Miền Đất Lạ

Lượt đọc: 206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Iv. Chiếc Máy Tối Tân

❊ ❊ ❊

Đã hơn 7 giờ, tên hiến binh La-voa-dê đang chuẩn bị sẵn những hồ sơ cần thiết để vào bệnh viện thằm Bảo Trung.

Mục đích lần này của hắn chỉ là bước đầu thẩm xét quan hệ tình cảm giữa Đuy-boa và Bảo Trung, một điều có thể chứng minh rõ ràng trong sự mặt đối mặt để phân biệt rõ Bảo Trung thật hay giả. Qua tấm ảnh mới chụp, hắn cho Đuy-boa xem, Đuy-boa đã khẳng định chính là bạn gã. Vì vậy hắn chỉ còn đặt giả thuyết mơ hồ về người trung úy kỳ quái ấy!

Rất tiếc rằng, Mít-xen chết đi không bàn giao được cho hắn tỉ mỉ để hắn dễ dàng kết luận về Bảo Trung, bây giờ chỉ còn trông chờ vào Đuy-boa, một nhân chứng thực sự, hắn hy vọng vào kết quả trong sự gặp gỡ này.

Nhìn đồng hồ đã 7 giờ 15, hắn nóng ruột chờ đợi: “Cái anh chàng si tình này chắc lại bù khủ suốt đêm qua, nên ngủ quên chăng? Thằng cha thật đáng ghét!” La-voa-dê đành phải quay điện sang Tham mưu để gọi Đuy-boa. Ở đầu dây bên kia, có tiếng trả lời của sĩ quan thường trực.

- Báo cáo trung tá! Trung úy Giăng Đuy-boa sang sở hiến binh theo lệnh gọi của trung tá từ tối qua chưa về ạ!

- Sao? Chưa về à? Ông cho người xuống phòng ngủ xem anh ta có còn lì xác ở đấy không?

- Xin tuân lệnh!

5 phút sau, từ đầu đây nói bên kia, gã sĩ quan thường trực hổn hển qua hơi thở nói:

- Báo cáo trung tá, Đuy-boa vẫn chưa về, cả chiếc xe “gip” của phòng cũng không thấy!

- Cho đi tìm ngay!

La-voa-dê giận dữ đặt mạnh ống nói xuống bàn, vội vàng bấm chuông gọi sĩ quan hiến binh thường trực. Cửa mở, tên đại úy bước vào đập gót giầy, giơ tay chào:

- Báo cáo trung tá, tôi có mặt.

- Ông huy động một trung đội, trang bị đầy đủ, đi tới các trạm kiểm soát ngoại ô, tìm xem chiếc xe của tham mưu cùng trung úy Giăng Đuy-boa xem hiện giờ ở đâu. Chiếc xe mang số hiệu EI.1450, nhận được tin tức gì phải báo điện ngay cho tôi rõ!

- Xin sẵn sàng! Chúng tôi có phải kiểm soát trong nội thành không, thưa trung tá?

- Việc đó bên phòng I họ sẽ chịu trách nhiệm. Thôi, khẩn trương lên.

Tên đại úy quay ra khỏi, La-voa-dê quay điện báo cáo với Ô-buy:

- A lô... Thưa đại tá, xin trân trọng báo cáo với ngài, tối qua, khi Đuy-boa từ Hải Phòng về, tôi có cho mời anh ta lại để bàn một số công việc. Anh ta rời khỏi chỗ tôi vào khoảng 20 giờ 30 và từ lúc đó không thấy anh ta trở về phòng I nữa!

Tiếng Ô-buy nói từ bên kia đầu dây:

- Thế là thế nào ? Mất tích à?

- Dạ

- Lính của ngài có quan sát khi anh ta bước lên xe đi về phía nào không?

- Thưa đại tá, tôi đã cho hỏi lính của tôi, họ không nhận thấy gì lạ, nhưng...

- Nhưng sao ?

