Suốt mấy ngày nay, trung tá hiến binh La-voa-dê rất buồn bực. Hắn đã tung ra một số tay chân để điều tra, tìm kiếm Đuy-boa mà không sao dò ra vết tích. Người ta đã tìm thấy chiếc xe “gíp” của phòng I tại một bụi cây vùng ngoại ô. Động cơ đã bị phá hỏng, rõ ràng là Đuy-boa đã bị Việt Minh bắt cóc.
Thật không đúng lúc chút nào, trong khi cần sự có mặt của gã để nhận dạng, thầm tra Bảo Trung thì gã lại bị mất tích. Kể ra thì cũng có nhiều việc ngẫu nhiên nhưng trong trường hợp này lại xảy ra một sự ngẫu nhiên kỳ lạ hơn cả!
Ngày Giăng Đuy-boa đặt chân sang Việt Nam thì cũng là ngày Mít-xen và Bảo Trung mất tích, nay Bảo Trung trở về thì lại đến lượt Đuy-boa mất tích. Hai sự kiện có liên quan gì đến nhau? Sự ngẫu nhiên ấy không phải là hoang đường mà lại giống như một câu chuyện thần thoại vậy!
Đuy-boa bị mất tích! Người bắt cóc gã có thể chỉ là một cô gái nhẩy và đại tá đã cho hắn biết rằng tại tiệm nhẩy “Giăng-tin” cũng vừa trốn đi một vũ nữ diễm lệ tên là Đa-ni-en Thoa!
La-voa-dê đâm ra cáu kỉnh, người ta thấy hắn luôn luôn quát tháo, chửi mắng những sĩ quan dưới quyền, hắn đang khiển trách tên thiếu úy bảo vệ về tội cho quân lính đi chơi quá khuya, thì tên Man-hắc, thiếu tá trưởng ban hành động bước vào báo cáo:
- Thưa trung tá! Mật vụ từ bưu chính có gửi về một bản sao thư. Đề nghị trung tá xem và cho biết ý kiến.
Nói xong, Man-hắc rút trong cặp ra một tờ giấy đưa cho La-voa-dê. La-voa-dê đón lấy trỏ ghế cho Man-hắc ngồi, rồi đeo cặp kính trắng lên đọc:
Hà Nội, пgàу...
Kính thưa ba má
Con xin báo tin về để ba má mừng, đứa con tội nghiệp của ba má bị Việt Minh bắt cóc đầu mùa xuân năm nay hiện đã được trả về do sự yêu cầu trao đổi tù binh của Bộ chỉ huy quân đội Liên hiệp Pháp tại Việt Nam.
Chắc ba má cũng đã nhận được tin này do đại tá Ô-buy báo về trước đây ít ngày. Hiện nay sức khỏe của con vẫn bình thường và đang chờ phân công tác mới. Con rất khổ tâm khi phải nói lên sự thật những điều con không muốn nói để ba má biết, nhưng bắt buộc hôm nay con phải thưa cùng ba má.
Thưa ba má,
Gia đình ta tuy là người Việt, nhưng đã nhập quốc tịch Pháp, nhất là ba lại là nhà hoạt động chính trị có tên tuổi, luôn luôn trung thành với chính phủ và tổ quốc Pháp. Con cũng bị quyền lợi của Tổ quốc nên mới phải dấn thân sang nơi nguy hiểm này! Vậy mà hiện nay con đã bị người ta đối xử, như một tên phản bội chỉ vì tội con đã bị Việt Minh bắt cóc!
Người ta đã thẩm xét con, hỏi cung con, thậm chí dùng cả máy điều tra tâm lý của Hoa Kỳ viện trợ, bắt con ngồi để dò xét lòng trung thành. Thật không thể nào chịu nổi nữa.
Người con vẫn còn yếu sau thời gian bị Việt Minh cầm tù, nay lại gặp phải những sự đối đãi thậm tệ ở đây. Con càng thấy danh dự gia đình ta bị sỉ nhục quá đáng.
Con viết thơ này về, cho ba má biết được tình cảnh của con mà đề nghị với chính phủ can thiệp cho con được trở về Pháp ngay, đó là nguyện vọng của con. Thôi chúc ba má mạnh khỏe, em Ngọc Mai vui và viết thư ngay cho con biết tin.
Con yêu của ba má,
Bảo Trung
Xem xong, La-voa-dê cau mày hỏi Man-hắc:
- Ông đã đọc chưa?
- Thưa trung tá, tôi đã đọc qua.
- Ý kiến ông thế nào?
- Anh ta bất mãn với việc làm của chúng ta.
