Đặt tấm ảnh lên mặt bàn, một người tóc đã đốm bạc hướng về phía người đàn ông mặt sạm nắng:
- Ri-xan-đô! Anh hãy nhận mặt cho kỹ người này, xem anh đã gặp cô ta ở đâu chưa?
Ri-xan-đô cầm tấm ảnh giơ lên ngang mặt rồi vui mừng reo:
- Thôi đúng nó rồi! Nữ tài tử Lý Lệ Hoa!
Và bằng con mắt ngạc nhiên, gã hỏi:
- Thưa bác! Bác tìm thấy ả ở đâu vậy?
Người có mái tóc đốm bạc mỉm cười:
- Có gì đáng ngạc nhiên, đó là công việc của chúng tôi. Anh hãy nhớ rằng: chúng tôi đã cứu anh khỏi bàn tay tàn bạo của Kim Quân cùng sự xảo trá của tên Bơ-ra-ong, vì vậy đã đến lúc anh cần phải giúp sức chúng tôi.
Đoạn người ấy quay sang phía hai người ngồi bên cạnh nói tiếp:
- Thế là chúng ta đã khẳng định rõ ràng sự việc rồi, đồng chí Lương mở lại dây ghi âm nghe xem nào?
Người cao lớn đứng dậy đến bên máy ghi âm ấn nút.
Cả 4 người lắng nghe lắng nghe những tiếng nói phát ra từ một chiếc máy ghi âm nhỏ xíu:
- “Ô kê! Khá lắm!”
- “Cảm ơn ông chủ” -Tiếng máy rè rẻ một lúc
- “Ai gọi bọn này đến thế hở em?”
- “Thằng bếp đấy mà...”
Mọi người đều lắng nghe những lời đối thoại rành rọt bằng tiếng Ăng-lê, đáng chú ý nhất là những câu sau:
- “Ôi! Đau chết em mất!”.
- “Để cho em nhớ vì mai em phải đi Phi-líp-pin rồi”.
- “Kệ anh, em không đi đâu”
- “Ấy chết! Ngài phái viên Rô-bớt Bao cần gặp em, vả lại phải đi công việc cho anh chứ?”
- “Không! Em để cho Khánh Chân nó đi thay nhé! Em không muốn đi đâu cả”.vv...
Nghe hết cuộn băng, Ri-xan-đô nói với mọi người:
- Khánh Chân! Nữ thư ký của đại tá Kim Quân! Té ra cũng là người của bọn chủng, ghê thật. Tôi có quen cô ta.
Người có mái tóc điểm bạc nghiêm trang nói:
- Vì vậy chúng tôi cần anh nhận mặt cô ta giúp chúng tôi. Kinh Vu ạ! Anh sẽ có khả năng làm lại cuộc đời. Anh sẽ góp phần với chúng tôi đoạt lấy những tài liệu mật ấу.
Ri-xan-đô cả quyết:
- Tôi xin đem hết khả năng để phục vụ chính nghĩa và sẽ quyết tâm tẩy rửa quãng đời ô nhục của tôi, bác Lý ạ! Các bác, hãy tin tôi, tôi thề không bao giờ phản bội, các bác hãy giao nhiệm vụ cho tôi.
- Rất tốt! Chúng tôi sẽ coi anh như những người bạn.
Nói xong, đồng chí Lý quay lại người trẻ tuổi:
- Ảnh đồng chí chụp khá lắm, đồng chí Nam ạ! Còn người cộng tác của đồng chí có đủ khả năng và đáng tin cậy không?
Bảo Trung đáp:
- Có thể tin cậy được, cô ta có đủ khả năng làm nổi nhiệm vụ mà chúng ta sẽ ủy nhiệm.
- Vậy thì chúng ta sẽ mời cô ấy đến bàn bạc. Cũng xin báo tin để đồng chí biết chúng tôi đã nhận được điện cảm ơn của những người yêu nước Mã Lai về tấm bản đồ đồng chí gửi tặng. Nó sẽ giúp cho họ dễ dàng tìm thấy một kho vũ khí vô cùng quý báu mà quân đội Nhật hoàng đã cất giấu sau khi bại trận. Thành thực cảm ơn đồng chí! Chúng ta đã góp phần vào một nhiệm vụ cao cả! Chúng ta sẽ hiệp đồng đánh một ván bài quyết định với bọn gián điệp đế quốc ở đây. Chúng tôi dự kiến như thế này... các đồng chí góp thêm ý rồi cùng bắt tay vào việc.