- Bên đơn vị thông tin họ báo cáo rằng, khoảng thời gian ấy có một chiếc xe gíp chạy qua đây thì đỗ lại để đón một cô gái lên xe... Tôi chắc rằng đó là xe của Đuy-boa.

- Còn gì nữa không?

- Thưa đại tá, tôi đã hạ lệnh cho quân đi tìm khắp các ngả đường và báo điện đi khắp nơi về việc trên.

- Cho người đến tiệm nhảy “Giăng-tin” chưa?

- Dạ, đã!

- Thôi được, có tin tức gì cho tôi biết ngay.

- Vâng, xin chào đại tá.

La-voa-dê hạ ống nói, mặt thẫn thờ, cắn răng lầm bầm:

- Thằng cha chỉ chết vì gái, hỏng hết công việc của mình rồi.

*

* *

Đuy-boa bị mất tích, tin đó đã lọt tới bệnh viện làm Bảo Trung thở phào, nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Anh thầm cảm phục các đồng chí của mình thật tài tình. Thế là tránh được một cuộc chạm trán gay go. Tóm cổ Đuy-boa, anh sẽ được cung cấp thêm một số tài liệu sống tạo điều kiện hoạt động dễ dàng hơn. Anh thấy không cần thiết ở bệnh viện nữa. Hãy chuẩn bị bắt tay vào công việc.

Hôm sau, anh báo bác sĩ cho ra viện, bác sĩ giao cho một gói thuốc căn dặn: - Khi nào cần thiết để trấn tĩnh tinh thần thì anh hãy dùng một viên thuốc trong này.

Bảo Trung nắm tay bác sĩ, cảm ơn.

Xe của bệnh viện đưa Bảo Trung về tận trụ sở Tham mưu, Bảo Trung đĩnh đạc bước vào nơi làm việc của Ô-buy. Người cận vệ của lão ngăn không cho anh vào:

- Đại tá đang bận tiếp khách, xin mời trung úy hãy xuống nhà khách chờ một lát.

Bảo Trung đành phải xuống phòng khách ngồi chờ. Ở đây đã thay đổi tất cả. Những sĩ quan quen mặt hầu hết đã đổi đi hoặc ra mặt trận, thay thế một loạt sĩ quan mới. Sự tổ chức của Tham mưu cũng đã chấn chỉnh lại. Bộ chia làm nhiều phòng: Tổ chức nhân sự, Quân báo hiến binh, Thông tin liên lạc, Quân nhu, Tác chiến huấn luyện vv... mỗi phòng có một trưởng phòng, cấp bậc từ thiếu tá đến đại tá .

Ô-buy phụ trách phòng I, tổ chức nhân sự sắp xếp và điều chỉnh các sĩ quan, nghiên cứu và phân phối công tác, đồng thời chịu trách nhiệm trước Bộ chỉ huy Pháp về đại bộ phận tham mưu nên trọng trách của lão rất lớn!

Được tin báo Bảo Trung đã ra viện, lão rất vui mừng đang tiếp chuyện với

La-voa-dê bàn về kế hoạch thẩm tra các sĩ quan Pháp bằng máy điều tra tậm lý của Hoa Kỳ, Ô-buy có gợi ý cho tên hiến binh làm thế nào cho các sĩ quan khỏi tự ái, nhất là với Bảo Trung, lão vẫn có cảm tình. La-voa-dê trình bày ý định của hắn:

- Thưa đại tá, tôi có ý định thẩm tra tất cả những sĩ quan vừa mới được Việt Minh trả về từ cấp úy trở xuống, làm như vậy thì dễ dàng hơn và không sợ ai thắc mắc gì cả, nhất là đối với Bảo Trung cũng vậy. Chúng ta đã coi anh ta bình đẳng với các sĩ quan Pháp kia rồi!

Ô-buy gật gù:

- Ừ được, ông hãy làm cho khéo việc này.