- Đúng lắm! Vậy thì bây giờ nên thế nào? Nếu bức thư này về tới gia đình anh ta!
- Tôi nghĩ rằng cứ ỉm đi là hơn.
- Bưu chính đã gửi bản chính đi chưa?
- Dạ còn chờ lệnh ngài.
- Vậy thì hãy hủy đi và phải có biện pháp đối phó việc này không thì phiền đấy!
- Tôi cũng nghĩ thế!
- Ngài thiếu tá! Bây giờ ngài, hãy tăng cường tìm kiếm Giăng Đuy-boa, nếu cần thì ta có thể đề nghị Bộ cho quân càn quét một vài khu vực của Việt Minh. Phải cố gắng đừng hà tiện sức. Còn việc này tôi sẽ bàn với đại tá Ô-buy xem sao.
- Xin tuân lệnh! À, thưa trung tá, chúng ta có thể cho tiệm nhảy “Giăng-tin” tiếp tục được mở cửa không?
La-voa-đê bóp trán suy nghĩ rồi chép miệng
- Thôi được, cứ cho họ mở cửa, biết đâu ta lại chẳng tìm thấy dấu vết ở đấy!- Man-hắc chào rồi quay gót đi ra.
La-voa-dê cũng vội thu xếp tài liệu rồi ra lệnh cho cần vụ sửa soạn xe sang phòng I gặp đại tá Ô-buy về vấn đề bức thư của Bảo Trung.
*
* *
Bảo Trung đã “bất mãn” với Bộ chỉ huy Pháp. Suốt mấy ngày qua, anh cáo ốm không hề ló mặt đến buồng giấy của Ô-buy.
Không thể tha thứ được những hành động thô bạo của cơ quan hiến binh, nhất là đối với anh, một sĩ quan dòng dõi quý tộc đã nhập quốc tịch Pháp. Bảo Trung dự đoán: Lá thư anh viết về cho ông bà Ứng Lại nhất định không sao tránh khỏi sự kiểm soát của cơ quan phản gián Pháp, rồi sẽ bắt gặp sự phản ứng của chúng. Quả nhiên, sáng nay. Ô-buy khẩn thiết mời anh lên trụ sở gặp mặt. Trong ván này, Bảo Trung đã chơi một nước cờ già dặn. Anh bước vào phòng giấy với dáng điệu uể oải.
- Báo cáo đại tá, trung úy Bảo Trung đã có mặt Ô-buy vội đứng dậy niềm nở.
- Trung úy, anh đã khỏe hẳn chưa? Ngồi xuống đây! Chắc tâm tư anh đang bị dày vò thì phải. Điều đó là lẽ tất nhiên thôi! Ngồi xuống! Tôi cần nói chuyện nhiều với anh.
Bảo Trung ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Ô-buy, nhìn lão bằng con mắt buồn rầu.
- Thưa đại tá! Không biết người ta đã nghĩ gì về tôi, đánh giá tôi là con người thế nào? Đầu hàng Việt Minh chăng? Nếu quả thật vậy thì xét ra tôi chỉ là con người vô dụng.
Ô-buy ngắt lời:
- Ấy, cũng vì thế tôi mời trung úy đến đây, anh chớ cảm phiền, một chiếc cây qua cơn phong ba bão táp mà vẫn đứng vững, ấy mới là cây cứng. Trường hợp của anh cũng giống như trường hợp của tôi năm 1940 thôi, khi quân Nhật đặt gót chân lên Đông Dương này là Hít-le cũng đang xâm lược Tổ quốc chúng ta. Hồi đó, tôi bị phát-xít Đức bắt làm tù binh mấy tháng và khi trốn thoát về cũng bị nghi ngờ mãi. Sau này xác minh được tất cả mọi chuyện thì Bộ chỉ huy mới phục hồi công tác cho tôi! Đó cũng là vấn đề nguyên tắc để bảo vệ lợi ích của quân đội. Người quân nhân chúng ta không nên phàn nàn. Nhưng thôi, chuyện đó qua rồi nghĩ lại làm gì cho phiền. Hôm nay mời trung úy đến đây là để bảo cho anh một tin mừng mà thôi.
Ô-buy lấy thuốc là mời Bảo Trung hút và nhìn anh với đôi mắt thông cảm:
- Bảo Trung! Anh lắng nghe đây. Tôi đã báo cáo sự việc của anh lên Bộ tổng tham mưu và không quên ghi những nhận xét tốt về anh. Cũng vì thế, Bộ tham mưu đã duyệt đề nghị của tôi. Anh đã đoán ra điều gì mà tôi đề nghị chưa?
-Thưa đại tá, chắc là một điều lành mà đại tá có thiện ý dành cho tôi?
