Miền Đất Lạ

Lượt đọc: 206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xiv. Nhiệm Vụ Bất Thường

❊ ❊ ❊

Sau khi được tin các đồng chí ở ngoài đã giải quyết xong vụ nội gián ở trung đoàn X, Bảo Trung rất vui mừng, tối hôm đó anh lại mời đại tá Ô-buy cùng Pôn Vay-ăng đi ăn, nhưng Ô-buy bận đi dự chiêu đãi trên Bộ nên chỉ có Pôn Vay-ăng đi với anh.

Vừa gặp mặt, Pôn-vay-ăng đã phấn khởi báo tin:

- Đại úy! Tôi đã làm xong truy lĩnh cho anh, đại tá ký rồi, mai lên mà nhận tiền.

Bảo Trung vui vẻ:

- Tốt lắm, cám ơn anh, chúng ta cứ thi hành cái nghị quyết hôm trước nhé, Anh còn nhớ chứ?

- Ồ, cái khoản ấy thì anh không phải nhắc, có lẽ tôi còn nhớ hơn anh. Nghĩa là có 4 phần: 2 phần đưa đại tá, một phần đưa anh còn bao nhiêu tôi sử dụng chứ gì?

- Được lắm, anh cứ tiêu, bao giờ có thì trả.

Pôn-vay-ăng hớn hở:

- Tôi ao ước rằng có vài người bạn như anh, tiếc rằng những thằng bạn Pháp của tôi đứa nào cũng giống tính tôi cả. Cuối tháng nợ nần, đầu kỳ lương lĩnh xong là hết nhẵn.

Bảo Trung khuyên:

- Anh cũng nên tiết kiệm đôi chút chứ!

- Ôi! Anh tính ở cái xứ sở không có tiền đồ này, biết sống chết lúc nào? Mà để dành tiền làm gì. Tôi nghĩ rằng sống ngày nào cứ ăn chơi thỏa thích đi, sau này có chết cũng không tiếc đời.

- Ừ, cũng đúng, tôi có lẽ cũng phải học cái tính bạt mạng của anh mới được.

Pôn Vay-ăng khoái chí cười:

- Hay lắm! Đại úy. Tôi sẽ kết nạp anh vào nhóm bất tử của tôi. Bắt tay nào!

Pôn-vay-ăng chộp lấy tay Bảo Trung lắc mạnh, rồi hai người kéo nhau bước vào một tiệm ăn, đập phá một chầu thỏa thích. Trả tiền bữa ăn xong, Bảo Trung phải dìu Pôn Vay-ăng ra xe vì gã quá say, anh đưa gã về tận nhà nghỉ, xong mới về buồng mình. Đến hôm hay mới thấy tâm hồn thư thái, Bảo Trung chợt nhớ đến lá thư của Giát-manh, anh lấy ra xem.

Pa-ri, ngày…

Anh Bảo Trung thân yêu!

Em vừa ở trường về thì gặp Ngọc Mai, cô ấy báo tin mừng cho em biết rằng anh đã được chính phủ Pháp đòi về trong cuộc trao đổi tù binh với Việt Minh vừa qua!

Ôi! Anh biết em sung sướng như thế nào không? Có thể nói hôm đó là một ngày mà em cảm thấy muôn hoa đều rực rỡ, dưới mặt trời sáng chói, vạn vật đều xanh tươi, em ôm chầm lấy Ngọc Mai, hôn lấy hôn để, em hình dung như chính anh đang ở trước mặt em!

Thật là hạnh phúc! Từ nay Bảo Trung vẫn còn, Bảo Trung đã sống lại trong trái tim khô héo của Giát-manh, người con gái đã yêu anh đầu tiên! Trong suốt thời gian anh bị mất tích, em đau buồn vô hạn, đôi lúc tự an ủi mình và cố quên anh đi, nhưng không sao qиên nổі!

Cũng trong thời gian ấy, những bạn em, thằng Mô-rít, thằng Đuy-van và Oóc-nê chúng đều tìm cách mua vui cho em, nên em cũng thấy đỡ buồn một phần пào.

