Miền Đất Lạ

Lượt đọc: 206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xxi. Những Bí Mật Sau Bức Chân Dung

❊ ❊ ❊

Ngọc Mùi trở dậy thì đã 8 giờ sáng. Ả vào phòng rửa mặt trang điểm xong thì tên Hoàng bước vào, thấy hắn, ả hỏi ngay:

- Hoàng huynh công việc thế nào ? Đã điều đình với họ chưa?

Tên Hoàng giấu diếm sự thật, hắn nói:

- Vì em nên anh đã hết sức can thiệp, bọn chúng đã thả anh ta về rồi, em về khách sạn sẽ gặp.

Ngọc Mùi sung sướng vô cùng! Ả vội bá lấy cổ Hoàng, đặt một cái hôn vào má rồi nói:

- Anh Hoàng, anh là người tốt nhất ở đây! Em sẽ không quên anh đâu!

Tên Hoàng cảm động, hắn nhìn Ngọc Mùi say sưa:

- Chỉ cần em đáp lại thế nào cho phải. Thú thật là vì em tất cả.

Ngọc Mùi giơ một ngón tay lên mồm, vẻ âu yếm:

- Em biết rồi ! Sẽ đền bù anh sau nhé! Bây giờ em phải về đā.

Nói xong ả nhảy từng bước hai bậc thang trở về khách sạn.

Tới phòng ngủ, ả lấy chìa khóa riêng mở cửa, ả rất xúc động khi nhìn thấy Bảo Trung đang thiêm thiếp trên giường.

Ngọc Mùi vừa mừng vừa giận. Ả dự định mắng Bảo Trung một trận nhưng đứng trước anh lại tiêu tan hết ý định cũ, ả chỉ thấy anh rất đáng thương. Lòng mến thương của ả đã chiến thắng sự bực tức. Nhìn anh thiêm thiếp ngủ say vì mệt, Ngọc Mùi không nén được lòng. Ả liền ngồi xuống cạnh giường, lấy tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối bời của Bảo Trung, tim ả đập mạnh, ả cúi mình ghé sát đầu xuống mặt anh và đặt trên môi một chiếc hôn nồng cháy!

Bảo Trung cựa mình mở choàng mắt, ngồi phắt cho dậy! Ngọc Mùi lấy tay ấn anh xuống rồi bảo:

- Thế nào ngài? Đi chơi một chuyến thú chứ? Hãy nghỉ đi cho lại sức. Ngài đáng tội lắm! Bỗng ả nhìn thấy vết bẩn trên áo sơ mi của Bảo Trung.

- Kìa! Đức lang quân, ngài chui vào gầm xe nhà ai hay sao mà áo toàn dầu thế kia? Trời! Thế mà cứ để nguyên đi ngủ được!

Bảo Trung ngồi lùi lại cuối giường, anh tựa lưng vào thành giường uể oải:

- Đúng! Chị nhận xét rất giỏi. Cũng nhờ có cái gầm ghế xe ấy mà tôi mới thoát về tới đây.

Ngọc Mùi ngạc nhiên:

- Anh nói sao? Không phải bọn chúng thả anh về ư?

Bảo Trung lắc đầu:

- Không! Tôi không thể chịu để mất không 50 nghìn đô la được, chị có nhận được thư của tôi đấy chứ?

- Ủa! Vậy sao... hắn ta lại nói với tôi rằng, hắn đã điều đình với bọn cướp để trả anh về?

Đến lượt Bảo Trung ngạc nhiên, anh nheo mắt nhìn Ngọc Mùi.

- Chị nhờ ai điều đình hộ? Không, chẳng có ma nào giúp cả, tự tôi thoát ra đấy thôi. Tôi sẽ kể lại đầu đuôi cho chị nghe.

Ngọc Mùi xích lại gần Bảo Trung, ả nắm chặt lấy tay anh, giục :

- Anh nói cho tôi nghe đi vì sao anh bị chúng nó bắt và anh đã thoát về bằng cách nào?