*
* *
Sáng hôm sau, Phao-tơ cùng Nguyệt Cầm tiễn Khánh Chân ra sân bay, Phao-tơ dặn dò Khánh Chân་ kỹ những công việc cần thiết cho tới khi máy cất cánh lên đường, hắn mới cùng Nguyệt Cầm lên xe riêng ra về.
Khánh Chân không khỏi sung sướng vì chuyến đi công cán này. Ả ôn lại những sự việc vừa qua mà cảm thấy tự hào.
Do một người đỡ đầu là bạn thân của Kim Quân giới thiệu, ả đã vào làm thư ký riêng cho lão đại tá mấy năm nay và được lão hết sức chiều chuộng. Tới khi gặp Nguyệt Cầm, người chị họ giàu có, con một nhà buôn lớn ở Hương Cảng, hai chị em rất tâm đầu ý hợp. Thường thường Khánh Chân vẫn nhận được những tặng phẩm của Nguyệt Cầm và dần dần Khánh Chân bị lôi cuốn vào những công việc mà Nguyệt Cầm hoạt động. Khánh Chân đã gián tiếp trở thành một điệp viên của cơ quan gián điệp Mỹ CIA.
Sau khi dùng lá bài hai mặt, bọn đế quốc được Khánh Chân cho biết thời giờ
Kinh Vu đem tài liệu đi Xanh-ga-po. Bọn chúng liền dùng thủ đoạn cướp trắng tài liệu, trong khi một mặt vẫn giả vờ mua bán với Kim Quân để tránh điều tiếng xấu. Bọn gián điệp Mỹ đã chơi một đòn xỏ lá với ông bạn đồng minh!
Trong lúc lão đại tá điên đầu bối rối thì Khánh Chân cũng viện cớ bố ốm xin phép nghỉ về thăm để đi Xanh-ga-po gặp Nguyệt Cầm nhận tiền thưởng từ tay bọn Mỹ. Khánh Chân sung sướng khi được Nguyệt Cầm cho biết ả được mời sang du lịch tại Hô-ly-út cùng với tên phái viên Rô-bớt Bao thay thế cho Nguyệt Cầm, ả vô cùng xúc động.
Thành phố Hô-ly-út với những tòa nhà tráng lệ, cao ngất tầng mây, hiện lên trong trí tưởng của Khánh Chân. Thành phố quê hương của điện ảnh Hoa Kỳ với những tài tử danh tiếng lẫy lừng trên thế giới sao mà hấp dẫn đến thế! Khánh Chân có một mơ ước trở thành một tài tử xi nê và biết đâu ả cũng sẽ trở thành minh tinh màn bạc nhờ lão phái viên Bao giới thiệu!
Khánh Chân đang nuôi mộng đẹp, ả quên phắt cả quãng đời nhơ nhuốc của mình khi làm việc cạnh Kim Quân. Cũng như Nguyệt Cầm, ả vừa làm thư ký riêng và cũng vừa làm vợ không chính thức của những ông chủ... già dê!
Và giờ đây, đang ngồi trên chiếc máy bay, bay lên thiên đường hạnh phúc, ả hồi hộp vì sung sướng.
Tới khi máy bay hạ cánh xuống phi trường, Khánh Chân phấn khởi bước xuống, trong lòng như có muôn đóa hoa đang thi nhau nở rộ.
Khánh Chân vừa đặt chân xuống hết những bậc thang thì đã có hai người, một nam, một nữ, ôm bó hoa đến trước mặt tặng và nói:
- Chúng tôi là người nhà của ông Bao, được lệnh ra đόn cô, xin mời cô ra xe.
Khánh Chân hớn hở nhận hoa, cảm ơn và theo hai người ra khỏi sân băng.
Một chiếc xe du lịch kiểu “Sim-ca” bóng nhoáng, mui trần đã mở sẵn cửa đón chở. Khánh Chân hãnh diện bước lên xe, lòng tràn ngập một niềm vui không bờ bến.
