này có con gái là bạn thân của tôi hiện lấy chồng ở Hồng Kông vì vậy đối với tôi bà cụ rất quý mến, chúng ta có thể tin cậy được, tuy vậy vẫn cứ phải cảnh giác với những con mắt xung quanh. Tóm lại, anh nên thận trọng đừng để chạm trán với tụi găng tơ lần nữa.
Bảo Trung gật đầu:
- Rất đồng ý với chị, tôi sẽ hết sức dè chừng, chị cứ yên tâm. Tôi đoán rằng bọn tay chân của tên Hoàng đang tìm kiếm chúng ta để chiếm lại tấm bản đồ đã mất, nhưng bọn chúng đừng hòng. Đó chỉ là một ảo tưởng mà thôi! Tôi dự kiến một kế hoạch thế này nhé! Chị thử xem có được không?
Bảo Trung trình bày một số biện pháp và kế hoạch hoạt động với ả. Ngọc Mùi vô cùng sửng sốt với kế hoạch vô cùng táo bạo của anh. Cuối cùng ả khâm phục:
- Bảo Trung! anh thật là một con người trí dũng song toàn, tôi thành thực mến phục anh! Bây giờ xin nhường lại tất cả cho anh chủ động, còn tôi, tôi sẽ là người phụ tá cho anh, chỉ tiếc rằng... - Ả ngập ngừng - đối với tôi, anh quá khô khan trong vấn đề sinh hoạt.
-Chị đừng hiểu lầm tôi, và cũng không nên trách tôi nữa. Tôi không phải là một thằng ngốc với phụ nữ, nhưng lạy Chúa, tôi đã có lời nguyền: “phải giữ lấy sự cao quý nhất trong lương tâm, không để bị hoen ố! Đó là lòng chung thủy của con người”.
Ngọc Mùi buồn rầu mai mỉa:
-Vâng, chung thủy! Ôi, cao quý thay! Nhưng anh chung thủy với người ta mà chắc gì người ta đã chung thủy với anh? Anh có thể bị thiệt thòi đấу, Bảo Trung ạ!
- Cái đó còn tùy ở Chúa!
- Chúa với Trời! Tất cả đều chỉ là giả dối, không thực tế!
*
* *
Trời đã về chiều. Trên đường ra ngoại ô phía nam thành phố có một em gái trạc 10 tuổi quần áo lam lũ, hai tay ôm một bó củi cành khệ nệ. Trời hơi lạnh, em chỉ mặc một tấm áo mỏng manh nhiều mụn vá. Mái tóc cắt ngắn kiểu Trung Hoa phất phơ bay cuốn ngang tai, để lộ một khuôn mặt nhỏ nhắn, cùng đôi mắt đen láy rất đáng thương.
Em dừng lại trước một biệt thự, tựa lưng vào bức tường rào, mệt mỏi ngửa mặt lên trời thở. Một tia vui mừng hiện lên ánh mắt. Trên đầu em giữa những cành cây rậm rạp, có một nhánh khô thờ xuống, chỉ cần trèo lên bức tường, bám vào chấn song sắt là em có thể thò tay bẻ gẫy cành khô ấy, thêm một thanh củi đem về, thế là em thực hiện ngау ý nghĩ ấу. Tiếng cành khô gẫy rắc! Em gái vui mừng, nhảy xuống gài nhánh củi vào bó toan bước đi thì một tiếng quát làm em giật mình:
- Con bé kia hãy đứng lại!
Từ trong biệt thự, một thằng bé trạc 15 tuổi ăn mặc lòe loẹt, khệnh khạng đi ra tay cầm xích, dắt một con chó lai vừa trợn mắt quát tiếp:
- Ai cho mày trèo lên tường nhà tao?
Nhìn con chó dữ tợn và bộ mặt hung ác của thằng công tử, em gái sợ hãi tái mặt, em ấp úng:
- Tôi chỉ lấy cành củi khô về đun thôi mà.
Thằng công tử sấn sổ bước đến:
- Ai cho phép mày lấy củi ở đây? Muốn sống thì đem nộp tất cả cho tao!
Em gái run rẩy, ôm chặt bó củi vào người, kêu van:
- Không! củi này tôi đi kiếm, nhà tôi hết củi rồi, anh đừng lấy của tôi!