Nhưng quên anh làm sao được? Khi trái tim một thiếu nữ giàu tình cảm đã khắc sâu hình ảnh một người, người mình yêu tha thiết!

Em quên mất, không hỏi thăm sức khỏe anh ra sao và hiện nay công tác có thích hợp không. Bao giờ thì anh có thể trở về Pháp được? Giát-manh còn muốn viết nhiều nữa cho anh, để cho bõ những ngày xa cách, nhưng hiện nay Giát-manh còn ngần ngại, không hiểu rằng trong suốt thời gian qua, đối với anh, đã có nhiều thay đổi chưa?

Nhưng dù, sao Giát-manh vẫn cứ tin anh, anh đừng phụ lòng tin đó! Em mong rằng anh nên thu xếp xin về Pháp sớm đi, ở lại Đông Dương còn có thể nguy hiểm đến tính mạng nữa đấy!

Thôi nhé, em dừng bút tại đây, chúc anh gặp nhiều may mắn và dành một phần trái tim cho người con gái đáng thương này!

Chờ thư anh!

Địa chỉ em vẫn như cũ.

Giắc-cơ-lin Giát-manh

Một người con gái Pháp, bố bị chết trong đại chiến thứ hai đã từng đau khổ, nếm mùi chiến tranh, rất chán ghét chiến tranh, nhất là đã nhận rõ cuộc chiến tranh xâm lược bần thỉu của chính phủ Pháp ở Đông Dương là phi nghĩa. Người đó là một người tốt. Hãy giữ lấy tình cảm chân thành trong sáng ấy!

Bảo Trung nghĩ vậy và anh lấy giấy bút viết trả lời ngay, một bức thư dài.

Hà Nội, ngày….

Giát-manh thân yêu!

Nhận được thư em, anh xiết bao vui mừng, những dòng chữ thân yêu đã an ủi rất nhiều cho anh, một thanh niên lưu vong đang sống những ngày vô hy vọng trên một xứ sở chiến tranh tàn khốc vô biên!

Giát-manh ạ! Anh đã bị Việt Minh bắt giữ trong suốt một thời gian dài cay đắng, cũng may là họ chưa giết chết anh, và đến nay, ơn chúa, anh đã được trở về hàng ngũ quân đội viễn chinh để rồi mang trong lòng một mối hận nghìn đời! Không thể nào quên!

Trong những ngày gian khổ ấy, có những lúc chán nản nhất, thất vọng nhất thì anh lại chợt nghĩ tới em, hình bóng em đã làm cho anh thêm sức mạnh chịu đựng, tâm hồn em đã sưởi ấm trái tim giá lạnh của anh, và anh lại muốn sống và anh đã sống!

Để đãi ngộ lòng trung thành của anh, Bộ chỉ huy đã quyết định thăng cho anh lên đại úy, và sắp cử anh sang Nhật Bản dự một lớp huấn luyện.

Anh có viết đơn thiết tha yêu cầu cho anh về phép ít ngày, nhưng vì tình hình rất khẩn trương nên đề nghị của anh không được chấp nhận. Vì vậy hi vọng được gặp em ngày gần đây cũng bị mờ tan!

Đúng như lời em nói ở những lúc trước: “Chiến tranh ở đây còn kéo dài, những thanh niên Pháp ra đi cũng sẽ ít trở về”. Có nhiều người đã bị vùi thây ở bãi chiến trường, em hãy chuyển lời nhắn nhủ của anh tới các bạn trai em: “Đừng vì danh vọng hãο mà tình nguyện đi viễn chinh bất cứ ở đâu, ở Đông Dương, ở An-giê-ri hay ở thuộc địa nào khác!”. Em hãy nói với những bạn gái em: hãy giữ lấy những người anh, người em hay người yêu ở lại để họ giảm được những đau khổ, những nhớ mong như hiện nay em đang gánh chịu. Việt Minh họ chiến đấu càng ngày càng bền bỉ dẻo dai, vì họ có mục đích lý tưởng của họ. Bởi vậy anh cho rằng muốn thắng nổi họ cũng khó khăn lắm!