Gã thanh niên lái chiếc xe bon nhanh chở Khánh Chân về khách sạn, nơi có người đang mong chờ ả.
*
* *
Trên khách sạn, tên Vôn cùng Rô-bớt Bao đang chuẩn bị những món ăn để đón khách.
Vừa bày những thứ lên bàn, Vôn vừa nói với Bao:
- Ngài phái viên! Chắc ngài rất hài lòng về chuyến đi này lắm thì phải. Vừa đem về nhiều kết quả cho ông chủ Cam Minh, lại vừa có “giai nhân” về theo, ngài thật là may mắn quá đấy!
- Cảm ơn ông bạn, ông đã tốn nhiều công săn sóc đến tôi, không biết đền đáp ông cái gì? Tôi hứa là sẽ về báo cáo lại với ông chủ những hoạt động đáng khen của ông để ngài biết rõ chân giá trị của ông, ông bạn ạ! Cuộc hành trình của tôi rất vất vả nhưng cũng rất thú vị, tôi còn phải qua Nhật Bản để thu thập một số tài liệu mới nữa. Ôi! Nghề nghiệp của chúng ta bận bịu như thế đấy!
- Cuộc hành trình trở về của ngài, tôi tin rằng sẽ rất thoải mái, ông bạn ạ! Nghe đâu cô em của Nguyệt Cầm cũng vào loại đẹp “đổ nước nghiêng thành” lại rất trẻ nữa. Mong rằng ngài sẽ chiều vừa ý cô ta, khỏi ân hận tới người giới thiệu.
- Về khoản đó thì, tôi cũng không đến nỗi kém cỏi lắm ngài Vôn ạ! Ngài hãy yên tâm và tin rằng những giai nhân mà ngài có nhã ý giới thiệu cho, tôi sẽ thỏa mãn! Ngài chắc chắn cô ta đến đây hôm nay chứ? Tôi có thể bị “nhỡ tàu” không?
Vôn cả quyết:
- Chắc chứ! Phao-tơ đã điện cho tôi biết tin từ tối qua, vả lại chúng tôi làm việc với nhau không bao giờ chậm trễ cả.
Hai tên gián điệp vừa tán dóc vừa tâng bốc lẫn nhau về nghiệp vụ và như muốn giải quyết vấn đề thắc mắc của mình, Rô-bớt Bao hỏi:
- Này ngài Vôn! Tôi có một điều muốn hỏi ngài: những tài liệu mà ngài nói rằng rất quan trọng, mới mua được của một nước đồng minh với một giá rất đắt và hết sức khó khăn. Tôi rất thắc mắc rằng tại sao chúng ta không thể điều đình thẳng với chính phủ của họ để họ cung cấp cho chúng ta những thứ cần thiết mà lại còn phải mua bán lôi thôi!
Vôn hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đột ngột của Bao, hắn cau mày trả lời:
- Ngài phái viên, biết giải thích làm sao với ngài trong lĩnh vực chuyên môn này, nhưng tôi chỉ lưu ý ngài về một khía cạnh đặc biệt này: Có rất nhiều tài liệu mà cơ quan tình báo của chúng ta phải mua lại trong các nước đồng mình, nếu những tài liệu đó nằm ở trong tay một vài cá nhân có tham vọng mà chúng ta thì... chúng ta cần biết tất cả những gì đã xảy ra hoặc sắp xảy ra trên thế giới! Vì vậy đôi khi chúng ta còn phải mua những tài liệu ngay ở trong những người có trọng trách trong chính phủ của ta nữa cơ, ngài Bao ạ! Ngài hiểu ý tôi chứ.
Rô-bớt Bao gật gù:
- Tôi đã rõ! Thật là kỳ diệu, một đôi khi tôi có hay thắc mắc ngớ ngẩn như thế đấy! Mong ngài đừng hiểu lầm tôi, cho rằng hay là tôi quá xót xa vì những khoản tiền chi quá lớn! Mặc dù mấy năm nay ngân sách của chúng ta quá hao hụt khi cần thiết chi vẫn cứ phải bạo tay mà chi và những kết quả của chúng ta thật là vô giá.