Sau khi thống nhất kế hoạch, Ô-buy bảo La-voa-dê:

- Trung tá, ngài hãy trở về Sở đi! Có gì ta sẽ bàn thêm sau, sự có mặt của ngài ở đây không có lợi cho việc thầm tra gã trung úy sau này, hãy coi như ngài chưa hề quen biết anh ta.

- Vâng, ý kiến của đại tá rất đúng, tôi cũng nghĩ như vậy, đại tá định bao giờ thì cho phép tiến hành để tôi chuẩn bị, máy đã lắp sẵn sàng rồi! Chậm lắm thì sáng ngày kia, nếu có thể ta sẽ tiến hành một lúc.

- Xin vâng!

La-voa-dê chào Ô-buy rồi ra xe.

Chờ tên trung tá ra khỏi, Ô-buy mới cho gọi Bảo Trung. Thoáng thấy La-voa-dê bước ra khỏi cửa, Bảo Trung dự đoán: hẳn có chuyện gì về mình nên tên hiến binh này đã đến đây bàn bạc với Ô-buy, anh điềm tĩnh bước vào:

- Kính chào đại tá! Trung úy Bảo Trung đã ra viện. Xin chờ lệnh ngài.

Ô-buy, mừng rỡ, đứng dậy ôm hôn anh.

- Trung úy, thế là chúng ta lại làm việc gần nhau! Anh đã khỏe hẳn chưa? Người còn xanh lắm!

- Cám ơn đại tá, tôi đã khỏe hẳn rồi, vả lại tôi cần phải làm việc sớm để trả mối hận lòng trong thời gian bị Việt Minh giam giữ, xin đại tá giao ngay công việc cho.

- Được, thong thả đã trung úy! Tôi biết tính anh, hăng hái và ưa hoạt động, tất nhiên không để anh nhàn rỗi đâu. Nhưng, chắc anh biết đấy, công việc tổ chức, lãnh đạo rất phức tạp, vấn đề còn nghiên cứu nguyện vọng và tư tưởng của từng người để xếp đặt cho hợp với khả năng thực tế. Từ ngày trường huấn luyện của chúng ta giải tán đến nay, tôi phải bù đầu vào mọi công việc tổ chức, thật rất khổ sở vì thiếu sĩ quan có khả năng. Cũng may là Bộ chỉ huy có bổ sung cho chúng ta một số người mới, đến nay mới gọi là tạm ổn, anh trở về đây rất đúng lúc trung úy ạ!

Ô-buy dừng lời, lão lấy thuốc lá và rót rượu cho Bảo Trung:

- Hãy uống đi trung úy, mừng cho sự họp mặt của chúng ta ngày hôm nay.

Bảo Trung nâng cốc, anh thầm nghĩ phải tranh thủ tình cảm của lão, hãy giữ lấy quan hệ chặt chẽ giữa lão và Toàn Cơ để làm chỗ dựa vững chắc cho mình, anh nốc một hơi cạn rồi nói:

- Thưa đại tá, tôi rất cảm động về sự đối xử của đại tá, trong những ngày bị Việt Minh cầm tù, không lúc nào tôi không nghĩ đến đại tá, chỉ ước mong sao có ngày được trở về với ngài thì nay, điều ước mong ấy đã trở thành sự thật. Không gì vui sướng cho bằng nếu đại tá hiểu được rằng, tôi đã nhiều lần định trốn khỏi nhà tù của Việt Minh. Và bây giờ thì mọi việc đã tốt đẹp, tôi không thể sao bày tỏ được hết những vui mừng...

Ô-buy ngắt lời:

- Ồ trung úy, tôi hiểu lắm! Anh là một sĩ quan rất trung thành, vì vậy tôi cũng vẫn để dành những công tác và điều kiện tốt cho anh, anh cứ yên tâm, không những vì anh mà còn vì trách nhiệm của tôi đối với đại tá Toàn Cơ nữa. Tôi đã điện vào Sài Gòn cho ông ta biết tin rồi, anh đã viết thư cho đại tá chưa? Tôi sẽ cho anh địa chỉ đây, mà anh còn phải nghỉ ngơi vài ngày đã chứ! Hãy hút thuốc đi.

