Mới khoảng 9 giờ tối mà Hà Nội đã im lìm vắng ngắt! Phố xá, cửa đóng kín mít. Các tiệm nhảy đã dứt tiếng nhạc. Không còn bóng những chiếc xe xuôi ngược tấp nập, người thưa thớt, ai nấy đều vội vàng.
Có lệnh thiết quân luật từ 10 giờ đêm hôm nay!
Các ngả đường vào thành phố có những đội quân mặc quần áo loang lổ, trang bị vũ khí đầy đủ đứng kiểm soát người qua lại. Xét hỏi giấy tờ.
Ma tà, lính kín nhan nhản khắp các đường phό, ngã tư, các ngõ hẻm và các vườn hoa để khám xét. Những tên trưởng phố chạy lăng xăng từng nhà để kiểm soát những tổ “tam gia liên bảo” hỏi giấy những người lạ mặt.
Trong các doanh trại quân đội Pháp, sĩ quan luôn luôn đi đôn đốc và kiểm tra sự canh gác. Các đơn vị tuần tiễu rầm rập đi quanh khu vực đóng quân, hiến binh thường trực luôn luôn sẵn sàng chờ lệnh là nhảy ngay lên mô tô thi hành mệnh lệnh.
Đúng 10 giờ thì thành phố bao trùm một không khí căng thẳng. Không còn một ánh đèn nhà dân, cũng không còn ai ló mặt ra cửa. Chỉ còn những tiếng gầm rú của ôtô tuần tiễu và những gót giày đinh nện cồm cộp trên vỉa hè.
Việc gì xảy ra vậy?
Nghe đâu người ta chuẩn bị đón một viên tướng mới ở Pháp sang nhận nhiệm vụ tư lệnh trưởng quân đội viễn chinh ở miền Bắc. Sớm mai sẽ đáp máy bay tới Hà Nội. Không hiểu viên tướng này có tài cán gì mà được Bộ chỉ huy quân đội Pháp ở đây chuẩn bị tiếp đón quá long trọng vậy. Theo dư luận một số sĩ quan thì vị tướng mới này có vẻ “hắc sì dầu lắm” tên là Các-păng-chi-ê.
Tướng Các-păng-chi-ê mới được bổ nhiệm sang chỉ huy quân đội miền Bắc theo kế hoạch kiện toàn Bộ chỉ huy quân sự mà Chính phủ Pháp mới duyệt do Tổng tham mưu trưởng Rơ-ve đề đạt.
Đó là một sự kiện mới!
Cũng trong đêm, phía ngoại ô Hà Nội có hai người đang lặn lội băng qua cánh đồng Sở Lờ nhằm hướng Hoàng Mai đi tới.
Một người cao lớn trạc trên 30 tuổi và một người nhỏ nhắn khoảng 20, dáng nhanh nhẹn hăng hái đi trước dẫn đường. Hai người lọt qua những bốt gác một cách tài tình.
Khoảng 2 giờ đêm, hai người vào tới địa điểm đã định. Đó là một nhà dân ngay giữa làng.
Mờ sáng hôm sau, dân làng nhớn nhác, có tin bọn lính đóng ở bốt xuống quây làng. Chúng đã vào tới đầu xóm và đang lục lọi kiểm soát từng nhà.
Bà chủ nhà vội đánh thức hai người lạ mặt trở dậy và báo tin cho họ biết. Bị lộ rồi chăng? Hay là đã có chỉ điểm! Người cao lớn nhìn người trẻ tuổi vẻ lo lắng nghi ngờ.
Có tiếng ồn ào ngoài ngõ. Bọn lính đã ập tới. Trong giây phút khẩn trương ấy, bà chủ nhà vội kéo hai người xuống nhà bếp, bảo người trẻ tuổi giúp sức một tay kéo chiếc cối đá sang một bên để hở một lỗ hổng vừa một người chui lọt.
Người trẻ tuổi nói:
- Đồng chí chui xuống đi, tôi có đủ giấy tờ không sợ- Người cao lớn do dự thì đã nghe thấy có tiếng đập cửa thình thình và tiếng quát tháo của bọn lính ngụy: - Mở cửa! Mở cửa mau để kiểm soát!
Bà chủ nhà vội ấn người cao lớn xuống, rồi cùng người trẻ tuổi vần chiếc cối đậy lên như cũ.
Ngồi dưới chiếc hầm tối om, chỉ có một lỗ thông hơi nhỏ liền bức vách, người cao lớn thấy lòng hồi hộp và khó thở, tim anh đập liên hồi. “Không biết cơ sở này có vững không? Bị phản trắc rồi sao? Địch có phát hiện được chiếc hầm này không?”, Anh lo lắng, lên đạn khẩu súng ngắn cầm lăm lăm trong tay. “Nếu cần thiết, sẽ chiến đấu đến cùng!”. Anh bình tĩnh nghe ngóng.
Có tiếng quát tháo ở trên sân với giọng nói côn đồ:
- Sở sẫm gì mà lâu thế hở bà mụ này
Tiếng bà chủ nhà đáp:
- Ôi! Mới bảnh mắt mà, các ngài đã xuống sớm thế?
Lại có tiếng quát:
- Không vớ vẩn nữa! Có ai lẩn trong nhà này không?
- Dạ bẩm các quan, không có ai cả, Ông nhà tôi đi làm vắng, mời các ngài vào xơi chén nước ạ.
- Hừ! Chúng tôi không có thì giờ.
Một tên khác nόi:
- Này! Chúng tôi được biết nhà mụ ghê lắm! Chuyên môn chứa cán bộ Việt Minh
- Các ông chỉ bắt nọn thôi! Nhà tôi làm việc ở trên tổng, ông lý ở làng này cũng biết rõ. Việt Minh họ chưa rờ đến nhà tôi đấy thôi!
- Mặc kệ! Cứ kiểm soát cẩn thận đi tụi bây!
Có tiếng sục sạo khắp giường phản buồng nhà trên, mấy phút sau tiếng tên chỉ huy ra lệnh:
- Xuống bếp xem!
Có tiếng giầy lộp cộp xéo trên nền bếp, tiếng rổ rá thúng mủng bị đá loạt soạt, bỗng có đứa nói:
- Ê này tụi mày! Dưới cối đá kia có gì không.
Tiếng bà chủ nhà:
- Làm gì có gì nữa! Không tin các ông cứ lại xem.
Tiếng một tên ra lệnh:
- Hai đứa cứ vào vần thử chiếc cối ra xem nào.
Người cao lớn vội nín thở, anh nép người vào sát ngách hầm, ngóc sẵn nòng súng lên miệng hầm, lòng hồi hộp chờ phút giây kinh hoàng tới!
Có tiếng giày đinh lộp cộp bước đến gần, rồi tiếng báng súng đập vào cối đá. Bỗng có tiếng nói quen thuộc từ phía ngoài:
- Chào các ngài!
Bọn lính գuay nhìn ra, rồi một tên hỏi:
- Thằng này là ai?
Tiếng bà chủ nhà:
- À, thưa các ngài, thằng cháu gọi tôi bằng cô, nó ở bên Tương Mai sang giã gạo giúp tôi đấy ạ!
- Giấy tờ đâu? Đưa đây xem!
- Vâng! Tôi có giấy tờ đây!
Một tên hỏi:
- Có đúng mày ở Tương Mai không?
- Đúng đấy chứ ạ! Chẳng tin ông hỏi ông lý trưởng làng tôi thì biết!
- Thằng này trông khả nghi lắm! Hãy bắt nó về bốt rồi xét sau!
Bà chủ nhà kêu:
- Không được, nó làm gì mà các ông bắt? Nó là cháu tôi mà.
- Không nói lôi thôi! Cứ tóm cổ nó lên bốt. Thằng này dù sao cũng đến tuổi đi lính thế mà vẫn chúi ở nhà! Bắt nó về tội trốn tránh quân dịch!
Có tiếng cãi vã của bà chủ om sòm ngoài sân, rồi tiếng tên chỉ huy quát lớn:
- Thằng Nhạ dẫn xác nó ra ô tô còn tụi bay sang nhà khác, mau lên!
Một tên hỏi:
- Không vần cối đá nữa à?
- Cho nó một phát!