Bảo Trung tường thuật tỉ mỉ lại sự việc xảy ra cho Ngọc Mùi nghe từ lúc anh ra bến tàu tới khi bị bắt cóc và sau đó chúng đem về giam tại một biệt thự vùng ngoại ô, tiếp theo cuộc gặp gỡ với tên trùm ở một khu nhà sang trọng. Anh tả kỹ hình dáng tên trùm cho Ngọc Mùi biết, khiến ả giật mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, chính tên Hoàng là đầu sỏ tụi cướp này. Không nén nổi giận dữ, ả thốt lên:

- Hừ thằng Hoàng khốn nạn! Tôi phải sửa cho nó một trận mới được!

Bảo Trung kể tiếp đến lúc anh đánh lừa bọn chúng để thoát ra ngoài buồng giam, rồi chui vào gầm ghế ô tô, tới khi tên Dương lái xe đến biệt thự đón tên Hoàng thì anh thừa lúc tên Dương vào biệt thự đã đoạt lấy chiếc xe của chúng phóng về... Rồi mệt quá, anh lao ngay lên giường ngủ, không kịp thay quần áo nữa. Riêng việc lấy được tờ giấy sau khung ảnh, Bảo Trung không nói.

Nghe Bảo Trung kể hết, Ngọc Mùi bàng hoàng, những tình cảm phức tạp, vui, buồn, giận dữ đang xáo trộn trên đầu khiến ả thừ người một lúc, tính chủ động vẫn tiềm tàng trong người, nghĩ đến nhiệm vụ ả trấn tĩnh lại ngay và hỏi Bảo Trung:

- Vậy thì chiếc xe đó hiện nay anh để ở đâu?

- Tôi quẳng nó ở gần đồn cảnh sát thành phố rồi.

Ngọc Mùi vội đứng phắt dậy, đã có một quyết định nhạy bén, ả bảo Bảo Trung:

- Bây giờ tôi cần đi ngay, anh hãy nằm nghỉ thêm cho khỏe, và xin nhớ khóa cửa thận cũng như phải đem luôn vũ khí phòng thân, nhất thiết anh chớ đi đâu nữa chờ tôi về đã.

Bảo Trung gật đầu.

Ngọc Mùi ra khỏi khách sạn, trước hết đến trạm liên lạc đánh điện về cho đại tá Ô-buy biết qua tình hình, đề nghị với đại tá cử cho hai người bảo vệ sang ngay để giúp sức. Sau đó Ngọc Mùi đến đồn cảnh sát thành phố gặp nhà cầm quyền ở đây trao đổi một số việc cần.

Còn lại Bảo Trung ở khách sạn, anh không thể ngủ được nữa, nên đã mở va ly, lấy một quyển sách tự học tiếng Trung Hoa ra xem, anh tự nhủ: Đã đến lúc mình phải hiểu kỹ thứ tiếng này, biết thêm càng tốt cho công tác của mình.

Một ngày trôi qua....

Đã 10 giờ đêm vẫn chưa thấy Ngọc Mùi về, Bảo Trung cảm thấy lo cho ả, biết đâu số phận không may chẳng đến với cô ta? Đêm qua ả không ngủ ở nhà, vậy thì ngủ ở đâu? Quan hệ xã hội của ả cũng phức tạp và bí ẩn không kém bản thân của ả! Giữa ả với tên Hoàng như thế nào?

Bảo Trung tập trung tất cả những sự việc, những hiện tượng của Ngọc Mùi, anh cố đi đến một kết luận nhưng cảm thấy mơ hồ. Ả làm với Pháp vì mục đích lý tưởng gì? Vì động cơ nào? Và cái gì đã kêu gọi thôi thúc để khiến ả trở thành một nữ điệp viên của đế quốc?

Đối với ả, dù rằng những hoạt động thường ở trên địa bàn thế giới nhưng đều phục vụ cho quân đội viễn chinh Pháp ở Đông Dương vì vậy Bảo Trung vẫn coi là thù địch, ngoài lòng khinh bỉ sẵn có, anh còn ẩn những căm hờn.