Ô-buy mỉm cười, vẻ mặt đầy hân hoan:
- Có nghĩa là từ nay, anh sẽ không còn là trung úy nữa. Chỉ vài ngày sau, Bộ tổng tham mưu sẽ gửi quyết định cùng quân hàm mới về cho anh đấy “đại úy” Bảo Trung ạ!(1)
Bảo Trung tỏ vẻ ngạc nhiên và hết sức mừng rỡ, cảm động:
- Thật vậy sao thưa đại tá? Ngài quả thật là một cấp trên đáng quý mến của tôi, tôi không thể nào quên ơn đại tá được. Ôi! Hạnh phúc cho tôi quá, vậy thì tôi sẽ báo tin về cho gia đình tôi biết ngay mới được
- Trung úy, tôi rất mừng cho anh, việc này cũng chỉ vì nghĩa vụ của sĩ quan mà tôi làm thôi, không có gì đáng hàm ơn cả. Báo thêm cho anh một tin nữa: Bộ tổng tham mưu đã quyết định cử, anh theo học một lớp huấn luyện ở nước ngoài, anh sẽ cùng học với các nhà tham mưu quốc tế. Ở đấy, anh sẽ thấy được tất cả những cái mới mẻ nhất, khoa học nhất, để sau này nâng cao được trình độ nghề nghiệp của chúng ta lên!
- Thưa đại tá, ngài đã dành tất cả niềm vui sướng cho tôi, thành thực tôi rất mang ơn đại tá. Vậy thưa ngài ngài có thể cho tôi biết, tôi sẽ được cử đi học, ở đâu và thời gian học tập ra sao?
- Anh sẽ đi Nhật Bản, dự một lớp đặc biệt do những chuyên gia Hoa Kỳ huấn luyện. Bảo Trung ạ! Tôi chúc mừng cho anh và tin tưởng rằng: Anh sẽ không phụ lòng tin cậy của tôi. Thôi, tất cả mọi điều tôi đã nói với anh rồi, bây giờ anh về nghỉ ngơi, còn tôi phải lên ngay Bộ chỉ huy có việc cần, khi nào chuẩn bị xong, tôi sẽ báo cho anh biết.
Bảo Trung đứng nghiêm chào và nói:
- Tôi xin hứa sẽ không bao giờ phụ lòng tin cậy của đại tá! Tôi xin cảm ơn đại tá vô cùng.
Ô-buy vui vẻ tiễn chân anh ra khỏi phòng, Lão cảm thấy thú vị vì đã giải quyết một cách đúng đắn công tác điều chỉnh sĩ quan.
Bảo Trung được thăng cấp, lại được cử đi học lớp chuyên môn, cao cấp tại Nhật Bản, đó chỉ là cách đối phó của Bộ tham mưu và do sáng kiến của Ô-buy để xoa dịu tinh thần “bất mãn” của anh.
Sự việc đơn giản trên, nếu như không đi sâu vào những khía cạnh khác thì không thể hiểu nổi và có thể nghĩ rằng Bộ tham mưu Pháp lại quá dễ dàng với anh. Sau khi đem máy điều tra tâm lý để thẩm xét Bảo Trung, La-voa-dê đã tin vào chiếc máy mà hắn sùng bái là thần kỳ, cộng thêm những sự kiện chính trị ở đây đang có chiều hướng mới, Bộ chỉ huy quân đội Pháp thấy cần phải tranh thủ những sĩ quan có khả năng và lòng trung thành với mẫu quốc, nên một mặt vẫn thanh trừ những phần tử thiếu nhiệt tình, mặt khác phải mua chuộc những phần tử có thể tin cậy. Bảo Trung dù sao vẫn là con một nhà hoạt động chính trị có tên tuổi, trong tình thế này biết đâu chính phủ Pháp chẳng sẽ mời ông Ứng Lại sang Đông Dương để tham gia vào bộ máy chính phủ bù nhìn! Vì vậy, nếu để Bảo Trung bất mãn sẽ gây những ảnh hưởng không tốt về sau.
Cho nên, việc thăng cấp cho anh không phải là chuyện ngẫu nhiên và đưa sang Nhật học cũng là một dụng ý mà Bộ tham mưu đã nghiên cứu kỹ.
Đại tá Ô-buy tính rằng cử Bảo Trung đi học sẽ là một cuộc thử thách lớn với anh, nếu như đã bị Việt Minh mua chuộc thì thời gian này sẽ là thời gian có khả năng “cải tạo” để biến anh trở thành phần tử trung thành hơn nữa, hoặc giả, Bảo Trung vẫn còn ở trong diện “đáng nghi ngờ” thì sự cách ly này cũng hạn chế rất nhiều hoạt động có tác hại cho quân đội. Còn nếu như Bảo Trung là con người hoàn toàn trung thành thì lại là đôi sự việc tốt, anh sẽ hấp thụ những phương pháp mới để sau này phục vụ đắc lực hơn.