Đoàng! Chiếc cối đá vỡ một mảng lở xuống rào rào trên đầu. Người lạ mặt nghe thấy tiếng bà chủ nhà tru tréo:
- Đồ ăn cướp, bắn vỡ cối người ta rồi, phải đền đi!
Có tiếng cười hô hố nói:
- Lên bốt mà bắt đền!
- Đồ mất dạy! Tao sẽ kiện lên đến tỉnh!
- Lên tỉnh mà kiện, có khi mất cả váy đấy, con mẹ già mồm ạ!
Bọn lính cười ầm ĩ, nói tục đểu cáng mấy câu nữa rồi kéo nhau ra khỏi cửa.
*
* *
Bảo Trung, Ô-buy cùng viên thiếu tá Pôn-vay-ăng bí thư riêng của Ô-buy, bước chân vào một khách sạn lớn đường Gia Long để dự một bữa liên hoan theo lời mời của Bảo Trung sau khi anh nhận được quyết định thăng cấp Đại úy! Lúc ấy vào khoảng 11 giờ 30, đúng bữa ăn trưa, khách sạn rất đông. Bảo Trung đã đặt bàn ăn từ hôm trước nên khi ba người vào tới nơi, chủ khách sạn liền mời lên trên gác, vào một phòng riêng.
Khi các món ăn đã bày la liệt lên bàn, Ô-buy có vẻ hài lòng về món chim rôti mà lão ưa thích nhất. Lão hỏi Bảo Trung:
- Đại úy! Làm sao mà anh lại biết được sở thích của tôi về những món ăn này?
Bảo Trung mỉm cười:
- Tôi nghĩ rằng những món sở thích của đại tá cũng lại là những món hợp khẩu vị của tôi! Còn ngài thiếu tá, món ăn hôm nay có vừa ý ngài chăng? Pôn-vay-ăng phấn khởi nói:
- Tôi cho rằng trước khi đại úy mời chúng tôi đi ăn thì ngài đã thẩm tra qua nhà bếp của chúng tôi rồi! Có lẽ không cần phải bàn thêm gì nữa, ta bắt đầu đi thôi.
Xin mời đại tá.
Cả ba người cùng hể hả nâng cốc, Pôn-vay-ăng nói tiếp:
- Cái loại cô nhắc này thì dạ dày của tôi nó có thể chứa tạm hàng lít đấy! Đại úy, ngài có cho phép hôm nay tôi được thả cửa không?
Bảo Trung vui vẻ đáp:
- Thiếu tá, xin mời ngài cứ thực tình cho. Tiếc rằng hôm nay tôi còn ít bạn quá, nếu như đông thì chúng ta có thể đặt cả một két rượu lớn!
Ô-buy vừa gặm thịt nhồm nhoàm vừa nói:
- Cứ xài món rôti này thì tôi có thể ăn được suốt bữa, không cần các thứ khác. Còn về rượu thì dạ dày của tôi nó lại có cảm tình với Uyt-ki hơn!
- Thưa đại tá, tôi đã đặt thêm hai đĩa nữa rồi, mong đại tá cứ “chiếu cố” cho tôi vui lòng. Còn rượu, đại tá thích món nào cứ gọi cho.
Tuy lần đầu, Pôn-vay-ăng làm quen với Bảọ Trung do Ô-buy giới thiệu, nhưng gã đã thấy có thiện cảm ngay với anh. Gã cũng hãy còn trẻ, tính tình sốc nổi và phàm ăn. Bảo Trung biết vậy nên tỏ ra rất hào phóng:
- Thưa thiếu tá, hồi còn ở Pháp tôi có một anh bạn thân cũng giống tính ngài, vui vẻ và thực thà, tiếc rằng anh ta hôm nay không có đây, nhưng từ nay tôi sẽ xin phép đại tá để được kết bạn với ngài, thiếu tá có vui lòng chăng?
- Rất hân hạnh! Mong rằng đại úy luôn luôn được gần tôi, tôi nghĩ rằng làm bạn với đại úy thì chẳng có gì thiệt thòi cho chúng tôi cả mà trái lại!
Ô-buy cười khanh khách:
- Bảo Trung ạ! Chớ có thân lắm với hắn ta mà anh có thể bị mắc nợ tiền rượu đấy!
- Không đáng ngại, đại tá ạ! Tôi ở đây có một mình vả lại lương mới được tăng lên, không có ai tiêu hộ cho thì cũng không có chỗ cất.
Pôn-vay-ăng tế nhị nói với đại tá:
- Thưa đại tá, như thế có nghĩa rằng bắt buộc mỗi tuần chúng ta phải đi ăn với đại úy đây vài lần mong rằng đại tá nhớ điều ấy cho và luôn nhắc nhở tôi kẻo quên mất.
Cả ba cùng cười ngây ngất, chè chén rất thoải mái. Lát sau, Ô-buy bỗng bảo Pôn-vay-ăng:
- Thiếu tá! Anh nhớ làm ngay bản khai để truy lĩnh cho đại úy khoản lương suốt thời gian vắng mặt nghe! Một khoản tiền khá lớn đấy ít nhất cũng được gần hai vạn đồng.
Pôn-vay-ăng vội vàng đáp:
- Xin vâng! Đấy đại úy thấy không, đại tá luôn luôn nghĩ đến anh, tôi phát ghen lên mất Bảo Trung ạ! Một khoản tiền có thể cưới được một cô vợ mới toanh.
Bảo Trung hơi sửng sốt, nảy ra một ý định, anh nói:
- Thưa đại tá, thành thực cảm ơn ngài, một khoản tiền khá lớn ấy, tôi biết dùng làm gì? Hình như, thưa đại tá, ngài định cho phu nhân về Pháp nghỉ phép phải không ạ?
Ô-buy chậm rãi:
- Tôi đang dự định cho vợ tôi về ít lâu để thay đổi không khí cho khỏe, ở đây bà ấy ốm đau luôn.
- Thưa đại tá! Vậy thì nếu khoản tiền của tôi lĩnh về, xin đại tá cứ giữ lại một vạn để thêm tiền cho phu nhân chi dùng khi về nước, mong ngài đừng cho rằng điều đó là phiền, bởi vì thưa đại tá, tôi còn sống và được về đây cũng là do đại tá, lại được thăng chức và tăng lương! Tiền đối với tôi lúc này chẳng dùng làm gì hết, mong ngài nhận cho...
Ô-buy ngắt lời:
- Không! Ồ đại úy, anh định trả ơn tôi hay sao? Đừng làm thế mang tiếng!
- Dạ, thưa đại tá, nếu ngài không chịu nhận thì tôi cũng lại đến cúng vào quỹ Hồng thập tự mất thôi, xin ngài hãy chiếu cố đến lòng thành thực của tôi. Và còn thiếu tá. Số còn lại ngài hãy trích ra lấy một nửa, tôi cho ngài vay dài hạn để tiêu, bao giờ có trả cũng được, còn lại bao nhiêu, tôi tiêu cũng thừa thãi rồi!
Pôn-vay-ăng vui mừng ra mặt:
- Ôi! Thế thì còn gì bằng- gã quay sang nói với Ô-buy:
- Thưa đại tá, đại úy đã có lòng thành thực như vậy, nếu đại tá không chiếu cố thì hóa ra đại tá khinh đại úy, vậy tôi đề nghị đại tá hãy chấp nhận lấy điều đó, xét ra không có hại gì cả mà lại để cho đại úy vui lòng, đại tá nghĩ sao? .
Ô-buy trong lòng rất muốn, nhưng cũng tỏ vẻ miễn cưỡng trả lời:
- Thôi, thế cũng được! Vậy thì mai thiếu tá tiến hành ngay đi để đại úy còn lấy tiền mua sắm những thứ cần thiết trước khi lên đường! À này đại úy! Tôi đã đề nghị cho anh nghỉ ngơi một tuần nữa để chuẩn bị trước khi đi xa, chắc anh hài lòng chứ!
- Vâng! Rất cảm ơn đại tá.
Tiệc xong, Ô-buy và Pôn-vay-ăng chuếnh choáng ra xe. Riêng Bảo Trung không say lắm, anh phải luôn giữ mình tỉnh táo. Khi về đến doanh trại, Ô-buy nắm chặt tay anh:
- Cảm ơn! Rất cảm ơn lòng tốt của anh.
Pôn-vay-ăng cũng chia tay:
- Hân hạnh, rất hân hạnh có người bạn thân như anh.