Anh không muốn nói nhiều đến chuyện chiến tranh nữa, vì chính em không thích. Anh sẽ nói về nguyện vọng của anh nhé!

“Anh muốn rằng hỏa bình sẽ lập lại ở Đông Dương, hai dân tộc Pháp-Việt sẽ bình đẳng sống tự do và đặt quan hệ hữu nghị với nhau.”

Trong mối tình lớn lao của hai dân tộc, có mối tình nhỏ bé nhưng thắm thiết của chúng ta, Bảo Trung và Giát-cơ-lin Giát-manh!

Em nghĩ sao? Đồng ý với anh chứ?!

Thôi, anh dừng bút tại đây, chúc em vui mạnh, người em gái đầu tiên đã chiếm nửa trái tim của anh!

Hôn em nồng nàn

Bảo Trung

*

* *

Hôm nay những sĩ quan thuộc Bộ tham mưu được cử đi Nhật Bản học, đều phải đến tập trung tại câu lạc bộ sĩ quan, để nghe tướng Bơ-ve, Tổng tham mưu trưởng lục quân huấn thị trước khi lên đường. Trong đoàn phần lớn là sĩ quan người Việt, cấp bậc từ thiếu úy đến trung úy, tất cả gần hai chục người, trong số này có mười người từ miền Trung và Nam Việt mới đưa ra.

Đúng 8 giờ sáng, các sĩ quan đã có mặt đầy đủ: Lệnh tập hợp vừa ban, hàng ngũ đã chỉnh tề, nhạc binh cử một bài hành khúc. Sau đó làm lễ chào cờ, đại tá Ôbuy, nhân danh Bộ tham mưu lên tuyên bố lý do rồi giới thiệu tướng Rơ-ve lên nói chuyện với các sĩ quan.

Tướng Rơ-ve trịnh trọng bước lên diễn đàn giữa tiếng kèn nhạc binh rầm rộ và những tiếng hoan hô vang lừng. Ông ta giơ tay ra hiệu, toàn thể hội trường im phăng phắc. Những nhà báo quân đội, những nhà quay phim đều hướng ống kính vào ngài tổng tham mưu trưởng chụp và quay liên hồi.

Rơ-ve bắt đầu nói:

- Cùng các ngài sĩ quan trong Bộ tham mưu!

Cùng các sĩ quan danh dự trong hàng ngũ quân đội Liên bang!

Thay mặt Bộ tổng chỉ huy, hôm nay tôi cό vài điều căn dặn các ngài sĩ quan sắp sửa lên đường đi huấn luyện.

Thưa các bạn!

Các bạn là những người đứng trong hàng ngũ quân đội Liên bang, các người là đại biểu của sự trung thành và mang trong lòng một bầu dũng khí nên đã được Bộ tham mưu tín nhiệm, cử đi học tại nước ngoài. Đó là điều vinh hạnh lớn cho các người và cũng là niềm tự hào chung cho quân đội chúng ta!

Ô-buy vỗ tay, mọi người vội vỗ theo tới khi Rơve ra hiệu mới thôi. Ông ta nói tiếp:

- Vì vậy hôm nay tôi muốn nhắc lại với các bạn những điều cần thiết trước khi lên đường, để các bạn thông hiểu nhiệm vụ:

Điều 1: Các sĩ quan được chọn lọc cử đi học tập tại Nhật Bản phải là những người tuyệt đối trung thành với chính phủ Pháp, phải có một mối thù không đội trời chung với Việt Minh cộng sản.

Điều 2: Sau khi tốt nghiệp, phải phụng sự vô điều kiện trong quân đội Liên hiệp Pháp tới khi nào chiến thắng trong cuộc chiến tranh ở Đông Dương.

Điều 3: Các sĩ quan tham mưu đã tốt nghiệp sẽ được hưởng những đặc quyền theo như quy định của Bộ Tổng tham mưu đã đề ra.

Các bạn hãy tỏ ra xứng đáng với lòng tin cậỷ của Bộ chỉ huy.