Vôn có vẻ hài lòng, phấn khởi nói:
- Đấy, ngài phái viên ạ! Ngài có đi các nơi, có lặn lội tìm hiểu thì mới thông cảm với chúng tôi được, mong rằng ngài sẽ về báo cáo với ông chủ những nhận xét đúng mức về chúng tôi.
- Ngài cứ yên tâm, tôi sẽ dành tất cả những tốt đẹp cho ngài cũng như ngài đã dành những niềm vui sướng cho tôi trong chuyến đi này.
Vôn chìa tay nắm chặt lấy tay Bao:
- Chúc cho lời giao ước giữa chúng ta được vĩnh viễn như một lời nguyền thiêng liêng!
Cánh cửa phòng kẹt mở, tên hầu cận bước vào đưa cho Vôn một tấm thiếp. Xem xong thiếp, Vôn vui mừng nói với Bao:
- “Giai nhân” đã đến!
Khi một cô gái bước vào thì cả hai tên cùng ngạc nhiên trước sắc đẹp lộng lẫy của nàng. Thân hình kiều diễm với những đường nét gợi cảm đập vào mắt khiến tên phái viên ngây ngất.
Cô gái tự giới thiệu sau cái chào rất kiểu cách:
- Tôi là Khánh Chân, em chị Nguyệt Cầm, được hân hạnh đến gặp các ngài theo lời giới thiệu của ngài Phao-tơ.
Tên Vôn và Bao cùng nắn lại chiếc ca vát và đều đứng dậy:
- Chúng tôi đang mong chờ cô, rất hân hạnh!
Rô-bớt Bao tế nhị, láu láu nói:
- Cô đã đem lại niềm vui lớn cho chúng tôi. Hô-ly-ủt thành phố xinh đẹp, quê hương tôi đang chờ đón gót chân diễm lệ của cô! Khánh Chân ạ!
Khánh Chân khiêm tốn nhìn hai tên:
- Rất cảm ơn! Ngài Phao-tơ và chị Nguyệt Cầm đã dành những vinh dự cho tôi, tôi rất vui sướng khi bước chân vào đây được gặp các ngài, nhất là ngài phái viên đáng mến!
Rô-bớt Bao như mở cờ trong bụng, hẳn tán tỉnh:
- Tôi đã được ngài Vôn đây, giới thiệu về cô, xin thành thực nói rằng: “Hình như tất cả những nét kiều diễm của nhân loại trên thế gian này đều tập trung vào hai chị em cô! Chao ôi, tôi lại được diễm phúc làm bạn đồng hành của cô trong chuyến đi này, rất mong cô sẽ tha thứ cho tôi nếu có điều gì sơ suất. Xin mời cô hãy nâng cốc, chúc mừng cho cuộc họp mặt vui vẻ của chúng ta hôm nay.
Khánh Chân ngồi xuống chiếc ghế đối diện νόi Bao, mở ví rút ra một tập giấy đặt lên bàn trước mặt Vôn:
- Thưa ngài Vôn, chắc ngài đã nhận được điện báo của ngài Phao-tơ tối qua... và đây xin gửi tới ngài lá thư cùng những thứ ngài cần mà ngài Phao-tơ có giao cho tôi chuyển tới ngài.
Vôn cầm lá thư mở ra đọc, cùng xem một số giấy tờ, trong đó có những chứng từ thanh toán, hắn mỉm cười:
- Ngài Phao-tơ thật quá cẩn thận, ông ta sợ rằng chúng tôi không tiếp cô chu đáo, nếu như ông ta được chứng kiến cuộc tiếp đón hôm nay ắt sẽ hài lòng cô Khánh Chân ạ! Như vậy là chúng tôi đã thỏa thuận với nhau, mời cô sang Hoa Kỳ chơi ít ngày nhân tiện có ngài phái viên trở về, nhưng trên đường về, ngài Bao đây còn phải ghé qua Nhật Bản có chút việc. Vậy cô có thể cùng đi với ngài qua thăm đất nước Phù tang được chăng?