Bảo Trung niềm nở:
- Chủc đại tá và thiếu tá ngủ trưa ngon giấc!
Anh trở về phòng mình với một niềm hân hoan, vì đã chiếm được cảm tình thật sự với Ô-huy và viên thiếu tá chánh văn phòng. Cần phải giữ quan hệ tốt với họ!
*
* *
Buổi chiều, Bảo Trung nhận được mật báo: “Có chỉ thị mới”.
Đến giờ hẹn, anh thay đổi y phục và tìm đến địa điểm đã định.
Vào tiệm cà phê, Bảo Trung tìm đến chiếc bàn kê dưới bức tranh “mục đồng” để ngồi. Vào giờ này, khách khứa thưa thớt nên rất tiện cho việc tìm người liên lạc. Anh đưa mắt nhìn khắp phòng. Phía bên kia, một ông già đang xem báo, mấy bác lái buôn đang nói chuyện về hàng hóa, về giá cả, một bác xích lô ngồi phanh khuy ngực đang uống bia. Mấy chiếc bàn gần anh có mấy cặp tình nhân đang ghé sát mặt vào nhau thủ thỉ. Sau lưng anh, một cô gái điếm, phấn son lòe loẹt đang ngả đầu vào tường thở khói thuốc lá, thỉnh thoảng lại liếc nhìn từng người một cách đắm đuối.
Cà phê đã bưng ra từ lâu. Nhìn những giọt thánh thót từ phin rơi xuống, thật là một cách giết thì giờ nhàn rỗi, Bảo Trung thấy sốt ruột vô cùng. Đã 45 phút qua rồi mà chưa thấy ai đến.
Anh châm điếu thuốc hút rồi ngửa người gác chân lên một chiếc ghế bên cạnh, nhả khói lên trần nhà. Cô gái điếm ngồi gần đấy bỗng lên tiếng:
- Mời ngài ngồi quay sang bên em cho vui.
Bảo Trung nhìn ả:
- Cảm ơn, tôi cũng đã hẹn chờ một cô ở đây.
Ả tiu ոghỉu ոói xẵng:
- Thế mà không biết sốt ruột à?
Bảo Trung mỉm cười:
- Đành vậy chứ sao?
Ả bĩu môi rồi quay phắt đi chỗ khác. Giữa lúc ấy, có một cặp vợ chồng vừa bước vào, kéo ghế ngồi, người chồng bỗng rút một điếu thuốc lá rồi bước đến chỗ Bảo Trung nói :
- Xin châm nhờ ngài điếu thuốc.
Nhìn người đàn ông cao lớn, ăn mặc rất sang trọng. Bảo Trung bỗng giật mình khi nhận ra đó là đồng chí tham mưu trưởng, suýt nữa bật kêu lên vì mừng rỡ.
Đồng chí tham mưu trưởng ra hiệu im lặng, rồi mở hộp thuốc lá chìa ra một điếu đưa anh:
- Mời ngài xơi điếu thuốc!
Biết ý, Bảo Trung rút thuốc, cảm ơn rồi nhét ngay vào túi, đoạn lấy điếu khác châm hút.
Người cao lớn lại trở về chỗ cũ nói chuyện với người đàn bà cùng đi. Hầu bàn đem đến một chai nước cam.
Từ cửa bước vào một người khách mới, đội chiếc mũ phớt, khoác một chiếc áo vét tông mỏng kẻ sọc. Hắn đảo mắt nhìn quanh phòng, gọi một cốc soda rồi chăm chú nhìn cặp vợ chồng người cao lớn đang nói chuyện.
Bảo Trung thấy quen mặt lắm, anh cố nghĩ và chợt nhớ ra chính tên mật thám tay chân của Vũ Nghị, hắn đã bị anh bắt ở vườn hoa Pat-tơ ngày trước. Vậy thì hắn đang có nhiệm vụ theo dõi đồng chí tham mưu trưởng chăng? Bây giờ làm thế nào để báo cho đồng chí ấy biết mà tránh đi?
Bảo Trung đang bồn chồn lo lắng thì dường như đồng chí tham mưu trưởng cũng đã cảm thấy có kẻ đang theo dõi mình, anh rút tiền ném lên bàn và kéo tay người đàn bà đi ra.
Tên đội mũ phớt cũng châm vội điếu thuốc, nốc hết tốc nước rồi ném tiền đứng dậy bước ra theo.
“Phải cản hắn lại”, Nghĩ vậy, Bảo Trung cũng vội đứng lên bước nhanh ra đứng án ngữ ở cửa rút một điếu thuốc lá chờ hắn bước đến:
- Xin phiền ngài, châm tí lửa!
Tên mật thám miễn cưỡng đưa điếu thuốc cho châm, nhưng cặp mắt vẫn đổi theo cặp vợ chồng người cao lớn. Bảo Trung càng làm ra vẻ lúng túng mãi không châm xong, làm cho hắn sốt ruột kêu lên:
- Con khỉ! Làm hỏng việc của người ta rồi.
Điếu thuốc vừa châm xong, hắn vội giật lấy bước choàng ra cửa. Giữa lúc hắn ngơ ngác tìm kiếm thì đồng chí tham mưu trưởng và người bạn gái đã nhảy lên một chiếc xích lô phóng sang con đường khác đi mất hút.
Cáu tiết, tên mật thám định quay lại tìm Bảo Trung gây sự nhưng hắn thất vọng ngay vì chỗ bàn Bảo Trung ngồi chỉ còn trơ lại tách uống dở. Ả gái điếm ngồi gần đấy nhìn hắn, tủm tỉm cười. Càng thêm bực mình, hắn lột chiếc lấy tay bóp nát, miệng lầm bẩm:
- Mẹ kiếp! Hôm nay ra ngõ gặp gái!
Rồi hắn thẫn thờ đi như người vừa bị mất của.
*
* *
Về đến doanh trại, thừa lúc bọn sĩ quan đi tắm hết, anh rút điếu thuốc lá mở ra xem. Bản chỉ thị mật viết như sau:
“Có hiện tượng bội phản từ trong trung đoàn bộ X… Cần điều tra gấp và báo về cơ sở để thanh trừ, trước khi đồng chí lên đường đi học. Trong thời gian đi xa, phải luôn theo dõi và điều tra kế hoạch JFI, tìm cách liên lạc thường xuyên về cơ sở để tạo điều kiện giúp đỡ làm nhiệm vụ.
Chúc đồng chí thành công”.
Xem xong mật mã, Bảo Trung châm lửa thiêu hủy ngay. Anh tự hỏi, chỉ còn một tuần nữa thôi, phải điều tra ngay ra vụ trung đoàn bộ X... có phản bội từ trong hàng ngũ hay gián điệp do Pháp cài vào? Chúng đã gây những tác hại gì cho quân ta?
Phải nắm lấy Pôn-vay-ăng, chắc thế nào cũng có những hồ sơ từ sở hiến binh báo cáo về.
Nghĩ vậy, Bảo Trung mặc quần áo ra khỏi doanh trại, chừng nửa giờ sau, anh thuê xe chở về hơn chục chai cô nhắc
VII. MỘT VỤ ÂM MƯU
Trung đoàn bộ X... đóng tại một làng ven sông Cầu thuộc tỉnh Bắc Giang.
Địa điểm được giữ hoàn toàn bí mật. Nhân viên thuộc các ban đều ăn mặc như thường dân, nếu như người ta không chú ý đến sự sinh hoạt thì không thể phân biệt được ai là nhân dân, ai là chiến sĩ ở vùng này.
Các đường ngang, lối tắt vào làng đều được canh gác chu đáo. Trên một quả đồi nhỏ rìa làng, có một đài quan sát phòng không, kẻ gian khó lòng lọt vào nơi này được!
Hôm nay, nhân ngày kỷ niệm cách mạng thành công, trung đoàn bộ liên lạc với chính quyền địa phương tổ chức mít tinh, nói chuyện về lịch sử cách mạng và liên hoan văn nghệ với nhân dân.
Từ sáng, các chiến sĩ thi nhau cắt khẩu hiệu, phân công nhau trang trí nơi mít tinh và tập dượt các tiết mục văn nghệ.
Các đoàn thể thanh niên, phụ nữ, nhi đồng trong làng cũng sôi nổi tham gia cuộc vui chung. Tình quân dân như cá với nước, thắm thiết vô cùng.