Ô-buy ngần ngại nói tiếp:

- À còn một điều này nữa, anh còn phải làm qua một số thủ tục xong thì mới phân phối công tác được.

Bảo Trung châm thuốc hút rồi hỏi:

- Xin đại tá cho biết cần phải làm những thủ tục gì?

- Việc này nằm trong phạm vi nguyên tắc mà Bộ chỉ huy mới đề ra đối với những tù binh được Việt Minh trả về. Bên sở hiến binh họ sẽ chịu trách nhiệm về việc đó. Rất có thể họ sẽ mời anh sang để hỏi một vài điểm cần thiết, nhưng chẳng cần, cứ để cho họ hỏi xem sao!

Rồi Ô-buy lái khéo sang chuyện khác:

- À, anh bạn của anh đã đến thăm anh chưa?

- Thưa đại tá, tôi rất mong gặp anh ta mà không anh ta đến, hiện nay anh ta ở đâu thưa đại tá? Tôi có thể đến thăm gã được chăng?

Ô-buy ngập ngừng:

- Tôi phái hắn đi Hải Phòng, đáng lẽ hôm nay phải có mặt ở đây, nhưng không hiểú vì sao. À mà cũng không biết hắn về chưa?

- Thưa đại tá, hắn có hay nhắc đến tôi không?

- Ôi, còn phải nói! Tôi cho rằng hắn sang đây cũng chỉ vì anh, thật là tình bạn của các anh it ai sánh kịp, thế nào rồi các anh cũng sẽ gặp nhau thôi.

Ô-buy khôn khéo nói một cách lơ mơ để xem xét thái độ của Bảo Trung, lão tưởng anh chưa biết gì về Đuy-boa.

- Thưa đại tá, quả thật là chúng tôi quý nhau hết sức, ngày còn học tại Ý, không lúc nào chúng tôi rời nhau một bước, những ngày hè ở Viên chúng tôi cùng sống với nhau rất vui, mong đại tá xếp. đặt cho tôi được cùng công tác với anh ta, như vậy có lẽ công việc sẽ chạy hơn.

Ô-buy lưỡng lự:

- Trung úy ạ! Tôi sẽ gắng làm cho anh đạt nguyện vọng nhưng chưa thể hứa trước được. Bây giờ thì anh hãy về nghỉ đi! Xuống phòng sĩ quаn anh sẽ ở một buồng, đồ đạc của anh ngày trước bên phòng 4 họ vẫn giữ gìn cẩn thận. Chiếc xe Pơ-giô của anh Bộ chỉ huy đang mượn, anh sẽ dùng chiếc khác vậy, chiều nay tôi sẽ bảo người đem đồ đạc của anh về đây. Thôi, đi nghỉ đi.

Bảo Trung cảm ơn lão, anh bước ra theo tên cận vệ xuống phòng ở của sĩ quan. Anh yên trí ngủ một giấc dài để tinh thần tỉnh táo ứng phó với mọi việc sắp tới. Cuộc sống của anh, lúc nào cũng phải tỏ ra phớt đời mới được.

*

* *

Hôm sau, Bảo Trung bị đánh thức vào khoảng 2 giờ chiều, nhìn ra ngoài sân, anh thấy một chiếc xe jeep cùng hai tên hiến binh, mang súng ống chờ sẵn, có giấy mời anh sang trụ sở hiến binh hỏi việc cần. Anh bước lên xe theo hai tên hiến binh đến Sở, lòng rất tự tin.

Đến trụ sở, anh gặp khá đông những sĩ quan tù binh cũng được trả về, bọn họ nhìn anh với con mắt thông cảm. Anh ngồi chờ cùng họ. Trong phòng, La-voa-dê đang hỏi cung một sĩ quan Pháp.