Tuy nhiên trong hoàn cảnh hiện tại, ả vẫn là người cộng tác đắc lực với anh, nên anh thấy cần phải giúp đỡ ả và cũng phải tỏ ra cho ả biết anh luôn luôn quan tâm đến sức khỏe của ả.

Bảo Trung gọi người phục vụ mang lên cho chàng một hộp sữa và một phích nước sôi, anh mở sẵn sữa để ra cốc để ả về, có thể pha uống ngay được. Xong anh chợt nhớ đến một việc cần phải làm ngay, mở va ly lấy một hộp thuốc, đoạn rút mảnh giấy trắng lấy được ở sau khung ảnh nhà tên Lã, trải lên mặt bàn.

Bảo Trung bôi một lượt thuốc hóa học lên tờ giấy đoạn soi lên đèn, nhưng anh thất vọng, vì tờ giấy vẫn trắng nguyên, không hiện lên một lên một dấu vết gì cả.

Nhớ đến chiếc đèn pin Mỹ trang bị một lớp thạch anh đặc biệt, Bảo Trung vội lấy ra, tắt điện đoạn nhảy lên giường trùm chăn kín xong cầm mảnh giấy bấm đèn soi.

Ánh sáng xanh chiếu lên tờ giấy hiện rõ những đường nét ngoằn ngoèo cùng những chữ số và dấu hiệu lạ lùng, phía mép dưới tờ giấy nổi lên hai hàng chữ Nhật Bản nhỏ li ti.

Bảo Trung mừng rỡ vô cùng, giữa lúc ấy có tiếng gõ cửa, Bảo Trung nhận ngay là ám hiệu của Ngọc Mùi, anh vội giấu kỹ tờ giấy vào túi áo rồi ra mở cửa.

Ngọc Mùi bước vào với một đáng điệu lo lắng hỏi:

- Từ tối đến giờ có ai đến hỏi gì không anh?

- Không! Có điều gì vậy?

Bảo Trung hỏi và anh đã nhận thấy nét mặt không bình thường của ả.

- Tôi vừa ở trụ sở cảnh sát ra thì gặp một tên lạ mặt đi theo, nhưng may quá có một nhân viên cảnh sát đi tuần tra dọc phố, tôi liền đi cùng với anh ta nên mới về đây yên ổn. Bảo Trung này! Tôi đã điện về cho đại tá để đại tá cử người sang bảo vệ chúng ta, ngày mai thì tới hơi. Còn đêm nay tôi đã nhờ nhà cầm quyền ở đây giúp chúng ta rồi, cũng có thể là yên ổn đấy, nhưng không hiểu vì sao bọn gian cứ theo dõi chúng ta mãi thế này!

Ngọc Mùi cởi áo khoác ngoài treo quay lên mắc rồi quay lại mở chiếc ví đầm lấy tờ giấy nhỏ đưa Bảo Trung.

- Đây điện từ Hà Nội tới, đại tá có lời khen ngợi anh và chúc chúng ta mau hoàn thành nhiệm vụ.

Nhận bức điện, Bảo Trung vừa xem vừa nói:

- Chị pha sữa uống đi, cho đỡ mệt... Ô hay quá, nếu đại tá biết được rằng tôi vừa điều tra thêm một bí mật nữa thì ngài vui mừng thế nào?

Ngọc Mùi không khỏi ngạc nhiên, ả hỏi:

- Gì cơ hả anh?! Anh vừa nói bí mật gì vậy?

Bảo Trung bảo Ngọc Mùi khóa cửa, buông rèm cẩn thận xong, anh móc túi lấy ra mảnh giấy trắng hồi nãy, tắt đèn đoạn bấm đèn pin soi cho Ngọc Mùi xem. Đọc những dòng chữ Nhật nhỏ li ti ở dưới giấy, Ngọc Mùi không giấu nổi những nét sung sướng, ả phấn khởi, giọng run run:

- Này, anh lấy ở đâu được của này vậy? Đây là một bản đồ chỉ dẫn đường tới mục tiêu mang ký hiệu VK.2. Chắc là một nơi cất giấu thứ quan trọng lắm thì phải.