Quản trị trưởng Văn Tường, một cán bộ trẻ có nhiều khả năng được ban chỉ huy trung đoàn ủy nhiệm tổ chức buổi lễ kỷ niệm hôm nay. Suốt cả ngày, anh bận tít mù, lo sao buổi lễ được hoàn hảo, nhất là đêm liên hoan văn nghệ phải làm sao tỏ ra bộ đội biểu diễn rất cừ! Vì vậy, anh mất rất nhiều thì giờ với tiểu ban văn nghệ của Ban chính trị Trung đoàn.
Trong điều kiện thiếu thốn đủ mọi thứ, Văn Tường vẫn muốn có một chiếc sân khấu rất “nổi” nên anh đã đề nghị với Ban quân nhu cho mượn tạm một số nỉ dạ (để may áo trấn thủ cho cán bộ) may thành một chiếc màn che sân khấu và mọi người đều phấn khởi khi thấy nơi biểu diễn của mình chẳng kém gì đoàn văn công trung ương.
Chập tối khi mặt trời vừa lặn, nhân dân xóm trong, xóm ngoài lũ lượt kéo nhau ra địa điểm rất đông, các em thiếu nhi giành chỗ ngồi gần sân khấu.
Khoảng 7 giờ tối, bắt đầu khai mạc. Đồng chí chủ tịch xã lên đọc diễn văn, nói ý nghĩa to lớn của ngày lịch sử, truyền thống cách mạng, động viên nhân dân tích cực tham gia công tác kháng chiến, ủng hộ bộ đội vv...Tiếp theo một đại biểu, bộ đội lên phát biểu, rồi đến các đại biểu các giới lên hứa hẹn vv…
Đến phần biểu diễn văn nghệ, nhân dân chen chúc nhau ngồi chật ních cả bãi cỏ trước đình. Các đơn vị quần áo chỉnh tề ngồi vào khu vực quy định, thiếu nhi sán đến gần bộ đội, chuyện trò ríu rít.
Cuộc vui bắt đầu.
Mở màn là một bài đồng ca do Ban tham mưu trình diễn, tiếp theo là tiết mục độc tấu chèo do một nhân viên ban chính trị trình bày.
Khán giả hưởng ứng nhiệt liệt, cứ mỗi tiết mục biểu diễn xong, tiếng vỗ tay nổi lên như sấm. Đến tiết mục đơn ca do cô Thanh thư ký đánh máy của ban chính trị, chim sơn ca của trung đoàn bộ lên hát, khán giả im phăng phắc lắng nghe. Sau cái chào rất tình tứ, Thanh cất giọng hát bài “Áo mùa đông”. Giọng Thanh trong và ấm, tiếng hát vút cao réo rắt đầy sức quyến rũ.
Thanh niên đứng dưới tấm tắc khen ngợi, các chiến sĩ trung đoàn bộ cũng ca tụng cô, bài hát đã hay, thêm nữa tay đệm đàn cũng giỏi. Anh chàng lính “cậu” này kể ra cũng có tài, song phải cái tính tự do vô kỷ luật và kiêu ngạo nên anh em trong ban không có cảm tình với hắn lắm. Tuy vậy tiếng đàn của hắn cũng làm cho Văn Tường phải chú ý, anh nghĩ “mình phải lôi thằng này đệm đàn cho đồng ca của Ban quản trị mới được, nếu có hắn thì bài đồng ca “Du kích sông Thao” của mình ắt phải nổi!”. Thế là sau tiết mục đơn ca, anh tìm gặp hắn.
- Này! Cậu đệm đàn giúp cho đồng ca của quản trị bài Hồng Hà nhá!
- Tiết mục thứ mấy?
- Sau hai tiết mục nữa.
Hắn ngần ngừ:
- Được thôi, nhưng này đồng chí quản trị phải “thù lao” cho anh em cái gì chứ?
- Yên chí, cứ đệm cho cừ, tớ sẽ biến cậu một gói thuốc lá Bắc Sơn.
- À! Thế thì hoan hô, có ngay!
Hắn hào hứng nhận lời, làm Văn Tường phấn khởi, anh chạy ngay đến chỗ ban ca của mình báo tin:
- Này các cậu, chốc nữa sẽ có tay đệm đàn “ắc-coóc” cho đồng ca của mình đấy!
Mọi người đều vui thích, một đồng chí reo lên:
- Thế thì đồng ca của mình nhất mất!
-
Nhất định phải giật giải chứ!
Thế nhưng, khi đến lượt ban ca của ban quản trị lên biểu diễn, Văn Tường cuống quít đi tìm tên lính “cậu” thì hắn đã mất hút! Hắn đi đâu không rõ. Bất đắc dĩ Tường đành phải cầm chiếc ghita cũ kỹ ra đệm cho ban ca của mình.
Màn mở, tiếng hát bắt đầu; trầm trầm, vang vang
“Hồng Hà!... mênh mông... trôi cát tới chân làng quê...”
Trong lúc cuộc liên hoan văn nghệ đang sôi nổi ở bãi đình thì trong một căn nhà gạch 5 gian của địa chủ Lý Cường cũng đang diễn ra một cuộc họp kỳ quái. Tại căn buồng kho kín mít, treo hai ngọn đèn 3 giây tỏa ánh sáng lờ mờ cho ta thấy chừng hơn chục người đang tụm quanh chiếc bàn tròn bằng gỗ mun lát đá hoa, hai chiếc tràng kỷ kê hai bên, sát vựa thóc cao ngất quây bằng cót.
Sát tường treo một lá cờ lạ mắt trông gần giống như cờ của “Trung hoa dân quốc”.
Chủ tọa là một tên tầm ngoài 30 tuổi, hắn ngồi khuất vào một chỗ tối nên không nhìn rõ mặt. Hắn đang nói, giọng nói nặng nề có sức mạnh trấn áp mọi người:
- Thưa các đồng chí! (hắn cũng xưng hô đồng chí). Từ sau ngày Việt Minh nắm chính quyền, quân đội quốc dân Trung Hoa của Tưởng thống chế rút về nước, do hoàn cảnh bắt buộc mà “Đảng” ta phải rút vào bí mật nhưng không phải vì thế mọi hoạt động của Đảng ta phải ngừng trệ mà trái lại chúng ta càng ngày càng “phát triển”. Hiện nay “trung ương” Đảng ta đã về cả Hà Nội để tiện sự hoạt động. Người Pháp có hứa là “sau này dẹp tan Việt Minh thì sẽ trao quyền “độc lập” cho chúng ta!” Vì vậy nhiệm vụ chính của chúng ta hiện nay là phải làm thế nào quấy rối hậu phương của Việt Minh làm cho guồng máy kháng chiến của Việt Minh bị tê liệt! Hôm nay, chúng ta hân hạnh được đón tiếp đồng chí “phái viên” do trung ương cử về đây tham gia “đại hội” với chúng ta, tôi xin giới thiệu với các đồng chí: đồng chí phái viên sẽ phát biểu ý kiến với chúng ta.
Bọn gian định vỗ tay hoan hô, nhưng tên chủ tọa vội giơ tay ra hiệu im lặng.
Tên phái viên đứng dậy. Hắn trạc 35 tuổi, ăn mặc như một lái buôn. Hắn ầm è lên giọng:
- Thưa các đồng chí! Tôi rất sung sướng khi thấy cơ sở hoạt động của chúng ta ở đây rất mạnh mẽ và nhất trí. Tôi từ Hà Nội vượt lên đây gặp các đồng chí không phải là dễ dàng. Tôi suýt bị chết ở dọc đường nhưng nhờ ơn Chúa che chở nên đã tới đây được yên ổn. Tôi có nhiệm vụ chuyển lời các đồng chí một chỉ thị cần thiết. Hiện nay Việt Minh đang bị thua liểng xiểng, quân đội của Tổng tư lệnh Vũ Hồng Khanh đang kéo về biên giới để phối hợp với quân dội “quốc gia” đánh một trận cuối cùng quyết tiêu diệt Việt Minh!