Phòng điều tra đặt trong một căn hầm bê tông thiết kế theo sự hướng dẫn của kỹ sư Hoa Kỳ. Bốn bức tường đắp những lớp gai xi măng lởm chởm, quét lên trên màu sơn đen nghịt. Trên trần, đèn nê ông, đủ các màu sắp xếp ngang dọc, dích dắc chạy quanh, giữa trần lủng lẳng bốn chiếc đầu lâu nhe hàm răng kinh khủng hướng về bốn phía. Giữa phòng là một chiếc ghế đệm, mạ kền bóng nhoáng, có những dây điện chằng chịt xung quanh, kế sau chiếc ghế có một máy điện đồ sộ như chiếc tủ lớn, trên mặt có những nút điện, có bảng số, có đồng hồ điện tử và những mắt thần xanh đỏ. Sau tủ điện là chỗ ngồi của tên chuyên gia điều khiển.

Đối diện với chiếc ghế của tù nhân là chiếc quầy có căng vải che kín chỉ để hở một lỗ hổng hình chữ nhật đủ cho bọn hỏi cung nhìn thấy tù nhân. Còn tù nhân không nhìn rõ người hỏi cung.

Tường bên phải có một cánh cửa sắt tự động. Khi bấm nút điện thì cánh cửa chuyển động chui tọt vào giữa bức tường mở một lối đi. Khi đóng thì ấn một nút điện khác.

La-voa-dê và hai sĩ quan tùy tùng đang ngồi trong chiếc quầy che kín, người ta chỉ nhìn thấy đầu bọn chúng qua khe hở của chiếc màn. Một chiếc đèn nhỏ ánh lên màu tím ngắt chiếu trên bộ mặt bọn chúng trông dữ tợn như quỷ sứ dưới địa ngục.

Toàn phòng toát lên một không khí lạnh lẽo, âm u, người yếu bóng vía trông thấy quang cảnh này ắt phải chết khiếp.

La-voa-dê ấn nút điện. Cánh cửa sắt ầm ì chuyển động, đèn màu xanh bật sáng soi rõ từ ngoài cửa một người Pháp bị hai tên hiến binh đẩy vào, dẫn đến trước chiếc ghế điện. Người sĩ quan Pháp không khỏi ngạc nhiên, khiếp đảm trước sự việc này, anh ta còn đang ngơ ngác thì có tiếng nói oang oang: - Mời thiếu úy ngồi! La-muy-dơ!

La-muy-dơ bước lên ngồi trên ghế máy. Một bộ phận tự động tung hai càng sắt ôm lấy ngang ngực La-muy-dơ, ghì chặt gã vào ghế, đồng thời dưới chân cũng có bộ phận giữ chặt như đôi cùm. La-muy-dơ há mồm định kêu lên phản đối, thì bỗng dưng có ai bịt chặt lấy mồm. Một tên hiến binh khác đã thắt vào hai cổ tay La-muy-dơ hai sợi dây mỏng nối liền với bộ phận máy.

Tiếng La-voa-dê vang lên rờn rợn:

- Vì quyền lợi của tổ quốc Pháp thiêng liêng, vì quyền lợi của quân đội Liên hiệp Pháp, chấp hành mệnh lệnh của Bộ chỉ huy, để tiến hành thẩm tra các sĩ quan, binh lính bị Việt Minh bắt làm tù binh mới trao trả về, nhân danh trung tá, phụ trách hiến binh tôi tuyên bố:

Một là: Những tù binh được trả về đều phải lần lượt ngồi lên ghế thẩm tra để phô bầy tư tưởng, ý nghĩ và lòng trung thành của mình lên Bộ chỉ huy để cấp trên có thể đánh giá được đúng mức.