Thằng bé được thể, cười độc ác:
-
Không à! Tao bảo nộp thì phải nộp, không thì đừng trách.
Nó xong hắn dắt chó bước lại gần, con chó hình như biết ý chủ, nhe răng, căng xích hằm hè. Sợ quá, em gái kêu rú lên và ôm bó củi quay đầu chạy. Thằng công tử nổi nóng và tức giận, hắn bảo con chó:
- Tu ti! Mày cắn què chân nó cho tao! Rồi hắn buông tay xích cho con chó đuổi theo.
Con chó rít lên một tiếng rồi nhảy bổ về phía em gái, em gái sợ cuống cuồng vấp ngã sóng soài, văng bó củi sang một bên, khóc thét lên.
Con chó chồm lên, nhe răng ngoạm vào cẳng chân khẳng khiu của em gái giữa tiếng cười đắc chí của thằng công tử.
Bỗng con chó kêu “oẳng” một tiếng, một cái đá rất mạnh giáng vào bụng con chó làm nó phải nhả miếng mồi và cúp ngay đuôi kêu ăng ẳng chạy về phía chủ. Tên công tử giận dữ, mặt nảy lửa nhìn vào một người thanh niên vừa đá chó, anh ta đang xé khăn buộc vết thương cho em gái.
Nhìn bàn chân của em gái máu chảy đỏ thẫm chiếc khăn và đôi mắt nghiêm khắc của người thanh niên đang bế em gái bước lại gần, tên công tử bột bỗng hốt hoảng dắt chó chạy vụt vào trong cổng rồi vội vàng đóng sập cánh cửa sắt lại lần trốn.
Người thanh niên đó là Bảo Trung anh đang đi tìm liên lạc với người của ta.
Bảo Trung cõng em bé quay trở lại, một tay anh nhặt bó củi rơi rồi hỏi em:
- Em có đau không?
- Em không đau lắm, chỉ sợ thôi!
- Không sợ! Anh đã rắc thuốc vào rồi, nhà em ở đâu? Anh sẽ đưa về.
Em gái thổn thức giơ tay chỉ:
- Nhà em ở phía này, ở khu lao động.
- Ba em làm gì ?
- Làm công nhân bến tàu.
- Còn mẹ em?
- Bán hàng rong, làm “cháo quẩy”.
- Anh sẽ đưa em về nhà, liệu ba có ở nhà không?
- Ba em hiện ốm mấy hôm nay, vẫn nghỉ ở nhà.
- Thế thì anh sẽ gặp ba em, tốt lắm!
Bảo Trung cõng em bé đi quanh co vào xóm lao động, một lúc sau anh dừng lại trước một căn nhà lá lụp хụp.
Có tiếng ho húng hắng của một người nằm ở trong nhà. Trời đã nhá nhem tối. Một bà từ phía sau đi lên tay cầm ngọn đèn dầu, tay bưng một bát cháo nóng bước về phía giường.
- Má! Má! Em gái cất tiếng gọi rồi la lên khóc.
Bảo Trung cõng em bước vào giữa con mắt kinh ngạc của hai vợ chồng bác công nhân. Bà mẹ thất sắc, kêu lên:
- Trời ơi! Múi, con làm sao thế này?
Ông bố cũng gượng ngồi dậy, nhìn ngơ ngác:
- Sao thế con?
Bảo Trung đặt em xuống chiếc giường tre, rồi nói vắn tắt sự việc cho vợ chồng bác công nhân nghe. Hai người nhìn anh cảm động:
- Cảm ơn chú! Không có chú hôm nay thì cháu Múi chết mất.
- Hai bác cứ yên tâm, tôi đã băng thuốc cẩn thận cho cháu rồi, chỉ vài ngày là khỏi thôi.
- Biết lấy gì đền ơn chủ bây giờ?
Người vợ băn khoăn nói tiếp:
- Thật khổ quá, nhà tôi lại bị ốm mấy ngày nay. Cũng may là nhờ có anh em cùng làm giúp đỡ thuốc men.
- Hai bác đừng ngại! - Bảo Trung ngắt lời - Thấy cháu gặp nạn tôi phải có trách nhiệm giúp đỡ, nhất là cùng người đồng hương.
Giữa lúc ấy thì cánh liếp hé mở, một người má, tóc đã đốm bạc, tay cầm một cuốn sách bước vào, nói:
- Chú Phùng, đã đỡ chưa? Cháu Múi sao thế hả thím?