Tương lai xán lạn đang chờ đón chúng ta! Việt Minh đang gặp khó khăn, súng đạn thiếu, lương thực ít, nhân dân đói khổ, vì vậy chúng phải tiến hành giảm tô giảm tức, những người có ruộng đất như chúng ta sau này phải nộp hết cho chúng, nếu không chúng sẽ bỏ tù! Vì quyền lợi thiết thực, chúng ta phải đấu tranh để bảo vệ lấy tài sản của ông cha ta để lại, không thể khoanh tay nhìn chúng cướp trắng được! Giữa chúng ta với Việt Minh không thể đi chung một con đường mà phải đấu tranh đến cùng với chúng! Vì vậy chúng ta phải đẩy mạnh hoạt động phá hoại, khủng bố làm cho hậu phương của chúng bị tê liệt. Nay mai giành được “độc lập” rồi, tất nhiên chúng ta sẽ là người có công, Đảng sẽ không quên các đồng chí!
Vì nghĩa vụ thiêng liêng ấy tôi mong rằng chúng ta sẽ…
Tên phái viên đang thao thao bất tuyệt thì bỗng nhiên có tiếng chó sủa ran ngoài cổng. Hắn giật mình hoảng hốt, vội vặn nhỏ ngọn đèn xuống, tất cả bọn gian lấm lét, nhìn nhau. Tên chủ tọa vội vàng chạy ra ngoài nghe ngóng.
Lát sau hắn trở vào, theo sau là một gã thanh niên vừa mới ở đâu đến, gã nói với bọn gian:
- Các bác cứ yên trí, bọn chúng đang châu đầu cả vào sân khấu, không có gì đáng ngại.
Nói xong gã ngồi dựa lưng vào vựa thóc, chăm chú nhìn tên phái viên. Tên này lại tiếp tục, giọng nhỏ hơn:
- Các đồng chí! Giờ phút quyết liệt đã đến, chúng ta phải tranh thủ thời gian hoạt động mạnh để phối hợp với chiến trường biên giới khi quân đội của “chúng ta” kéo về! Các đồng chí phải gây cho Việt Minh nhiều tổn thất hơn nữa. Ai có công sẽ được thưởng, hôm nay tôi có đem theo một số tặng vật của “trung ương”, đồng chí chi đảng trưởng sẽ phân phối cho các đồng chí sau.
Gã còn nói nhiều nữa rồi bàn bạc với tên chủ tọa những gì không rõ. Cuộc họp kỳ quái ấy kéo dài tới khi nghe thấy tin liên hoan ở đình đã bế mạc, bọn chúng mới giải tán.
*
* *
Trần Toàn, trưởng ban quân báo của trung đoàn đang hì hục lau khẩu súng lục thì có một nhân viên đến báo cáo:
- Thưa đồng chí, có một liên lạc viên của Ban giao thông muốn gặp đồng chí có việc cần.
- Cứ mời đồng chí ấy vào.
Anh vừa lắp khẩu súng, vừa nhìn ra cửa. Mấy phút sau một đồng chí giao thông cắp một bọc dài quấn ni lông màu xanh bước vào.
- Báo cáo đồng chí, chúng tôi vừa vớt được bó tài liệu này ở dưới sông, đồng chí trưởng ban của chúng tôi bảo đem nộp cho đồng chí.
Trần Toàn đón lấy bọc tài liệu, anh mời đồng chí giao thông ngồi rồi hỏi:
- Các đồng chí vớt được ở chỗ nào? Có còn nhớ thời gian không?
- Sớm nay, lúc 6 giờ chúng tôi ra sông rửa mặt thì trông thấy nó trôi từ mạn trên xuống, chỗ ấy cách bến đò Triều Dương khoảng 1 cây số ở phía dưới.
- Đồng chí nhớ đúng thời gian chứ?
- Báo cáo rất đúng ạ, vì 5 giờ 30 chúng tôi tập thể dục 15 phút, sau kéo nhau xuống sông rửa mặt vừa đúng 6 giờ nó trôi cách bờ chừng 50 thước.
- Các đồng chí đã mở ra chưa?
- Chúng tôi có mở ra, thấy toàn công văn nên mang về báo cáo với trưởng ban, đồng chí ấy xem qua rồi bảo gói lại như cũ đem lại đây ngay.
- Tốt lắm, cảm ơn đồng chí!
- Báo cáo, cho tôi về được chứ ạ
- Vâng, nếu có gì mới thì cho tôi biết ngay.
- Rõ!
Người giao thông về rồi, Trần Toàn mới chợt nhớ rằng anh quên không hỏi tên cậu ta là gì, ai vớt được, có những ai trông thấy. Anh vội mở bọc ni lông ra và rất sửng sốt khi thấy ở trong toàn những công văn của Ban tham mưu trung đoàn, những mệnh lệnh hành quân, chỉ thị, địa, điểm di chuyển đóng quân vv... Có điều đặc biệt là có bản thì có cả dấu lẫn chữ ký, có bản chỉ có dấu không có chữ ký. - Kẻ nào đã đánh cắp tập công văn này? Tại sao chúng lại bỏ rơi xuống sông?
Theo lời giao thông viên báo cáo thì vớt được lúc 6 giờ sáng. Từ bến đò xuôi xuống một cây số, với tốc độ nước chảy phải mất 10 phút vậy thì khoảng thời gian từ 5 giờ 30 đến 5 giờ 50 có những ai qua đò, và đã có mấy chuyến đò qua sông?
Lập tức Trần Toàn giao công việc ở nhà cho phó ban thường trực, anh lấy xe đạp đạp một mạch ra bến đò gặp trinh sát viên ở trạm quan sát. Thấy anh đến, đồng chí thường trực liền lấy nhật ký tình hình ra báo cáo.
Nhật ký ghi:
- 3 giờ sáng một đơn vị hành quân qua đây, 3 giờ 30 sang sông hết. Từ 3 giờ 30 đến 5 giờ, không có ai qua lại, 5 giờ 30 có một chuyến chở nhân dân từ bên kia sông sang, 5 giờ 35 có mấy cán bộ và mấy gánh hàng của đồng bào đi chợ qua sông. Khoảng 5 giờ 45 có một trung đội công binh tập hợp tại bến chờ đò. 6 giờ mới xuống đò vv...
Trần Toàn ghi những hiện tượng xảy ra từ 5 giờ sáng đến 6 giờ. Anh phê bình trinh sát viên:
- Lần sau đồng chí ghi cho thật chính xác nhé, không thể ghi đại khái “mấy” gánh, “mấy” cán bộ, “khoảng” ngần ấy giờ như thế này được!
- Rõ!
- Có gì mới phải điện báo ngay cho tôi biết tin!
- Rõ!
Trần Toàn quay xe về, anh dự đoán. Có thể có một tổ chức phá hoại, mang tính chất gián điệp đang ngấm ngầm hoạt động trong trung đoàn. Nếu như tập công văn kia lọt vào tay địch thì sao?
Về đến nhà, Trần Toàn đem tập công văn với được lên gặp ban chỉ huy Trung đoàn báo cáo. Lập tức tham mưu trưởng được mời đến và sau đó thì có một cuộc kiểm tra hồ sơ của Ban tham mưu.
Công việc tiến hành mất cả buổi chiều, kết quả là:
“Tất cả những công văn lưu trữ đều đầy đủ không thiếu bản nào”.
Vậy thì tại sao lại có bó tài liệu kia? Phải chăng nhân viên đánh máy, đã đánh thừa ra mỗi lần một bản? Và những tài liệu đó đều được gửi đều đặn đến tay quân Pháp?
Những tháng gần đây, máy bay địch tăng cường hoạt động, khủng bố và hầu như bọn chúng cứ bám sát lấy trung đoàn này mà oanh tạc. Có những lần trung đoàn vừa mới đến trú quân tại một làng đêm trước, thì sáng hôm sau, đã có máy bay địch đến bắn phá liền. Vì vậy các cơ quan thuộc trung đoàn bộ, trước ở tập trung thì nay đã phải phân tán ra nhiều nơi. Từ ban này đến ban khác cách xa, nhau hàng mấy cây số.
Tệ hại nhất là cơ quan tham mưu, bị máy bay địch quấy rầy luôn, vì sao? Đó là điều bí mật chưa khám phá ra.
Còn bó tài liệu kia! Có thể nhờ đó mà lần ra đầu mối chăng?
Cuộc họp kín giữa Ban chỉ huy, tham mưu trưởng và trưởng ban quân báo đã thống nhất một kế hoạch đề ra những biện pháp đối phó.