Bảo Trung cắn môi suy nghĩ trong giây lát rồi anh bảo Ngọc Mùi:

- Chị sao lại nguyên văn bản đồ này ra làm hai, ta sẽ gửi về cho đại tá một bản, còn một bản để nghiên cứu, còn bản chính thì... rất có thể chủ nhân của nó sẽ phải tìm đến ta mà chuộc lại.

Ngọc Mùi ngần ngại mộι chút, nhưng rồi cũng im lặng làm theo lời Bảo Trung. Ả đã sao lại tỉ mỉ và đầy đủ không sót một chữ hay một dấu vết nào. Bảo Trung bảo ả giữ lấy hai bản sao, còn anh cầm bản chính. Công việc xong xuôi thì đã 2 giờ khuya. Bảo Trung giục Ngọc Mùi:

- Thôi chị đi nghỉ đi, chắc chị mệt lắm thì phải.

Ngọc Mùi chần chừ ngồi xuống cạnh Bảo Trung.

- Về đây tôi thấy hết mệt ngay, thấy anh tôi lại vững dạ, cũng chưa buồn ngủ lắm!

Bảo Trung nhắc khéo ả:

- Khuya rồi Ngọc Mùi ạ! À hình như chị còn quên chưa nói cho tôi biết việc trung tá La-voa-dê viết thư thăm chị đấy nhỉ?

Ngọc Mùi lắc đầu đứng dậy, vẻ luyến tiếc:

- Anh khéo lắm Bảo Trung ạ! Nhưng thôi, từ nay chúng ta sẽ làm việc với nhau một cách đứng đắn.

Bảo Trung cười:

- Rất tán thành!

Ngoài trời gió bỗng rít lên dữ tợn, mưa bắt đầu rơi, những giọt mưa nặng nề đập vào cửa một cách gay gắt. Mưa rơi ngoài trời, mưa cả ở trong lòng Ngọc Mùi! Người ả lúc này tinh thần không ổn định, buồn, vui, lo lắng xáo trộn nhau, một cái gì vừa dịu dàng lại vừa ghê gớm đang dày vò tâm hồn ả. Nên đối xử thế nào với tên Hoàng; với La-voa-dê bây giờ? Còn đối với Bảo Trung... ả thở dài ngao ngán: Anh ta chỉ là một thằng ngốc, trong sự tiếp xúc, với phụ nữ mà thôi!

Tấm bản đồ, có ghi những lời chú dẫn bằng chữ Nhật làm Ngọc Mùi suy nghĩ, thao thức không sao ngủ được. Người vẽ tấm bản đồ này ký tên là “Tùng Cốc”. Tiếng Nhật đọc là “Matsư ta ni”. Vậy thì “Matsư ta ni” là một kỹ sư hay một sĩ quan phụ trách thiết kế xây dựng công trình này? Ngọc Mùi chợt nhớ tới một tiệm kem giải khát của một góa Phụ Nhật Bản ở gần quảng trường Rây-phơ-lít. Hình như có một lần vào ăn kem, Ngọc Mùi đã nghe thấy mấy kỹ sư Nhật Bản ngồi một bàn gần đấy nói chuyện và nhắc đến tên: Matsư ta ni hay Mashi ta mô gì đó! Một số cô gái Nhật trẻ đẹp phục vụ tại đó cũng đáng ngờ lắm! Có thể là họ có nhiệm vụ sang đây tìm kiếm tấm bản đồ này chăng?

Ngọc Mùi quyết định mai sẽ đưa Bảo Trung đến tiệm đó ăn kem, qua đó lấy ý kiến nhận xét của anh

Phải chăng trên xứ này là nơi gặp gỡ của những anh hùng hảo hán tứ phương để giành giật, xâu xé nhau cướp đoạt hay mua bán một tấm bản đồ hoặc một tài liệu mật?!

Vậy thì Ngọc Mùi và Bảo Trung còn phải lo đối phó nhiều với các loại gián điệp quốc tế ở đây.

Ngọc Mùi thở dài, nhắm mắt đón một giấc ngủ nặng nề.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Sơn Tùng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.