Hai là: Những người ngồi trên ghế thẩm tra phải nghiêm chỉnh chấp hành mệnh lệnh và nội quy trong phòng thẩm tra, chỉ được phép trả lời những câu hỏi chứ không được phát biểu ý kiến ngoài đề.

Ba là: Phải thành khẩn bộc lộ những ý nghĩ sai lầm của mình để Bộ chỉ huy xét và tạo điều kiện cho lập công chuộc tội.

Bốn là: Không được thắc mắc, phàn nàn và tiết lộ bí mật của việc thẩm tra này.

Năm là: Nếu ai vi phạm những điều trên thì sẽ bị xử lý trước tòa án binh như những quân nhân phạm pháp.

Tiếng vang vang truyền qua loa phóng thanh sang phòng các binh sĩ đang ngồi chờ, khiến ai nấy đều lo lắng sợ hãi. Bảo Trung cũng đang có mặt tại đây, anh cũng phải chờ đến lượt mình. Khi bắt đầu thẩm xét thì không truyền thanh nữa để giữ bí mật.

Trong phòng máy, La-muy-dơ lo lắng chuẩn bị những câu trả lời. Đèn bật sáng, tiếng máy chạy rè rè, hai bàn tay của La-muy-dơ bỗng như có ai cầm đặt lên một chiếc đĩa sắt, một cảm giác tê dại trên mười ngón tay, gã thấy tim mình đập thình thình. Nhịp đập của gã đã được thu vào ống ghi âm truyền qua máy ghi chấn động rồi được đánh dấu lên băng ở chiếc máy trước mắt La-voa-dê.

“Chiếc máy này quả là có hiệu lực”. La-voa-dê nghĩ thầm, hắn đặt hết hy vọng vào đó.

Sau phút điều tra tâm lý, đến lượt hỏi cung. Bằng một giọng dữ tợn, đe dọa, tên hiến binh nói qua ống phóng thanh:

- Nghe đây, La-muy-dơ: Anh sẽ trả lời những câu hỏi cho chính xác, nên nhớ rằng nếu nói dối sẽ bị máy phát hiện ra ngay. Vì sao anh bị Việt Minh bắt?

La-muy-dơ cố trấn tĩnh để trả lời, gã cảm thấy đầu óc mình rối bời vì sợ hãi, gã nhìn lên trần nhà những dòng điện đang phát lên những tia sáng ngoằn ngoèo như ánh chớp rồi lại chạy tít mù rối loạn quanh bốn phía, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia cực tím. Tai La-muy-dơ nghe thấy nổi lên những tiếng ầm ì như sấm sét. Gã bối rối không biết tính sao, lại nghe thấy tiếng tên hiến binh oang oang, như thiên lôi giữa bầu trời giông tố:

- Trả lời đi, vì sao anh bị Việt Minh bắt ?

- Vì tôi bị bao vây.

La-muy-dơ cố gång lắm mới trả lời được.

- Vì sao anh không chiến đấu đến giây phút cuối cùng?

- Vì lúc đó tôi đã bị thương.

- Việt Minh đối xử với anh như thế nào lúc bị bắt?

- Họ băng ngay vết thương cho tôi, tước hết súng ống và dẫn về nơi tập trung!

- Lúc đó anh nghĩ thế nào?

- Tôi sợ họ đem đi bắn.

La-muy-dơ đã trở lại bình tĩnh, trả lời từng câu rành rọt. Máy ghi âm, đã ghi lại đầy đủ những lời vấn đáp của hai người.

- Trong thời gian bị giam giữ, Việt Minh đã tuyên truyền cho anh những gì?

- Họ hỏi chúng tôi: “Các anh cầm súng bắn chúng tôi để bảo vệ quyền lợi cho ai? Có phải cho vợ con các anh không?

- Anh trả lời thế nào?

- Vì quyền lợi của tổ quốc Pháp vĩ đại!

- Khá lắm!- La-voa-dê bật tiếng khen.

- Và vì danh dự của quân đội viễn chinh.

- Sao nữa?