*
* *
Văn Tường vừa đến trạm lưu trú thăm những cán bộ đang nghỉ ngơi để chờ phân phối công tác. Khi trở về, đi ngang qua chợ Dĩnh, anh trông thấy Hùng, nhân viên ban “nhân sự” đang ăn phở trong một quán hàng. Thấy anh vào, gã có vẻ luống cuống miễn cưỡng chào.
- À đồng chí quản trị, mời đồng chí vào ăn quà.
Gã quay lại nói với chủ quán:
- Bác cho thêm bát áp chảo nước nữa nhé.
Văn Tường xua tay:
- Thôi, tớ không đói đâu, tớ chỉ vào hỏi cậu xem tại sao hôm ấy cậu lại chuồn không đệm đàn cho ban ca của tớ?
Hùng lúng túng đáp:
- À xin lỗi anh! Quả thật hôm đó tôi quên mất vả lại lúc bấy giờ cô Thanh cô ấy rủ đi chơi nên không ở lại giúp anh được, anh thông cảm cho.
Văn Tường cau mày, nhìn kỹ gã anh nhận thấy dạo này gã diện tợn, tuy rằng gã mặc bộ quần áo nâu nhưng ở túi gài một chiếc bút máy Parker Canađa, tay đeo đồng hồ Wyler mới tinh, lại còn lấp lánh chiếc nhẫn vàng hai đồng cân nữa.
Dường như nhận thấy sự chú ý của Tường, gã vội nói:
- Thú thật với anh, mới liên lạc được với người nhà. Chị tôi tiếp tế cho được vài thứ cần dùng đấy anh ạ.
Tường cười:
- Thế thì còn gì bằng, cậu liên lạc bằng cách nào thế.
- Nhờ bà con đi chợ tề, họ qua lại đây luôn anh ạ; bà chị tôi vừa lấy chồng ở trong ấy, giàu lắm!
Chủ quán bưng phở ra, gã ép Văn Tường ăn bằng được:
- Xơi đi anh, chẳng mấy khi anh em gặp nhau, anh đừng làm khách.
Tường ăn phở xong, gã còn mua bánh kẹo cho anh tráng miệng rồi lấy thuốc lá Cô táp cho hút nữa.
Văn Tường cảm kích về sự hào phóng của gã, anh ta thấy gã cũng dễ ưa nên chuyện trò cởi mở.
- Này, hôm nào bên tới tổ chức liên hoan cậu nhớ đem đàn sang giúp vui nhé!
- Vâng! Với anh thì tôi rất sẵn sàng, hôm nào tổ chức, anh cứ báo cho tôi biết trước một ngày để chuẩn bị.
- Cậu đừng thất hẹn như lần trước nhé!
- Không đâu, đặc biệt có lần trước, thôi! Tôi còn phải nhờ anh một việc đấy.
- Tớ sẽ không tiếc sức nếu cậu cần nhờ gì mà tớ có thể giúp được.
Hùng ngập ngừng:
- Thú thật với anh, tôi đang đặt vấn đề tìm hiểu cô Thanh.
Văn Tường hơi giật mình. Thanh, một cô gái vừa rời ghế nhà trường, mới tuyển vào làm thư ký cho Ban chính trị. Chính Văn Tường cũng đang hy vọng và mơ ước được yêu cô gái trẻ đẹp lại hát hay ấy. Anh đã tiếp xúc với cô ta vài lần và cũng được cô gái ấy niềm nở tiếp anh, vậy mà bây giờ Hùng cũng đang đặt vấn đề. Một sự ghen tuông ngấm ngầm đang giày vò anh, tuy vậy anh cũng gượng nói:
- Được, nếu khả năng tớ giúp được cậu đến đâu tớ sẽ giúp. Nhưng cậu vừa, bảo được cô ấy rủ đi chơi hôm liên hoan rồi cơ mà.
- Nói chung thì chúng tôi có quen nhau, nhưng còn nhiều vấn đề phức tạp lắm! Tôi định nhờ anh vì anh đóng gần chỗ cô ta. Nghe đâu như cô ta đang tìm hiểu một đồng chí nào ở Ban chính trị ấy, anh thử điều tra hộ xem có đúng không?
- Được, việc ấy thì tớ có thể giúp cậu được.
- Và anh bảo hộ cô ấy rằng đến chủ nhật này tôi sẽ gửi cho cô ấy một chiếc khăn quàng.
- Tớ sẽ đưa hộ cho, còn gì nữa không?
- Thế thôi!
- Được rồi, hôm nào lại chỗ tớ chơi nhé!
- Vâng!
Chia tay Hùng, văn Tường thấy lòng bâng khuâng một nỗi buồn. Phải chăng Thanh đã yêu Hùng? Rất có thể! Thanh niên tiểu tư sản, họ dễ thông cảm với nhau lắm. Một đằng là nữ sinh mới lớn lên, một đẳng là thanh niên thành thị biết ăn diện, lại hoạt bát. Còn mình, chỉ là con nhà nông mặc áo lính! Có lẽ mình sẽ chỉ là người đứng ngoài cuộc mất!
Hôm sau Văn Tường đang ngồi viết báo cáo thì có tin Hùng đến.
Hùng bước vào, tay cầm một gói giấy, chào Tường xong gã nói:
- Anh Tường ạ! Tôi vừa được nghỉ phép 5 ngày, hôm nay sang báo tin với anh và tiện thể muốn nói với anh một câu chuyện. Anh đi chơi với tôi một lát đi.
Văn Tường xếp tập báo cáo lại, dặn đồng chí thư ký:
- Cậu chờ tớ một tý nhé!
Hai người bước ra khỏi nhà, đi lững thững ra phía bờ sông.
- Có chuyện gì cần thế Hùng?
Hùng hồi hộp, đáp khẽ:
- Anh Tường ạ! Tôi có câu chuyện này cần nói với anh, thật ra thì tôi rất yêu cô Thanh nhưng, tôi mới được biết rằng! À nghe anh em họ đồn rằng anh cũng đang đặt vấn đề với cô ấy nên...
Tường ngắt lời:
- Ai bảo với cậu như thế?
- Không, tôi nghe thấy đồn thế thôi, nhưng dù sao thì tôi cũng thấy rằng tôi không đủ điều kiện để yêu cô ấy nữa. Tóm lại vì tình bạn giữa tôi và anh nên tôi rút lui ý định của tôi, vì vậy nói thật với anh để anh yên tâm.
Văn Tường rất cảm động khi thấy Hùng bộc lộ, anh thầm nghĩ. Thằng cha này cũng tốt đấy, mình đã đánh giá quá thấp hắn ta. Anh trầm ngâm một lát rồi nói:
- Có thể là họ đồn nhảm, giữa tớ với Thanh có gì đâu, cậu đừng tin như thế!
- Không, dù sao thì tôi cũng không đặt vấn đề với cô ta nữa, bây giờ tôi định thế này: Đây chiếc khăn, trước tôi định mua tặng cô ấy thì nay xin tặng anh để anh sử dụng, đó là lòng thành thực của tôi anh Tường ạ!
Nói xong gã dúi gói khăn vào tay Văn Tường. Tường lắc đầu:
- Mình dùng làm gì chiếc khăn này được, thôi, cậu cứ gửi tặng cô ta đi.
Hùng khăng khăng:
- Không nếu anh không nhận tức là anh khinh tôi!
Hùng một mực, Tường đành nhận.
- Thôi được, cậu đã nài, tớ đành nhận vậy. Còn chuyện tới với Thanh thì chưa có gì đâu, thực tình là thế!
- Tôi sẽ hết sức giúp đỡ hai người anh Tường ạ! Chỉ sợ rồi hai người lại chóng quên tôi thôi.
Tường thực thà nói:
- Kể ra thì… Nếu chúng tớ mà thành đôi thì cậu là người tớ ghi nhớ nhiều nhất!
Đến lúc này Tường khẳng định Hùng quả là một thanh niên có tâm hồn cao thượng.
Tâm sự một hồi lâu, lúc sắp chia tay, Hùng mới bảo Tường:
- Anh Tường ạ! Tôi muốn nhờ anh một việc này: Tôi hiện nay gia đình không có ai, có bà chị lại ở trong tề, dịp đi phép này chẳng biết về đâu? Ngày trung đoàn đóng quân ở chợ Bâu anh có quen ông chủ tịch ở đấy, ông ta tốt lắm anh có thể giới thiệu tôi về Bầu nghỉ ở nhà ông ta được không? Anh cứ nói là nhân viên hay là em anh.