Tôi xin thay mặt Bộ tổng tham mưu, chỉ định đại úy Vích-to Long làm đoàn trưởng, phụ trách đơn vị sĩ quan đi học. Đại úy Bảo Trung làm đoàn phó, cộng tác với đại úy Vích-to làm nhiệm vụ. Bây giờ đại úy Vích-to sẽ lên đọc lời thề danh dự.

Rơ-ve nói dứt, một tiếng hô nghiêm dõng dạc rồi Vích-to Long, một người Pháp lai, mặc quân phục đại úy, bước lên trước hàng sĩ quan 5 bước, giơ tay chào quốc kỳ, rồi tuyên thệ bằng tiếng Pháp:

- Chúng tôi, những sĩ quan được vinh dự cử đi học một lớp huấn luyện tình báo, xin tuyên thệ như sau: Tuyệt đối trung thành với sự nghiệp vĩ đại của quân đội viễn chinh, dù phải hy sinh vì tổ quốc Pháp cũng vui lòng - Gã hô lớn - Chúng tôi xin thề!

Bọn sĩ quan đồng thanh hô vang:

- Xin thề! xin thề!

Rơ-ve vui vẻ nói với họ:

- Chúc các bạn lên đường may mắn, học tập tốt và đem về nhiều kết quả. Bộ chỉ huy luôn luôn theo dõi các bạn.

Sau đó ông ta bước khỏi diễn đàn.

Nhạc binh lại cử lên một bản nhạc hùng tráng.

Tuyên thệ xong, bọn sĩ quan được dự một bữa liên hoan trọng thể với các sĩ quan tham mưu, rồi được nghỉ ngơi tại Câu lạc bộ.

Đúng hai giờ chiều thì họ ra sân bay, lên đường. Ra tiễn chân họ có đại tá Ô-buy, thiếu tá Pôn Vay-ăng, trung tá La-voa-dê cùng các sĩ quan tùy tùng.

Trước khi lên máy bay, Bảo Trung bắt tay Ô-buy.

- Tạm biệt đại tá, xin nhờ ngài, nếu có thư của gia đình tôi gửi sang thì ngài chuyển hộ.

- Đại úy cứ yên tâm, tôi sẽ chuyển ngay cho anh- Rồi bỗng lão hỏi một câu nửa đùa nửa thật:

- Thế không còn ai ra tiễn chân anh nữa sao?

Bảo Trung điềm tĩnh đáp:

- Chúng tôi đã gặp nhau suốt đêm qua để tạm biệt nhau rồi, một cô bạn mới quen nhưng rất đáng mến, mong đại tá thông cảm cho.

Ô-buy cười:

- Đại úy giỏi về môn tìm người đẹp lắm! Thôi, lên đường học tập cần phải nghiêm chỉnh, nhất là anh lại là đoàn phó, mà này, con gái Nhật Bản cũng khiếp lắm đấy!

Bảọ Trung vui vẻ, giơ tay tỏ ra cương quyết:

- Đại tá cứ yên trí, tôi sẽ xin tu chỉnh!

Ô-buy nhìn theo anh, gật đầu hài lòng.

Động cơ nổ, máy bay cất cánh lao vút lên khoảng trời xanh mênh mông, mang theo những con người với những trạng thái, ý nghĩ khác nhau. Bảo Trung bâng khuâng nhìn xuống thành phố lần cuối cùng, anh nhớ tới những đồng chí đang hoạt động mà mình tạm thời phải xa cách.

Khi máy bay hạ cánh xuống phi trường Cơ-lác-phin thì trời vừa sẩm tối, đây là chặng nghỉ trên đường bay sang Nhật.

Vích-to Long, đại úy trưởng đoàn, tập trung các nhân viên của mình, kiểm điểm xong, dẫn vào phòng thường trực của không quân Hoa Kỳ đưa báo cáo và đưa giấy, giới thiệu.

Nửa giờ sau, mọi thủ tục đã làm xong, đoàn sĩ quan được đưa tới một khách sạn sang trọng gần phi trường nghỉ ngơi.