- Họ nói: Vậy thì trong đại chiến thứ hai, Hit-le cũng vì quyền lợi của tổ quốc Đức và quân đội phát xít mà cần phải giày xéo đất nước Pháp của các anh hay sao?

- Hừ! Họ láu cá thật. Nhưng thôi, bây giờ anh hãy trả lời những câu hỏi cần thiết sau đây, chỉ được phép trả lời: Có hay không mà thôi, nghe chưa?

- Rõ!

Bằng một giọng đanh ác, La-voa-dê hỏi tiếp:

- La-muy-dơ, có phải anh đã đầu hàng Việt Minh không?

La-muy-dơ sợ hãi chối cuống quýt:

- Không, không! Tôi bị bắt

- Có phải anh bị Việt Minh tuyên, truyền không?

- Không.

- Không à? Anh có căm thù Việt Minh không?

- Không!... À có!

La-voa-dê cười khanh khách quát:

- Nói dối! Anh có muốn đi chiến đấu để trả thù Việt Minh không?

- Không!... À có!

- Sà-lù! Mẹc!

La-muy-dơ mất hết tinh thần, gã cứng lưỡi ấp úng không trả lời thêm được nữa, lúng túng, cơ thể muốn chết ngất.

Đèn bỗng bật sáng, tiếng La-voa-đê sang sảng ra lệnh:

- Đem nó ra ngoài!

Lát sau, trong phòng lại trở lại yên tĩnh. La-voa-dê nói với hai tên tùy tùng:

- Thằng này tinh thần bạc nhược rồi. Không thể dùng chiến đấu được nữa - Rồi hắn nói với tên chuyên gia - Thôi tạm nghỉ 15 phút.

*

* *

Một hồi chuông vang lên...

Đến lượt Bảo Trung theo tên hiến binh bước vào, anh đưa mắt quan sát quanh phòng rồi ung dung bước lên ghế

Hai chiếc càng sắt lại tự động ghì chặt anh vào ghế máy, mọi bộ phận khác cũng làm những động tác như lần trước.

Bảo Trung nén lòng hồi hộp. Ngước, nhìn lên những chiếc sọ lơ lửng trên trần nhà, anh nhủ thầm: “Đừng hòng dọa nạt nổi ta”.

La-voa-dê bấm đèn hiệu. Tên chuyên gia bất thần mở máy. Tiếng ầm ì nổi lên, đèn màu trên trần lại nhấp nháy hiện lên những ánh sáng kỳ lạ, chạy ngoằn ngoèo rồi mất. Bảo Trung dìm mắt lại, tim đập điều hòa, 5 phút sau tiếng nói của La-voa-dê ồm ồm:

- Trung úy Bảo Trung! Anh hãy trả lời những câu hỏi sau đây cho thật chính xác, anh nên nhớ rằng anh đang ngồi trên chiếc máy điều tra tâm lý tối tân.

- Tôi đã rõ!

Bảo Trung điềm tĩnh trả lời.

- Vì sao anh bị Việt Minh bắt?

Tiếng động cơ hỗn độn bên tai, cộng với những ánh sáng luôn luôn thay đổi uy hiếp tinh thần. Bảo Trung lấy hết nghị lực chăm chú nhìn vào một điểm, tập trung tự tưởng và bình tĩnh trả lời.

- Vì tôi bị mắc lừa nên mới bị bắt.

- Tại sao Việt Minh không bắn chết anh như trung tá Mít-xen.

- Trung tá Mít-xen chạy trốn, nên mới bị Việt Minh bắn chết.

- Tại sao anh không chạy trốn như trung tá?

- Thế là các ông cũng muốn tôi bị bắn chết như ông Mít-xen?

- Có thể là chính bàn tay anh đã bắn chết trung tá để lập công với Việt Minh?

- Các ông căn cứ vào đâu mà khẳng định như vậy?