- Về việc đó thì tớ có thể giúp cậu ngay được. Ông Chủ tịch Bâu là bố đỡ đầu của tớ, tớ sẽ viết thư cho ông ấy về cậu.
- Nếu có thể thì anh cứ đánh cho tôi cái “giấy giới thiệu” như vậy ông ta tin hơn.
- Cũng được, thế bao giờ cậu đi?
- Mai đi sớm anh ạ!
- Thế thì vào đây tớ cấp luôn cho cậu.
Mừng rỡ hiện ra mặt, Hùng trở vào chỗ ở của Tường và 5 phút sau hắn hớn hở cầm chiếc giấy giới thiệu do quản trị trưởng Văn Tường ký ra về.
Cấp giấy cho Hùng. Tường nghĩ: “Hùng rất tốt với mình, gã hy sinh cả tình cảm vì mình, gã không gia đình, mình giới thiệu gã về ông bố đỡ đầu là cách đối xử tốt với nhau thôi, có gì mà nghĩ.”
*
* *
Cuộc họp cán bộ phụ trách các tiểu ban của Tham mưu đang tiến hành thì có kẻng báo gấp.
Mọi người đều chạy vội ra hầm trú ẩn ngoài bờ sông, cách nơi họp chừng 200 thước.
Tiếng động cơ máy bay ầm ì nghe rõ dần. Trên vòm trời xuất hiện 4 chiếc khu trục Kinh-cô-bơ-ra đang lượn vòng trên đỉnh đầu.
Tham mưu trưởng đứng trên miệng hầm dưới khóm tre đang chiếu ống nhòm lên quan sát. Tới khi chiếc máy bay dẫn đầu bắt đầu bổ nhào anh mới tụt
xuống hầm, miệng thì thào: “Thôi, nguy rồi. Chúng lại nhắm vào trung đoàn bộ của ta rồi!”
Động cơ gầm rú như xé trời rồi uỳnh uỳnh oàng! Mặt đất rung chuyển, cây cối ngả nghiêng, tiếng nổ dưới đất lẫn với tiếng gầm rú bên trên tạo nên những âm thanh khủng khiếp!
Hết đợt bom, đến đợt bắn phá. Súng 12ly7 của chúng bắn từng tràng như xay lúa. Đạn nổ veo véo bên tai. Không khí căng thẳng kéo dài 30 phút.
Bỗng một mùi khét lẹt xông tới hầm, mọi người hoảng hốt khi thấy căn nhà trụ sở bốc cháy! Mặc cho máy bay còn đang bắn phá, tham mưu trưởng huy động anh em lên dập tắt lửa và cứu những giấy tờ cần thiết. Trong khói lửa mịt mù, anh nhìn thấy Tuấn Đương, trưởng tiểu ban nhân sự đang xông vào đám cháy đầu tiên, dũng cảm cứu những hồ sơ sắp bị cháy. 15 phút sau, ngọn lửa đã dập tắt, máy bay địch cũng vừa cút khỏi.
Tham mưu trưởng kiểm điểm lại thấy không ai việc gì. Tài liệu quan trọng cũng bảo vệ được.
Tuy vậy anh cũng tự kiểm điểm, thấy mình đã chủ quan triệu tập họp giữa ban ngày, và qua trận oanh tạc, anh đã nhận thấy tinh thần anh em rất dũng cảm, nhất là Tuấn Dương đáng được khen thưởng.
Cũng trong thời gian máy bay địch bắn phá, trưởng ban quân báo Trần Toàn không xuống hầm trú ẩn, anh bò ngược lên một quả đồi cao rồi nâng ống nhòm lên quan sát tình hình. Anh thấy từ một quả đồi phía tây, lấp lánh có ánh sáng phản chiếu của một chiếc gương, không biết bàn tay bí mật của kẻ gian nào đang làm tín hiệu và máy bay đã theo hướng chỉ điểm mà oanh tạc.
Trần Toàn lên đạn khẩu súng lục, bẻ thêm lá ngụy trang, rồi mặc cho máy bay địch lồng lộn trên đầu, anh chạy băng sang phía quả đồi phía tây, chủ trương bắt sống tên Việt gian, nhưng khi chạy đến chân đổi thì có tiếng quát của mấy đồng bào núp gần đấy.
- Ai chạy thế kia? Nằm xuống không nó bắn chết hết cả bây giờ.
Anh đành phải nằm xuống và bò trườn lên đồi. Vẫn có tiếng thét:
- Muốn chết à? Bò đi đâu đấy?
Bắt buộc anh phải trả lời khẽ:
- Bắt Việt gian chỉ điểm, nó ở trên đồi này!
Thấy nói bắt Việt gian, một bác nông dân có về can đảm nói:
- Để tôi giúp sức với đồng chí!
Khi anh và bác nông dân lên đến đỉnh đồi thì tịnh không còn thấy bóng ai. Trần Toàn bực bội vì quá chậm chân. Anh đi tìm quanh các bụi sim và cuối cùng chỉ nhặt được một chiếc gương soi nhỏ bỏ túi. Anh hối tiếc bảo bác nông dân:
- Chậm mất rồi! Nó vừa ở đây xong. Có lẽ lúc đồng bào quát tôi, thấy động nó trốn mất rồi!
Nhìn chiếc gương nhỏ, bác nông dân chưng hửng tiếc rẻ:
- Hừ! Giá nhanh chân tí nữa thì tóm được, nhưng nó chưa đi khỏi đây đâu, đồng chí ạ! Ta thử tìm quanh xem sao.
Trần Toàn lắc đầu:
- Vô ích, bây giờ có tóm được người cũng không thể làm gì được vì không có chứng cứ quả tang.
Bác nông dân chép miệng, đấm ngực:
- Ức thật! Mẹ cha quân bán nước, tôi mà bắt sống được nó, tôi phải băm xác nó ra!
Sau trận oanh tạc, Trần Toàn đem chiếc gương về Ban tham mưu báo cáo sự việc với Tham mưu trưởng, hai người cùng nhận định: Việt gian luôn luôn bám sát Trung đoàn bộ để phá hoại! Cần phải tìm cho ra một đầu mối không thì Trung đoàn sẽ lâm vào tình trạng bất an liên miên.
VIII. NGUỒN TIN CHẮC CHẮN
Dòng sông Đuống đục ngầu sau những trận mưa dầm, đang cuồn cuộn chảy về xuôi. Trên đê, cỏ dại mọc um tùm che kín nửa người. Đây là khu vành đai trắng nằm dưới tầm đạn của địch ở bên sông. Nhân dân bờ bên này hầu hết đã tản cư lên miền trên. Chỉ còn lại những trạm gác của dân quân, bộ đội tiền tiêu và công an tuần phòng.
Bên kia sông, đồn, bốt, tháp canh thiết lập dọc theo bờ đê như nấm mọc, thỉnh thoảng dịch nã súng cối sang bên này đe dọa, khủng bố tinh thần những chiến sĩ canh phòng.
Khu vực này cũng là nơi giữa ta và địch dùng làm cửa ngõ để tung người sang hoạt động ở hai miền. Địch lén lút tung gián điệp biệt kích sang ta. Ta cũng bí mật cử tình báo trinh sát sang địch. Địch canh phòng cẩn mật, ta cũng kiểm soát chặt chẽ. Hai bên đều có những biện pháp phòng ngừa nhau một cách chu đáo. Đêm đêm, địch cho ôtô đi tuần tra suốt dọc đê. Đèn pha từ các đồn chính chiếu sáng những khu vực hiểm yếu như những con mắt hung thần soi mói từng bụi lau, khóm mía. Bên ta thì lặng lẽ nhưng những con mắt tinh anh của bộ đội, dân quân, công an cũng không bỏ sót một tiếng động nhỏ nào khả nghi từ các bờ bụi ven sông.
Cảnh vật ở đây im lìm, rờn rợn, toát lên một bầu không khí lạnh lẽo, căng thẳng.