Đứng trên tầng gác thứ 12 của khách sạn, Bảo Trung có thể nhìn thấy toàn cảnh phi trường và một góc thành phố.

Phi-líp-pin! Mảnh đất phì nhiêu, tài nguyên phong phú với những đường phố đầy thơ mộng cùng hải cảng nổi tiếng. Sau đại chiến thế giới lần thứ hai, đế quốc Mỹ đã cuốn chặt chiếc vòi bạch tuộc ở xứ này và đã biến nó thành một thuộc địa kiểu mới.

Một căn cứ quân sự khổng lồ, sân bay phản lực hiện đại Cơ-lác-phin quân cảng đồ sộ Xơ-bích-pô-in-tơ nơi trú ngụ của hạm đội 7 ở Thái bình dương và những bệ phóng tên lửa rải rác khắp nơi.

Thành phố chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Mỹ những quảng cáo, mù trời với những đèn neon rực rỡ nhiều màu sắc kết thành những hình thù quái gở, khi nhấp nhảy hiện lên những hình người phi ngựa bắn súng, khi thì biến thành những vũ nữ múa may quay cuồng tung váy trên đỉnh những nóc nhà.

Hầu hết những cửa hàng đều bày la liệt những đồ xa xỉ của Mỹ, Pháp, Nhật, Ăng lê, hàng hóa giá chính thức chẳng đáng bao nhiêu nhưng khách có thể móc túi trả tiền tăng lên gấp bội bởi những cái liếc, nụ cười của những cô gái đứng bán hàng thuê cho chủ.

Tựa tay vào lan can, Bảo Trung quan sát phố phường. Anh chú ý đến những chiếc, xe nhà binh Mỹ đang chở những dụng cụ quân sự rú ga phóng bạt mạng trên đường phố bất chấp cả luật lệ giao thông.

Ăn cơm chiều xong, tên trưởng đoàn Vích-to được một tên phái viên quân sự mời đi họp.

Một giờ sau, gã tất tả trở về tìm Bảo Trung và đưa cho anh một bức điện rồi nói:

- Đại úy! Có lệnh của đại tá mời ngài trở về.

Bảo Trung giật mình sửng sốt, nhìn qua bức điện không khỏi lo ngại về lệnh gọi bất thường này, anh nói:

- Thế là thế nào? Ngài trưởng đoàn?

Vích-to lạnh lùng trả lời:

- Chắc là có việc gì liên quan đến ngài!

Bảo Trung thầm nghĩ: Có vấn đề gì mới xảy ra chăng? Ô-buy đã nghi ngờ ta? Anh nhìn kỹ nét mặt của Vích-to thăm dò:

- Không hiểu sao đại tá lại gọi tôi về bất thần như vậy? Ngài cũng không rõ ư? Vậy thì ai thay tôi làm phó đoàn giúp ngài bây giờ?

Vích to lắc đầu:

- Không có ai thay cả, chỉ có mình tôi chỉ huy thôi. Cũng đành vậy. Thôi, ngài thu xếp để có thể đáp chuyến bay thứ nhất trở về. Có gì lạ sẽ báo tin cho chúng tôi hay nghe!

- Rất tiếc rằng không được cùng các ngài đi học, thật bất hạnh cho tôi.

Vích-to vỗ vai anh:

- Đại úy cứ yên tâm, không đi dịp này thì đi dịp khác. Chúc ngài trở về bình an, đừng buồn.

- Vâng, cũng xin chúc ngài lên đường giành nhiều kết quả tốt.

Anh bắt tay tạm biệt gã để sớm hôm sau lên đường trở về Hà Nội.

Tại sao Bảo Trung lại bị gọi về đột ngột vậy? Công việc đã bại lộ rồi chăng? Trên đường về, anh đặt ra nhiều giả thuyết và nhủ thầm: Kiểm điểm lại những hoạt động của mình thì chưa có hiện tượng gì đáng lo ngại, chỉ sợ cho đồng chí bác sĩ ở nhà, việc gì đã xảy ra với anh ta chăng? Hãy bình tĩnh để ứng phó với những sự kiện rủi ro!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Sơn Tùng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.