Khánh Chân vui vẻ đáp:
- Ôi! Thế còn gì bằng, cùng một chuyến đi, tôi lại được thăm hai đất nước. Nói đến Nhật Bản là tôi đã hình dung thấy những phong cảnh nên thơ, đầy sức quyến rũ rồi!
Bao hí hửng ngắt lời:
- Thế là cô đã đồng ý rồi nhé! Khỏi phải bàn nữa chủ nhân Vôn! Xin ngài cạn chén và chúng ta mở nhạc lên thôi!
Khánh Chân cũng nâng cốc, cùng bọn chúng vui vẻ nói chuyện cười đùa... rồi Vôn mở nhạc, điệu Swing nổi lên, hai tên gián điệp cùng một gái giang hồ, lần lượt ôm lấy nhau quay cuồng theo tiếng nhạc.
Trong khi Vôn đang nhảy với Khánh Chân thì dường như muốn trổ tài, Rôbớt Bao vào phía trong mang ra một chiếc đàn violon. Hắn đứng tựa người bên khung cửa sổ, đặt đàn lên vai và kéo lên một bản nhạc, phụ họa với những âm thanh trầm, bổng trong đĩa hát.
Khánh Chân đã thấy mệt, cô rời khỏi tay Vôn chạy ra ngồi xuống ghế bành và bảo Vôn:
- Tôi muốn thưởng thức tiếng đàn của ngài phái viên, đề nghị ngài hãy tắt quay đĩa đi!
Vôn ngoan ngoãn nghe theo và cũng hưởng ứng:
- À vâng, tôi quên chưa giới thiệu với cô, ngài phái viên đây lại là một nhạc sĩ có tài, tiếng đàn của ngài có sức quyến rũ lạ thường! Được người đẹp chú ý, tên Bao càng ra sức đem tài nghệ ra biểu diễn. Hắn chơi một bài dạ khúc của Su-be và lim dim cặp mắt say sưa.
Bỗng cánh cửa phòng hé mở, tên hầu cận của Vôn lại mang vào một danh thiếp.
Xem xong thiếp, Vôn gật đầu ra hiệu cho mời khách vào.
Và khi bản nhạc vừa dứt thì một người khách mới, chững chạc trong bộ âu phục đắt tiền bước vào.
Khánh Chân bỗng giật mình khi nhận rõ mặt hắn. Và hắn cũng không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy cô ngồi đó, hắn bật kêu lên:
- Kìa em! Sao em cũng ở đây là?
Nhưng Khánh Chân đã vội giơ tay lên miệng ra hiệu im lặng.
Những cử chỉ ấy không tránh khỏi đôi mắt tò mò của Vôn, hắn vội hỏi:
- Thế ra cô cũng quen Hoàng tiên sinh?
- Vâng, chúng tôi là bạn cũ với nhau.
Khánh Chân trả lời và nàng không khỏi lo lắng vì sự có mặt của tên Hoàng Tứ Khả tại đây.
Tại sao Khảnh Chân lại lo sợ như vậy?
Sự có mặt của Hoàng Tử Khả, có thể làm cho cô bại lộ vì chính cô là Ngọc Mùi chứ không phảo là Khánh Chân!
Theo kế hoạch đã định, sau khi Bảo Trung lọt được vào nhà tên Phao-tơ đặt máy ghi âm chụp Nguyệt Cầm và được biết tên Phao-tơ sẽ cử Khánh Chân sang Phi-líp-pin gặp tên Vôn cùng phái viên Rô-bớt Bao và chắc chắn rằng những tài liệu bị mất hiện nay đã nằm ở Phi-líp-pin sắp sửa được chuyển về Mỹ, Ngọc Mùi được phân công nhiệm vụ đóng giả Khánh Chân để theo sát tên phái viên trên đường về Mỹ. Việc đón bắt Khánh Chân đã tiến hành một cách thuận lợi khi ả vừa bước xuống sân bay và kế hoạch đang tiến hành thực hiện, tưởng chừng như đã xuôi chiều thì nay, một sự bất ngờ đã xảy ra khiến Ngọc Mùi vô cùng bối rối. Biết xử trí làm sao bây giờ đây? Nếu hắn phát hiện ta với bọn Mỹ thì công việc sẽ ra sao?