Vào một đêm cuối tháng, trời tối đen không một ánh sao, bên này sông, tổ tuần tra của công an đang làm nhiệm vụ trên đê. Các chiến sĩ phải buộc vào cánh tay mỗi người một mảnh vải trắng cho dễ nhận nhau. Tổ gồm 3 người: một tổ trưởng và hai công an viên.
Họ men theo một khúc sông hẹp nhất để quan sát. Ngay bờ bên kia, một chiếc lô cốt đứng sừng sững. Đèn chiếu rọi sáng cả một vùng. Đêm nay có vẻ yên tĩnh hơn mọi hôm.
Ba người xuống sát ven sông xem xét. Sự lặng lẽ của cảnh vật khiến họ thấy rợn người.
Bỗng có tiếng động nhẹ ở phía trước.
Tổ trưởng liền ra hiệu cho hai chiến sĩ ngồi thụp xuống nghe ngóng. Họ đã trông thấy mờ mờ một bóng đen, đang lách từ một bụi rậm ra bờ sông. Bóng đó thận trọng xuống gần mặt nước rồi khẽ huýt một tiếng sáo, tiếp theo một bóng đen nữa tiến theo ra. Bọn chúng bắt đầu cởi quần áo chuẩn bị bơi qua sông.
Τổ trưởng nhanh nhẹn lên đạn quát:
- Ai? Đứng lại, giơ tay lên, không sẽ bắn chết!
Hai bóng đen giật mình, nằm rạp cả xuống, rồi một tên trả lời:
- Chúng tôi đây mà, người nhà cả.
Tổ trưởng hạ lệnh:
- Hãy quay lên bờ cho chúng tôi kiểm soát!
Có tiếng trả lời:
- Vâng! Chúng tôi lên.
Nhưng một tên khác nói:
- Này thì kiểm soát này!
Thấy khác ý, tổ trưởng ra hiệu cho 2 chiến sĩ nằm xuống, lập tức một ánh lửa lóe lên rồi ầm! Tiếng nổ vang của lựu đạn.
Các chiến sĩ đã chạm trán νới tụi biệt kích. Tổ trưởng giương súng nhằm bọn chúng quét một băng đạn.
Đèn pha từ bên sông chiếu sang, soi rõ hai bóng đen đang nhảy xuống sông. Tổ trưởng hô anh em bắt sống bọn gian. Anh vừa nhỏm dậy nhưng thấy đau nhói ở chân mảnh lựu đạn của địch bắn vào đã làm anh bị thương. Hai chiến sĩ công an vừa lao lên một quả đạn cối của địch đang vợ xé trời bay tới, mọi người đành phải nằm xuống
Oàng! Ục! oàng! Địch bắn liên hồi hơn chục quả “moóc chê” để yểm hộ cho bọn gian qua sông
15 phút sau, hai chiến sĩ công an tìm nhặt được một chiếc sơ mi của bọn gian vứt lại. Họ phải dìu đồng chí tổ trưởng về trạm để băng bó vết thương: Bọn gian đã sang sông thoát.
*
* *
Hết giờ làm việc buổi sáng: Pôn-vay-ăng đi qua phòng ngủ của Bảo Trung gọi:
- Ê! Ca-pi-ten ra đây!
Bảo Trung ghé đầu qua cửa sổ hỏi:
- Có gì mà phấn khởi thế?
- Nay có muốո đi ngắm các nàng tiên ở Pa-ri thì mặc quần áo vào, mau lên!
Bảo Trung vơ quần áo mặc vội rồi bảo:
- Chờ tí nhé! Xong ngay đây!
Vừa bước ra khỏi phòng. Vay-ăng khoảc luôn tay anh nói một cách thích thú:
- Mới có vài chục “em” dàn Pa-ri chính cống được tuyển đến làm công việc gấp dù ở dưới nhà kho. Xuống thăm qua các ả một chút cho đỡ thèm!
- Ô! Thế à? Thú nhỉ. Bây giờ họ ở đâu?
- Xuống căng tin! Các ả đang đập phá ở đấy.
Bảo Trung vui vẻ cùng gã bước nhanh xuống căng tin. Quả nhiên có tới gần 30 phụ nữ Pháp, còn trẻ đang ăn uống cười đùa ầm ĩ quanh quầy hàng. Đã có hơn chục sĩ quan Pháp xúm quanh các ả tán gẫu. Thấy Pôn Vay-ăng cùng Bảo Trung bước vào, một ả to béo, cầm luôn hai chiếc cốc nhỏ và một chai uýt-ki bước lại:
- Mời hai ngài, dự vui cùng chúng tôi. Các sĩ quan trẻ!
Pôn Vay-ăng không làm khách, gã niềm nở đón lấy chai rượu.
- Xin cảm ơn! Cầu chúa ban phước lành cho quý nương.
Rồi rót rượu nốc cạn một hơi, gã quay lại Bảo Trung:
- Chúng ta gặp may rồi đại úy ạ!
Đoạn gã lại hét lớn:
- Mở nhạc lên đi! Hôm nay chúng ta phải tiếp các nàng tiên Pa-ri một cách long trọng chứ!
Bọn sĩ quan Pháp đều reo hò hưởng ứng. Các cô gái Pháp cũng ríu rít túm lấy nhau vẻ làm cao. Nhưng rồi khi nhạc bắt đầu nổi lên thì chẳng chờ mời đến hai lần, cô nào cũng ôm lấy một viên sĩ quan quay cuồng phấn khởi.
Những chiếc váy mỏng nhiều màu sắc dán chặt vào những thân hình nở nang, các ả yểu điệu đưa gót chân theo nhịp nhạc. Bọn gái còn lại thiếu sĩ quan cũng ôm tạm nhau đú đởn.
Bảo Trung bất đắc dĩ cũng phải nhảy thế, anh ôm một cô mặc chiếc váy xanh, mặt trát đầy son phấn, tóc uốn ngược một cách cầu kỳ.
“Tại sao bọn Pháp lại phải điều động bọn quỷ cái này đến đây gấp dù? Sắp sửa có một trận nhảy dù lớn ở đâu đây? Đánh úp quân ta chăng? Mấy ngày qua bọn chúng vận chuyển quân rầm rập. Lữ đoàn dù số 115 đang tập trung ở ngoại thành. Hướng tiến quân của chúng ở đâu? Cần phải điều tra ngay.”
Cuộc vui hỗn độn nhưng không kéo dài vì có lệnh của đại tá phải nghỉ trưa để giữ gìn sức khỏe.
Thế là phải dừng, trước khi chia tay, bọn chúng hẹn hò nhau gặp gỡ vào buổi khác
Pôn Vay-ăng vui vẻ không muốn rời một ả cao lớn, mãi tới khi Bảo Trung gọi, gã mới tiếc rẻ chia tay với ả.
Trở về phòng nghỉ gã lầm bầm:
- Bọn này có lẽ sẽ ở đây luôn để phục vụ cho lữ đoàn dù.
Bảo Trung thăm dò:
- Chắc sắp choảng ở đâu?
- Sắp úp một cơ quan đầu não của một trung đoàn Việt Minh tại phía Bắc!
- Hay lắm! Ta phải chuẩn bị mừng chiến thắng!
Pôn Vay-ăng quả quyết:
- Lần này thì phải thắng lớn. Vì có người của ta vừa ở đấy về báo cáo rõ tình hình nội bộ của chúng. Sẽ rang bọn chúng như rang cà phê!
Bảo Trung tán dương thêm:
- Tôi hy vọng rằng trước khi lên đường cũng sẽ được nghe một tin chiến thắng rực rỡ mới hả!
Khi về đến phòng, Bảo Trung hẹn Pôn Vay-ăng:
- Tối nay đến “ba” Giăng tin nhé!
- Rất sẵn sàng! Tạm biệt!
Chập tối, Bảo Trung đến gặp bác sĩ trước khi đi nhảy. Đêm hôm đó ở căn cứ ngoài vùng tự do nhận được một bức điện như sau:
“Quân Pháp đang tập trung một lữ đoàn dù, chuẩn bị tiến công đánh úp trung đoàn bộ X… tại BB.
Hai tên phản bội từ ngoài căn cứ, mới “dinh tề” cung cấp một số tài liệu quan trọng về tổ chức quân đội ta cho phòng nhì Pháp. Cần thay đổi mọi kế hoạch chuyển vận quân, sửa lại khóa mật mã vv...”
A.45