Và chợt nhìn thấy có người lạ, người ấy vội nhét cuốn sách vào túi vẻ thoáng ngạc nhiên. Thấy người ấy vào, cả hai vợ chồng bác công nhân mừng rỡ:
- Kìa Bác Lý. Chúng tôi đang mong bác! Không có chú này hôm nay thì cháu Múi đến chết mất!
Bác gái vừa chỉ vào Bảo Trung vừa kể vắn tắt chuyện xảy ra cho bác Lý nghe. Bác Lý nhìn Bảo Trung bằng con mắt đầy cảm tình:
- Cảm ơn chú! Chú đi đâu qua đây mà lại gặp cháu vậy!
- Dạ, tôi xuống thăm một người quen làm việc ở bến tàu, bác cùng làm việc với bác Phùng ạ?
Bác Phùng trai đã tỉnh táo, sai vợ pha trà rồi giới thiệu với Bảo Trung:
- Đây là bác Lý! Người Việt kiều thầy dạy học của anh em chúng tôi, còn chú muốn tìm thăm ai ở bến? Làm công nhân hay cai thầu?
Sau vài giây quan sát và đắn đo, Bảo Trung quyết định nói rõ tên người mình cần gặp:
- Tôi xuống thăm bác Lương cũng Việt kiều có chút việc cần!
Nghe nói đến bác Lương, cả bác Lý cùng vợ chồng bác Phùng đều có vẻ ngạc nhiên. Bác Phùng hỏi tiếp:
- Có Phải bác Lương, Việt kiều làm tài công không?
- Dạ đúng ạ!
- Vậy chú đã gặp bác ấy chưa? Chỗ bác ấy với chúng tôi cùng là anh em cả, không ngờ chúng ta lại là người quen với nhau cả. Thế chú gặp bác Lương có việc gì thế?
- Dạ, không, chỉ xuống thăm vì lâu ngày thôi ạ và cũng chưa tìm được chỗ ở của bác ấy!
Bác Phùng gái sốt sắng:
- Vậy để tôi dẫn chú đi, nhà bác Lương ở gần đây thôi.
Đến lúc này thì bác Lý vui vẻ, rút trong túi ra một cuốn sách đưa cho bác Phùng:
- Tôi đem lại cho chú đọc cuốn sách này.
Bác Phùng trai mừng rỡ đón lấy cuốn sách, vội mở ra. Bảo Trung thoáng nhìn thấy ở trang đầu có in chân dung Các Mác, anh hồi hộp nhưng trấn tĩnh nói:
- Rất may mắn được gặp các bác, mong bác gái dẫn tôi đến gặp bác Lương càng sớm càng tốt.
Bác Lý nhìn Bảo Trung như xét đoán rồi nói:
- Thôi, thím phải ở nhà chăm sóc cho chú ấy, lát tôi về, tôi dẫn chú ấy qua nhà bác Lương một thể, chú hãy uống trà đi đã, vội gì.
Bảo Trung phấn khởi, anh thầm nghĩ: “Rất may mắn cho mình, có lẽ đây toàn là những hạt nhân tốt mà cơ sở đã giới thiệu cho mình liên lạc”. Tuy vậy anh vẫn cảnh giác đề phòng những bất trắc xảy ra.
Uống trà xong, bác Lý căn dặn riêng bác Phùng rồi cùng Bảo Trung đi ra. Báo Phùng gái bỗng hỏi Bảo Trung:
- À! Chú cho biết tên để cháu Múi nó nhớ…
Bảo Trung bước đến gần em gái, xoa đầu em và nói:
- Tên chú là chú Nam. Chúc cháu chóng khỏi nhé!
- Cảm ơn chú - em Múi trìu mến nhìn anh - Thỉnh thoảng chú Nam lại chơi nhà cháu nhé!
- Ừ, chú sẽ đến luôn!
Bảo Trung cùng bác Lý tìm đến nhà bác Lương, một người tài công Việt kiều đứng tuổi.
Sau khi trao đổi mật hiệu xong, họ liền nhận ra nhau là những người “đồng chí”!
Bảo Trung đã tìm thấy những người bạn mới trên xứ sở xa lạ và đầy nguy hiểm, anh phấn khởi vô cùng!