Thật là vô cùng nguy hiểm cho Ngọc Mùi.
Kế hoạch sẽ bại lộ, tốn bao nhiêu công sức và rất có thể phải đổ máu nữa!
Làm thế nào báo được tin này cho Bảo Trung biết để anh ứng cứu?
Nếu không có một bản lĩnh và kinh nghiệm dày dạn thì đứng trước sự bất ngờ ác nghiệt kia. Ngọc Mùi ắt sẽ thất bại hoàn toàn!
Suốt thời gian hoạt động ở Xanh-ga-po cùng Bảo Trung, Ngọc Mùi cũng đã hấp thụ được những phương pháp phản ứng linh hoạt của anh, nên đến nay, đứng trước một sự đe dọa ghê gớm, Ngọc Mùi cũng gắng trấn tĩnh và chủ động đối phó, cô đứng phắt dậy đến bên Hoàng rồi quay ra nói với tên Bao.
- Xin phép thay mặt ngài Vôn, tôi giới thiệu với ngài phái viên: đây là Hoàng tiên sinh, người cộng tác viên của chúng ta, và xin giới thiệu với Hoàng huynh: đây là ngài phải viên Rô-bớt Bao, người bạn đường tương lai của tôi.
Rô-bớt Bao cất đàn, với thái độ đàn anh, hắn chia tay cho Hoàng bắt:
- Rất hân hạnh!
Hoàng Tứ Khả miễn cưỡng bắt tay, hắn sa sầm nét mặt, hết nhìn Ngọc Mùi lại nhìn Bao và Vôn, rồi hắn thắc mắc hỏi với một giọng chua chát:
- Thế ra cô cũng là người của ông chủ?
Ngọc Mùi nhếch mép cười:
- Anh biết đấy! Việc đó thì cần gì phải hỏi nữa?
Dường như đoán được nỗi lòng của Hoàng Tứ Khả, tên Vôn giơ tay ra hiệu mời mọi người ngồi rồi nói:
- Hoàng tiên sinh! Chắc ngài cũng đã nắm vững nguyên tắc là khi bước chân vào đây thì phải tránh tất cả những ý nghĩ tò mò chứ! Ngài chỉ nên hỏi thăm sức khỏe của cô ấy là đủ rồi, thôi, ngài đem lại cho chúng tôi thêm những tin tức gì thì cứ nói đi, đây toàn người nhà cả, ngài phái viên cùng cô Khánh Chân sắp sửa lên đường về Hoa Kỳ.
Đầu óc Hoàng Tứ Khả lúc này cũng đang quay cuồng. Từ lúc gặp Ngọc Mùi ở đây, hắn rất hoang mang! Từ sau khi Bảo Trung trốn thoát, tên Lã đã phải thú thật với Hoàng về tấm bản đồ bí mật bị Bảo Trung tước đoạt, Lã bàn với Hoàng tung tay chân đi dò tìm vết tích Ngọc Mùi và Bảo Trung, nhưng bọn chúng đã tốn nhiều công mà không thấy tăng hơi. Tấm bản đồ mật ấy đã gợi cho Hoàng Tứ Khả khái niệm thấy một kho tàng quý giá, lòng tham lam của hắn đã thôi thúc hắn tích cực trong việc dò tìm. Hôm nay hắn lên đường sang gặp bọn chủ Mỹ ở đây để xin cấp thêm tiền và ngẫu nhiên gặp mặt Ngọc Mùi và theo hắn hiểu thì Ngọc Mùi té ra cũng là người đồng bọn và tất nhiên cái anh chàng Quán Kinh Hoa kia cũng cùng một giuộc! Vậy thì tấm bản đồ mật của Lã hiện nay chắc cũng phải nằm gọn ở trong chiếc tủ sắt của ông chủ Vôn rồi! Thế là nghĩa làm sao? Có nên báo cáo việc này cho Vôn biết để Vôn lượng tính trả lại tấm bản đồ ấy không? Không, không nên hy vọng như vậy, Hoàng Tú Khả cũng đã có nhiều bài học kinh nghiệm bản thân rồi. Khi miếng mồi ngon đã lọt vào tay họ thì khó mà buông ra được! Chỉ còn một cách là phải dùng bạo lực!