Tóm lại, Ô-buy cho đó là một kế hoạch đắc sách. Lão rất hài lòng!
Cách vài hôm sau, Bảo Trung nhận được thư và bưu kiện từ Pháp gửi sang gồm có thư của Ông bà Ứng Lại, thư của Ngọc Mai và còn cả thư của Giát-manh nữa. Ông bà Ứng Lại viết cho anh như sau:
Pa-ri ngày,...
Con thân yêu!
Ba má thật không ngờ rằng đứa con tội nghiệp của ba má đã được Việt Minh trả về Hà Nội! Ba má hết sức vui mừng khi nhận được tin báo của Bộ tham mưu do đại tá Ô-buy điện về.
Từ khi được tin con bị Việt Minh bắt cóc, ba má hết sức buồn rầu, ba rất ân hận, má con thì khóc suốt ngày vì thương nhớ con nên má bị giảm sút sức khoẻ, đau ốm luôn, công việc của ba cũng bị ảnh hưởng.
Nhờ ơn Chúa che chở, hôm nay con đã được trở về với quân đội, ba má không sao tả xiết nổi vui mừng, má con đã khỏe và ở nhà đã tổ chức ăn mừng vì con. Ba má đang đề nghị với Bộ chỉ huy quân đội viễn chinh cho con về Pháp làm việc đấy, con nghĩ thế nào? Cả nhà chờ tin và ý kiến của con, má định sang thăm con nhưng vì sức khoẻ không tốt nên ba không đồng ý cho má con đi, còn ba thì công việc rất bận rộn, ba gắng thu xếp sang Việt Nam một chuyến thăm con xem sao.
Ba má gửi cho con một số quần áo và thuốc men cần thiết. Con cần đề nghị với Bộ chỉ huy cho phép nghỉ ngơi ít ngày cho khoẻ hẳn đi. Má gửi cho con một tấm ảnh gia đình và con cũng nên gửi về ngay cho ba má một chiếc ảnh nào mới nhất nghe!
Thôi đến giờ đi làm rồi, ba dừng bút tại đây.
Chờ thư con!
Ứng Lại
Bảo Trung xem tiếp thư của Ngọc Mai.
Anh Bảo Trung quý mến!
Ngọc Mai rất vui mừng được tin anh còn sống và đã trở về Hà Nội. Ngọc Mai đã tưởng ba má chịu mất anh, anh sẽ không bao giờ trở về nữa, may nhờ ơn Chúa, thế là Ngọc Mai vẫn còn anh trai.
Anh có biết má đau buồn như thế nào không? Từ ngày anh bị Việt Minh bắt, má thương và nhớ anh, không đêm nào là không khóc cạn nước mắt. Ba và em an ủi mãi má mới nguôi. Cho tới hôm nay được tin anh, má mừng rỡ quá chừng, khỏi bệnh ngay, má bắt em phải đi mua sắm những thứ cần thiết gửi sang cho anh và em cũng sung sướng vô cùng, bỏ cả học bài đấy!
Anh Trung a! Anh nên xin về Pháp đi! Đánh nhau làm gì? Ở bên ấy chẳng ích lợi gì cho anh cả mà có khi còn mất mạng toi, hoặc có thể anh lại bị Việt Minh bắt đi lần nữa rồi thủ tiêu đi thì sao? Về nhà đi nhé, người anh trai bướng bỉnh, hay bắt nạt em. Tóm lại là cả nhà đang chờ anh, mong anh từng giờ phút được gặp mặt. Anh chú ý điều đó mà liệu.
À còn rất nhiều chuyện về Giát-manh, em chưa muốn nói, chỉ tóm tắt khuyên anh rằng: “Anh nên sớm xin về Pháp ngay, nếu muộn thì có thể bị mất cô ta đấy!” Thôi, chúc anh trai chóng khỏe, mau trở về nhận lỗi với ba má và nhớ mang quà về cho em.
Em gái anh
Ngọc Mai
Bảo Trung mỉm cười, anh mở bưu kiện ra xem những thứ ông bà Ứng Lại gửi cho. Dù sao anh cũng vui lòng nhận và cảm ơn. Còn lá thư của cô gái Pháp, anh tạm cắt vào một chỗ vì anh chưa muốn đọc trong lúc này.
(1). Biên chế quân đội Pháp không có cấp Thượng úy.