- Hừ! anh gian giảo lắm! Sau khi khám nghiệm tử thi trung tá, người ta tìm thấy hai đầu đạn ra-ben-lum, chính là khẩu súng của anh bắn ra!

- Xin ngài nhớ cho rằng: Tôi cũng như ông Mit-xen đều bị tước hết vũ khí ngay sau khi ra tới ôtô và Việt Minh họ rất tài sử dụng những vũ khí tước được của đối phương.

- Ai chứng minh được điều này?

- Ngài có thể hỏi những sĩ quan bị bắt làm tù binh thì rõ hơn.

La-voa-dê theo dõi sự biến chuyển thần kinh của Bảo Trung, hắn cảm thấy đã thất bại. Tinh thần của anh vẫn tỉnh táo, mạch chạy điều hòa hiện trên máy ghi chấn động, không có dấu hiệu gì khả nghi, hắn hỏi tiếp:

- Bảo Trung! Anh đã bị Việt Minh tuyên truyền phải không?

- Vâng, có thế thật!

- Anh nghĩ thế nào về những điều họ tuyên truyền

- Tôi không nghe, và không tin họ.

- Anh có căm thù Việt Minh không?

- Có chứ!

- Vì sao?

- Vì Việt Minh đối xử với tôi tàn nhẫn. Họ gọi tôi là thằng Việt gian bán nước, họ hành hạ tôi về tinh thần, đánh tôi bị thương ở đầu và cho tôi ăn uống kém tù binh Pháp.

- Anh đã tiết lộ những bí mật của quân đội cho Việt Minh, vậy anh hãy thành phần khai những điều đó ra, không được giấu giếm, khai đi!

- Tôi có tiết lộ một số bí mật như: Chiếc máy bay chở những sĩ quan huấn luyện trường biệt kích bị nổ và những thất bại của chiến dịch “Bóng hoàng hôn”.

- Còn gì nữa không?

- Chỉ có thế thôi.

- Tại sao anh lại làm như vậy?

- Tôi thấy không hệ trọng vì việc đó nếu không nói ra thì Việt Minh họ cũng biết cả rồi.

- Bây giờ anh hãy trả lời những câu hỏi sau đây, và chỉ được phép nói “có” hay “không” thôi, nghe chưa ?

- Rõ!

- Anh có yêu nước Pháp không?

- Có.

- Anh có căm thủ Việt Minh không?

- Có.

- Anh có thích người Việt Nam không?

- Có.

- Anh có biết chúng tôi là ai không?

- Không.

- Anh có làm điều gì phản bội lương tâm không?

- Không.

Tất cả những câu hỏi ngớ ngẩn dồn dập ấу không làm Bảo Trung nao núng.

La-voa-dê cũng đã nhận thấy điều đó, hắn thất vọng, đành hỏi:

- Nguyện vọng của anh bây giờ thế nào?

- Xin làm việc để trả thù!

- Anh có muốn được làm việc cùng một người bạn đã học với anh ở Ý không?

- Với Giăng Đuy-boa? Vâng, đó là điều mong muốn từ lâu của tôi.

- Anh sẽ được gặp anh ta.

- Vâng, cảm ơn.

- Anh có nhớ những điều đã khai ở đây không?

- Có.

- Nếu cần anh sẽ phải khai lại.

- Xin sẵn sàng.

- Được!

La-voa-dê bấm nút điện, tên chuyên gia hãm máy, tiếng ầm ĩ đã tắt, mọi vật lại trở lại bình thường.

Bảo Trung bước xuống ghế, đi ra khỏi phòng, anh thấy lòng khoan khoái vì vừa qua một cơn thử thách gay go.

Chiếc máy tối tân của Hoa Kỳ chẳng qua đối với anh chỉ là một trò bịp bợm. Máy móc tinh vi của nó cũng không thể nào thắng nổi một con người mang trong mình dòng máu của một dân tộc anh hùng và một trái tim yêu nước nồng nàn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Sơn Tùng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.