Nghĩ vậy, Hoàng Tứ Khả liền thay đổi thái độ, hắn bỗng nhiên quên hết buồn riêng, tình cảm giữa hắn và Ngọc Mùi chỉ còn là câu chuyện quá khứ! Hắn vui vẻ hẳn lên, nâng cốc rồi nói:
- Thưa ngài Vôn và ngài phái viên, hôm nay tôi may mắn tới đây lại được gặp ngài phái viên cùng cô bạn gái, cũng được tin hai người sắp lên đường về Mỹ, tôi xin thành thực chúc hai người nhiều sức khỏe và may mắn trong cuộc hành trình. Và xin thưa với ngài Vôn: Công ty của chúng tôi dạo này bị hao hụt thậm tệ nên hôm nay đến đây đề nghị với ông chủ cho vay thêm ít tiền đề chi dùng, đó là lý do mà tôi phải đến đây mong ông chủ đừng hiểu nhầm rằng tôi có ý đồ gì khác!
Vôn cười khanh khách nói:
- Ngài Hoàng! Lý do của ngài rất chính đáng, chúng tôi không có ý nghi ngờ gì ngài cả! Công việc của ngài cũng đã đạt tới những kết quả nhất định mà chúng tôi đã đánh giá được. Chốc nữa ngài sẽ nhận ở tôi một ngân phiếu tạm ứng trước 5 vạn đô la để làm vốn. Sau sẽ thanh toán, ngài cứ yên tâm, chúng ta hãy cạn chén để chúc cho cuộc họp mặt kỳ thú hôm nay nào!
Tên Hoàng phấn khởi cùng bọn chúng chạm cốc lát sau Vôn lại mở nhạc, bọn chúng tiếp tục ôm nhau nhảy. Lợi dụng lúc nhảy cùng Ngọc Mùi, tên Hoàng hỏi nàng:
- Em sắp sang Mỹ cùng ngài phái viên?
- Vâng.
- Thế còn tên thư ký của em đâu?
- Anh ta về trước rồi!
- Về đâu?
- Về Mỹ!
- Còn tấm bản đồ?
- Bản đồ nào?
- Hừ! Em còn vờ vĩnh nữa, không nên giấu anh mới phải.
Ngọc Mùi cười nhạt:
- Tất nhiên anh cũng đã giấu diếm tôi nhiều điều!
Hoàng Tử Khải cắn môi, một ý nghĩ tàn bạo vụt nảy, hắn không kiềm chế nổi bèn hỏi Ngọc Mùi:
- Cô về Mỹ làm gì?
- Về chơi thôi!
- Bao giờ đi?
- Sắp sửa.
- Cô sẽ không được đi đâu cả!
- Anh có quyền gì cấm tôi?
- Rồi xem!
Hoàng Tứ Khả nghiến răng đe dọa, Ngọc Mùi bèn rời tay hắn và chạy sang Bao khi tên này dang tay mời. Hoàng Tứ Khả ấm ức nhưng hắn vẫn vờ vui vẻ, đứng vỗ tay theo nhịp bước. Trong óc hắn đang phác ra một kế hoạch hành động. Phải gọi đồng bọn cấp tốc sang ngay đêm nay. Phải dành lại tấm bản đồ mật, bằng bất kỳ giá nào!
Nếu cần thiết sẽ xơi tất cả bọn này! Cuộc họp mặt tại nơi ở của Vôn đến đúng 11 giờ thì tan. Bầu không khí căng thẳng kéo dài giữa tên Hoàng và Ngọc Mùi tạm chấm dứt.
Thành phố Ma-ni vẫn ồn ào, hỗn độn và sẵn sàng quên hết thảy những cuộc sống phức tạp mang trên mình. Tối hôm đó, theo lời yêu cầu của Ngọc Mùi, tên phái viên Rô-bớt Bao, lái chiếc xe du lịch, chở nàng đi chơi quanh thành phố và vào những cửa hiệu tạp hóa mua sắm một vài thứ cần thiết để mai mốt lên đường. Rô-bớt Bao tỏ ra rất hào phóng và biết chiều lòng người đẹp Á Đông.